[huge_it_slider id="1"]

Sủng phi – Chương 91

Editor: Như Tô 

Beta-or: Su Lemon 

1 (20)

Chương 91: Thủ đoạn

 

Khi Mạc Oản Thanh nhận được tin tức, vẫn không thể nào tin. Đường đường là một Trắc Phi lại làm ra chuyện này? Vấn đề lớn nhất là, Trắc Phi này còn là của nhà khác cơ!

 

Mặc dù thấy vui khi được xem Mộ Tịch Dao chỉnh đốn Lâm thị, nhưng cái thể diện này cần phải giữ lại, dù sao cũng là người của Ngũ điện hạ, không thể đánh cho tán phế đúng không? Đang muốn dẫn người đi thu dọn hiện trường , chợt nghe nha hoàn báo lại điện hạ hồi phủ.

 

Tông Chính Minh vốn đang nghĩ về Mộ Tịch Đình, về đứa con đã mất mà lòng đau như cắt. Vừa đến khúc cua thì chợt nghe được phía trước có tiếng ồn ào tranh cãi, liền dẫn người hướng phát ra tiếng mà đến.

 

Vòng qua mấy gốc cây hải đường, tình cảnh trước mắt bỗng nhiên sáng tỏ. Lâm thị toàn thân đỏ rực quỳ trên mặt đất, đang bị người áp giải ra sức vả miệng. Chỉ thấy được nửa khuôn mặt của nữ tử ngồi trong đình, nhưng liếc qua liền biết đó là người phương nào.

 

Tông Chính Minh ngừng lại giây lát, đưa mắt đánh giá nàng . Nữ tử với chiếc áo váy màu xanh sẫm trải quệt xuống đất, tóc chỉ đơn giản vấn lên, không son phấn, dung mạo như hoa như ngọc. Ung dung thưởng thức cảnh hồ, dáng điệu nhã nhặn, tựa như đang say mê, không bị ngoại vật quấy nhiễu.

 

Nhấc bước về phía đình, nữ tử trong đình vẫn chưa nhận ra, Lâm thị bên ngoài lại lên tiếng gào khóc.

 

“Điện hạ, điện hạ cứu mạng! Nữ nhân ác độc này muốn đánh chết thiếp!”

 

Mộ Tịch Dao quay đầu lại thấy nam nhân ôn nhã đang bước đến gần.

 

Ừ, quả thật cảnh đẹp ý vui, một bức họa mỹ nam đẹp biết mấy!

 

Bạch y hợp với Tông Chính Minh, riêng điểm này đã đâm trúng tử huyệt Mộ Tịch Dao. Nếu trong tay cầm quạt xếp, hoặc đeo bội kiếm lên, như thế còn tốt hơn nữa. Mộ Tịch Dao bị tiểu thuyết võ hiệp đầu độc nghiêm trọng đang miên man hồi tưởng.

 

Tông Chính Minh bắt gặp ánh mắt tán thưởng rõ ràng của nàng, rất hưởng thụ. Lướt qua Lâm thị , tiến thẳng vào đình.

 

“Ngũ điện hạ mạnh khỏe.” Mộ Tịch Dao nâng cao bụng, dáng vẻ nhã nhặn đến đâu cũng biến mất

 

“Không cần đa lễ, ngồi đi.” Tông Chính Minh thấy nàng quả thật đáp lời ngồi xuống, câu chối từ cũng không có, có chút sững sờ.

 

Cũng phải, nữ tử như vậy, mới là người hắn gặp trên đường ngày đó, nhin không được ra tay cứu người.

Lâm thị quỳ trên mặt đất, từ khi Tông Chính Minh nhìn cũng không nhìn lướt qua nàng đi vào đình, bèn ngừng công kích, không hề phản kháng.

 

Đúng như lời nữ nhân kia nói, Mộ thị này chính là tai họa! Bằng không thì sao điện hạ lại…

 

“Điện hạ không hỏi thiếp vì sao ư?” Mộ Tịch Dao nghiêng đầu tò mò dò xét. Kiếp trước có mấy ai có thể sánh vai cùng Tông Chính Lâm như người nam nhân này, phong độ tư thái độc nhất vô nhị, lại chẳng thể làm người ta ghét nổi.

 

” Chẳng lẽ Trắc phi không hiểu rõ, từ trong cung chạy tới đây chỉ để giáo huấn một người không liên can gì?” Tông Chính Minh buồn cười. Tính nết Lâm thị ra sao, hắn há có thể không biết?

 

“Điện hạ nói vậy là được rồi. Người đời tán dương Ngũ điện hạ, công tử văn nhã, khí độ bất phàm. Thiếp rất tán thành.” Mộ Tịch Dao gật đầu tán thưởng. Ngụ ý là “nếu hôm nay ngài trách tội, thì chớ trách sao nổi danh đầu óc hẹp hòi”.

 

Tông Chính Minh cười khẽ, khá khen cho Mộ thị, tội không trách, cái mũ to tướng đã chụp xuống. Trông nàng ung dung vui vẻ, trong lòng cũng thấy bình yên. Chuyện trò với nữ tử như vậy, rất thoải mái và thích thú.

 

“Điện hạ đã trở lại, cũng không tới phiên thiếp tùy tiện nữa. Hôm nay mạo phạm, xin thứ lỗi. Như thế thiếp liền cáo từ, chỉ mong điện hạ trông nom lại muội muội không tranh giành kia của thiếp.” Mộ Tịch Dao nghiêm túc nói, từ từ hành lễ.

 

” Lần này muội muội nàng bị ủy khuất, bản điện hiểu. Yên tâm là được.”

 

Tông Chính Minh gọi người nâng kiệu liễn lên, không để nàng đi bộ.

 

“Đi đường cẩn thận, thay ta hỏi thăm Lục đệ.”

 

“Thiếp tạ ơn điện hạ.” Mộ Tịch Dao lại hành lễ, gọi Triệu ma ma rời theo.

 

Đợi Mộ Tịch Dao đi xa, Tông Chính Minh mới quay đầu lại nhìn Lâm thị đã xụi lơ trên mặt đất. Trên gương mặt sưng phù còn đọng những giọt nước mắt, Tông Chính Minh nhíu mày.

 

“Truyền ngự y giúp nàng ta khám và chữa trị , sau đó giam cầm ba tháng.”

 

Lâm thị nghe được điện hạ phạt nặng như thế, hận ý hiện lên trong chớp mắt. Cho dù đắc tội Mạc Oản Thanh, điện hạ cũng không động vào nàng ta một chút. Lần này chỉ là khiêu khích nữ nhân kia mấy câu, không chỉ bị đánh, còn bị giam lỏng ba tháng, thù này, một ngày nào đó nàng sẽ trả đủ.

 

Mạc Oản Thanh dẫn người khoan thai đến chậm, vừa đúng gặp Tông Chính Minh rời khỏi, liền đuổi theo sau. Lại nghe được kết cục Lâm thị, trong mắt lộ ý cười. Khiến cho phủ hoàng tử phủ phải hổ thẹn, tình cảnh về sau, có thể thấy được.

 

“Chủ tử, Lâm thị bị điện hạ cấm túc ba tháng.”

 

“Thứ không có mắt, phạt là phải.”

 

” Mộ thị đó…”

 

“Nàng ta vùng vẫy không lâu đâu.”

 

Móng tay đỏ của nữ tử khẽ vuốt tóc mai

 

Trên đường về Tông Chính Lâm liên tiếp thu được hai phong thư, tất cả đều liên quan đến Mộ Tịch Dao. Đang nổi nóng vì nàng không nghe dặn dò thì nghe được Vệ Chân cách mành thỉnh gặp.

 

“Chủ tử, có thư của Trắc Phi.”

 

Tông Chính Lâm vén mành ra, trên người còn khoác hờ cẩm bào. Cầm thư được mang về từ xe ngựa, nhìn Tô thị trên tay vẫn còn giơ bình thuốc, bảo nàng lui ra.

 

“Điện hạ, để thiếp bôi thuốc xong đã, chỉ cần một lát thôi.” Tô Lận Nhu nắm chặt bình thuốc trong tay, mặt cúi xuống.

 

“Đi ra ngoài.”

 

Tô Lận Nhu với biểu cảm cứng ngắc, hành lễ cáo lui.

Thư từ gì mà phải gấp gấp gáp gáp chuyển giao đến đây? Hai phong hôm nọ đã chọc cho điện hạ tương đối bất mãn, hôm nay lại thêm một phong, thỉnh tội chăng?

 

Tô Lận Nhu không biết tình hình cụ thể, nhưng đã đoán đúng nguyên nhân. Là Mộ Tịch Dao thật sự thỉnh tội, chẳng qua không phải chuyện nàng tự mình xuất phủ, mà là việc nàng chống đối chính phi Hách Liên.

 

Hôm ấy sau khi trở về, Hách Liên Mẫn Mẫn nhận được tin tức nàng vả miệng Thứ phi phủ người ta, tức giận đến Đan Như uyển răn dạy một trận. Bất chấp đang ở ngoài, chỉ trích nàng đánh mất thể diện phủ hoàng tử, làm tổn haị thanh danh điện hạ.

 

Mộ Tịch Dao bôn tẩu cả ngày, không có tinh lực đối phó nàng lải nhải giáo huấn, trực tiếp vung khăn rời đi. Để lại mình Hách Liên Mẫn Mẫn, tức giận la hét đòi cấm túc nàng.

 

Mộ Trắc Phi tự biết phần thiệt, lý do lại không chính đáng, sai người đóng cổng lớn, tuyên bố  “Tự kiểm điểm.”

 

Tin tức này truyền ra, Điền Phúc Sơn thở phào nhẹ nhõm, Dao chủ tử rốt cục cũng thiện tâm đại phát, trò xiêc này, dù sao cũng chưa quá giới hạn. Đóng cửa trong viện? Chút xíu đó chẳng là vấn đề, bên trong đưa chi tiêu thức ăn như cũ, còn được thanh tĩnh. Điền Phúc Sơn âm thầm mong Dao chủ tử tốt nhất nên đóng cửa lâu hơn.

 

Mộ Tịch Dao thỉnh tội, phong thư cáo trạng cụ thể đã đến tay Tông Chính Lâm.

 

Lục điện hạ thấy trong thư, chỉ có hai hàng là tiểu nữ nhân tự kiểm điểm lại mình, còn suốt toàn bộ hai trang là làm nũng, cáo trạng tố ủy khuất cầu chỗ dựa. Khóe môi nhất thời nở ra nụ cười. Phạm vào lỗi còn đánh tiếng cầu che chở như thế, thật sự chỉ có một mình nàng. Còn nói người ngoài bắt nạt kẻ yếu, sợ hãi kẻ mạnh, Tông Chính Lâm nhìn mà buồn cười không thôi.

 

Mộ Tịch Dao là “mềm ” thì cả Đại Ngụy cũng kiếm không ra mấy người so “Cứng ” với nàng. Nghĩ đến cái từ “mềm” này, dòng suy nghĩ của Lục điện hạ lại từ từ chệch đi. Rất nhiều nơi của tiểu nữ nhân, thật ra rất…mềm

 

Càng nghĩ càng không chuẩn mực, Tông Chính Lâm kiềm nén xao động trong lòng, quyết định trở về tính sổ đâu ra đó với Mộ Tịch Dao, xem cái chuyện “ Cứng – mềm” này ruốt cuộc ra sao. Đương nhiên, chống đối là chuyện nhỏ, xử lí chuyện xuất cung mới là trọng điểm.

 

Lục điện hạ trở về phủ hoàng tử sớm hơn thời gian dự định hai ngày. Còn đang ở ngoài cổng chính, đã được Điền Phúc Sơn đặc biệt niềm nở nghênh đón vào cửa. Điện hạ hồi phủ, hắn cũng không cần thấp tha thấp thỏm hầu hạ vị kia.

 

“Xảy ra chuyện gì?” Tông Chính Lâm đứng bên ngoài Đan Như uyển thấy Vệ Chân gõ cửa nhưng không phản ứng.

 

” Điện hạ, bằng không thì ngài…” Vệ Chân đưa mắt nhìn tường.

 

Tông Chính Lâm quét mắt phượng qua y,nhảy qua tường gọn gàng.

 

Vệ Chân nhìn xung quanh không có ai, mau chóng rời đi . Gần đây làm tùy tùng cũng quá uất ức, còn phải canh chừng che dấu cho điện hạ .Cái phủ này là của điện hạ cơ mà!

 

“Trắc Phi đâu?” Tông Chính Lâm nhìn bọn người Triệu ma ma chờ hết ở ngoài cửa, hàng lông mày chau lại.

 

Sắc mặt Mặc Lan nghẹn đến mức đỏ bừng, cả buổi cũng không nói được một chữ.

 

Tông Chính Lâm thấy vẻ mặt nàng ta kỳ quái, phủi người sải bước vào. Tiến vào trong, chỉ thấy váy sa lụa mỏng quẳng tứ tung đầy phòng, vải vóc mỏng manh, thật là…. Trong đống đó còn xen lẫn áo lót nữ tử, làm hắn ngừng thở.

 

Nhẹ nhàng lách mình qua bình phong, liền thấy nữ nhân với mái tóc dài buông xõa đang đứng nghiêng về trước. Một thân mẫu đơn quần lụa mỏng in hoa, che mà như không che, đường cong trêu người.

 

“Điện hạ!” thoáng liếc thấy người tới, Mộ Tịch Dao ngạc nhiên quay người. Vừa quay lại, Tông Chính Lâm khí huyết dâng lên, hô hấp rối loạn.

 

Bên ngực trái nữ nhân đính một đóa hoa mẫu đơn viền vàng đang ngạo nghễ tách ra, phủ trọn bầu ngực hoàn mỹ không tỳ vết. Bên phải gần như chỉ có một nhánh dây leo khó khăn lắm che được đỉnh, hai bên mãnh liệt đánh sâu vào thị giác, chặt chẽ thu hút tầm mắt hắn, hắn không nỡ dời mắt dù chỉ là giây lát.

 

Thật vất vả hạ mắt xuống, Tông Chính Lâm cho rằng mình vội vàng đến đây là sai lầm, ít nhất phải trầm tĩnh nửa ngày, chuẩn bị sẵn sàng, để tránh mất thể diện trước mặt nàng.

Tơ sa mỏng vừa nhìn biết ngay, ở trong không mặc gì! Nữ tử trắng muốt bất ngờ lọt vào tầm mắt.

Bị cảnh tượng trước mắt dụ dỗ, thân dưới Tông Chính Lâm căng cứng, giọng khàn đặc.

 

“Lại đây.”

 

Mộ Tịch Dao đảo mắt nhìn, chậm rãi tới gần.

 

Tông Chính Lâm không kiên nhẫn nàng lề mề trì hoãn, đi nhanh qua kéo người liền gấp gáp nắm lấy chỗ “mền mại dồi dào”.

 

Tiếng nam nhân thở dốc vang ồm ồm bên tai, Mộ Tịch Dao khép hai đôi mắt lại, khóe môi mỉm cười.

 

Trước tiên cho ngài ăn thỏa thuê, như thế sẽ không nỡ để nàng chịu phạt. Một chiêu hiến thân này, Lục điện hạ thường không cách nào kháng cự.

 

Triền miên qua đi, Tông Chính Lâm mệt mỏi thở không ra hơi. Kê cằm mè nheo ở cổ nàng, bàn tay lớn lại lưu luyến làn da trơn mịn của nữ tử không rời.

 

“Kiều kiều, vì để trốn trách phạt, nàng thật khổ công. Muốn đòi mạng của bản điện đây, hử?”

 

Sắc mặt Mộ Tịch Dao đỏ gay, nước mắt ràn rụa, cất giọng ngọt ngấy : “Sự bất ngờ mà thiếp chuẩn bị, sao có thể vào mắt điện hạ đây?”

 

“Một đường thẳng tắp vào tim.” Tông Chính Lâm thở dài. Tóm lấy khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng, hôn cái chụt lên đôi môi hồng phấn.”Mấy ngày không gặp, bản điện có chút nhớ Kiều Kiều.”

 

Đôi mắt xinh đẹp bừng sáng, cười dịu dàng. Chụp bàn tay nhỏ bé lên mặt bên hắn, chạm khẽ vào cằm rồi vui vẻ khen, “Tốt lắm.”

 

Thế là, Mộ yêu nữ tận lực sắp đặt phía dưới, Lục điện hạ lần nữa bị sắc đẹp hại, bỏ qua hết mọi việc.

 

Cả phủ từ cao xuống thấp không ai không biết, Lục điện hạ vừa hồi phủ liền đi thẳng đến Đan Như uyển còn chưa ra. Có vẻ như sau cuộc tiểu biệt, tình cảm càng thêm mặn nồng .

 

Tô Trắc phi trước kia, được mọi người hâm mộ đố kị, lập tức bị quăng sau đầu, điều quan tâm duy nhất hiện giờ chính là chuyện “Tự kiểm điểm” kì lạ đấy có khả năng kéo dài bao lâu.

 

Hách Liên Mẫn Mẫn biết rõ Tông Chính Lâm hồi phủ liền đợi ở chính phòng, tất cả dụng cụ tắm rửa cũng đã chuẩn bị ổn thỏa.Y phục thay mới hoàn toàn, từng đường kim mũi chỉ trên mặt gấm mềm mại xanh lơ đều chính tay khâu.

Đợi mong tin tức chỗ điện hạ nghỉ ngơi mãi. Hách Liên Mẫn Mẫn gắt gao túm chặt lấy chiếc chăn gấm, không nói một lời.

 

Điện hạ, hôm nay là mùng một.

 – Hết chương 91 – 

Categories: Sủng phi

8 Comments

Gửi phản hồi

%d bloggers like this: