[huge_it_slider id="1"]

Sủng phi – Chương 93

Editor: Lina Lê

bd20142d14d978a35ea5ff40f69e4b8069fa6f8210f18-6XwuNb_fw658

Chương 93

Sự cố

 

”Điện hạ, vai ngài đỡ nhức nhiều rồi đó.” Mộ Tịch Dao đẩy Tông Chính Lâm ra, người đàn ông này tắm rửa, tinh thần còn dư thừa nữa.

 

”Mới đỡ đau chút, chẳng đáng nhắc tới.” Lục điện hạ bế người đi tới tẩm tháp, bị nàng xoa bóp hồi lâu, sao có thể không dấy lửa được.

 

Mộ Tịch Dao lườm hắn: ”Điện hạ, vết thương mà rách ra người đau là ngài đó.”

 

”Khỏi lo, bản điện đau cũng mặc.” Rồi kéo tay nhỏ của nàng đưa tới thân dưới.

 

Sắc mặt Mộ Tịch Dao đỏ lên, giận đến cắn hắn một nhát. Sắp có gia yến, tên cầm thú sắc lệnh trí hôn* này!

 

*Sắc lệnh trí hôn: không thể giữ vững lí trí trước dục vọng.

 

Mấy người Triệu ma ma gấp đến độ không ngừng nghe ngóng trước cửa, bên chỗ chính phi đã sớm dẫn người ra phủ, kiệu của Thục phi nương nương cũng đã tới được lúc rồi. Sao hai vị chủ tử kì kèo hết lần này tới lần khác, không ra ngoài tiếp đãi, thật sự là gấp chết người mà.

 

Điền Phúc Sơn đang cầm lễ phục hoàng tử của điện hạ, nôn nóng cả người. Nếu điện hạ còn không ra, chẳng phải là sẽ đi đến phía của Bát hoàng tử sao? Như vậy không được.

 

Một đám người đang trừng mắt lẫn nhau, liền nghe thấy giọng nói trong trẻo của chính phi vang lên: ”Vào đi.” Lúc này mới như trút được gánh nặng, nhanh chóng hầu hạ thay y phục rửa mặt chải đầu.

 

Tông Chính Lâm mặc áo bào màu đen móng rồng viền vàng, Mộ Tịch Dao nhìn tấm tắc tán thưởng. Nam nhân này mặc lễ phục chỉnh trang, soái muốn ngất. Đáng tiếc Lục điện hạ không thích mặc bạch y thần tiên phiêu phiêu, một người lãnh túc như thế, áo bào màu trắng liệu có thể khiến hắn trở nên nhu hòa hơn không nhỉ?

 

”Đi bên cạnh mẫu phi, đừng quấy rối.” Đưa nàng đến ngoài cửa cung Thục phi, Tông Chính Lâm dẫn người rời đi.

 

”Nương nương, thiếp mang theo Thành Khánh vội đến thỉnh an người.” Tới trễ thì phải ra đòn sát thủ, bánh bao Thành Khánh bị mẹ bé không thương tiếc bán đi.

 

”Con chú ý bước chân, đi chậm lại đã.” Thục phi nhìn nàng mang bụng bầu, không cần người đỡ, còn vừa đi vừa quay đầu sai người ôm Thành Khánh qua, bị dọa sợ đến vội sai cung nhân đến che chở. Bụng Mộ nha đầu kia đã được bảy tháng, nhỡ ngã thì rất nguy hiểm.

 

”Bà nội.” Bánh bao nhỏ Thành Khánh rất thông minh, biết được ai là người nhà mình. Thục phi vừa nghe bé gọi, nét mặt lập tức mềm đi, mặt mày rạng rỡ. Đứa nhỏ này thiên phú cực cao, chưa đến một tuổi đã có thể gọi người, vạn tuế gia cũng khen cu cậu mấy lần.

 

”Tôn tử của bổn cung lớn lên thật đẹp, nuôi rất tốt.” Thục phi ôm Thành Khánh, không nhịn được khen.

 

”Nương nương, người đừng nuông chiều nó. Chỉ gọi cha là rõ ràng, còn những người khác thì toàn la lên thôi.” Mộ Tịch Dao được Thục phi gọi đến ngồi xuống bên cạnh, hỏi cái thai gần đây có khỏe không.

 

Nữ nhân phủ Tứ hoàng tử đã sớm quen với việc Mộ Tịch Dao ở trước mặt Thục phi được sủng ái, mặc kệ tâm tư thế nào, đều chỉ cười tủm tỉm.

 

Đám người Hách Liên Mẫn Mẫn lần đầu tiên được chứng kiến cảnh tượng này. Lúc này thấy Mộ trắc phi được nương nương gọi đến bên người, nhất thời đồng loạt đều quan tâm nàng ta.

 

Hách Liên Mẫn Mẫn nhìn Tứ tẩu ở đối diện, thấy nàng ấy đã tập mãi thành thói quen, liền cụp mắt. Lần đầu vấn an còn quy củ vui vẻ, nữ nhân kia vừa đến, tôn ti gì cũng mất hết. Không thấy dưới gối Tứ điện hạ có một trai một gái đều ngoan ngoãn ngồi bên cạnh mẹ đẻ sao? Hay bởi con trai nàng ta có chút đặc biệt, nên mới phải lấn lướt qua mọi người?

 

Tô Lận Nhu cười khan nói chuyện với tẩu tử trước mặt, khóe mặt lại chú ý đến Mộ Tịch Dao đang ở trước mặt Thục phi nịnh hót lấy lòng. Tâm trạng bị kiềm nén hốt hoảng. Nữ nhân kia thật đúng là dùng hết mọi thủ đoạn, vào phủ sớm chiếm tiện nghi, lung lạc từng người một rồi nắm gọn trong tay.

 

Trương thị vốn có thói quen dựa vào Mộ Tịch Dao, chỉ mong Mộ Tịch Dao cứ như vậy là tốt nhất. Vạn Tịnh Văn bên cạnh lại như có điều suy nghĩ. Bình thường khó gặp được Mộ thị, thấy cũng chỉ hành lễ vấn an. Hôm nay tận mắt thấy nàng ta ngạo mạn thế, đã hiểu rõ suy đoán lúc trước của mình là đúng. Có thể không coi ai ra gì đoạt lấy danh tiếng của hai vị chính phi, khắp cả cung không ai dám chất vấn, phần năng lực này, sợ rằng không phải giả bộ. Ngày ấy Tông Chính Lâm truyền Tô Lân Nhu, xem ra có hơi kỳ quặc.

 

”Gần đến giờ rồi, theo bổn cung đến Phụng An cung.” Thục phi cho người tỉ mỉ che chở Mộ Tịch Dao, mới dẫn theo một đám con gái qua chỗ thái hậu dự tiệc.

 

Vào đại điện, thấy các hoàng tử đã ngồi từ lâu, nữ quyến các phủ cũng theo điện hạ nhà mình quy củ ngồi vào chỗ. Chỉ có nhóm người Thục phi tới muộn.

 

Thục phi đang muốn thỉnh tội, lại bị bánh bao nhỏ Thành Khánh đoạt trước một bước.

 

”Muốn, muốn!” Tiếng trẻ con lanh lảnh kêu lên, thu hút sự chú ý của thái hậu đang ngồi ở trên. Cẩn thận quan sát, mới phát hiện ma ma phía sau Thục phi ôm một đứa bé, đang dùng sức vươn tay ra chỗ mình, chân nhỏ đạp đến lợi hại.

 

Mộ Tịch Dao vừa tiến vào Tông Chính Lâm liền chú ý, không ngờ lần này tiểu nữ nhân không gây ra chuyện gì, đổi lại thành con của hắn bỗng dưng nổi tiếng.

 

”Đây là con nhà ai vậy? Mau ôm tới cho ai gia xem nào.”

 

Thục phi không thỉnh tội nữa, ôm Thành Khánh qua chỗ thái hậu.

 

Mộ tịch Dao thấy bánh bao gây sự, hận không thể túm thằng bé lôi về nhà giáo huấn, nhưng điều này thật xa vời quá, không thể làm gì khác hơn là cầu cứu nhìn Tông Chính Lâm.

 

Lục điện hạ ngồi ổn định, làm như không thấy ánh mắt lấp lánh của nàng. Lão tổ tông xem Thành Khánh, nữ nhân này hoảng sợ cái gì chứ.

 

Điều này không thể trách Mộ Tịch Dao lo lắng, ai bảo nàng biết lão tổ tông này cũng là nhân vật như Hiếu Trang*, đó là cực kì lợi hại. Nhỡ đâu Thành Khánh tuổi còn nhỏ chọc thái hậu không hài lòng, sắc mặt Nguyên Thành đế có thể dễ nhìn chắc?

 

*Hiếu Trang: tức Hiếu Trang Văn thái hậu, được đến đến là một con người cực tài giỏi, khả năng chính trị sắc bén, có đóng góp to lớn trong việc ổn định buổi ban đầu khi lập nhà Thanh.

 

Mặc dù đã gặp mặt thái hậu mấy lần, rất hiền lành, nhưng nữ nhân trong cũng ai chẳng có cả nghìn kiểu biến hóa nét mặt. Thái hậu có thể vững vàng ngồi ở vị trí như hôm nay, chẳng lẽ lại là người đơn giản?

 

”Lão tổ tông, đây chẳng phải là đứa bé ngài thưởng đồ cho sao. Lúc đó nhà lão Lục còn đòi ngài cá cơ.”

 

Mộ Tịch Dao bấn, Thục phi nương nương người cứ nhất định phải nhắc đến sao? Người còn nói nữa thì thiếp phải tìm khe nứt để chui xuống mất.

 

Thái hậu đã khắc sâu ấn tượng về Mộ Tịch Dao, cẩm bình vạn đại lan còn dùng hằng ngày. Nhất thời cười rộ lên.

 

”Nhà lão Lục?”

 

Mộ Tịch Dao khó khăn tiến lên mấy bước: ”Nô tì thỉnh an lão tổ tông, lão tổ tông vạn phúc kim an, phúc thọ duyên miên (kéo dài).”

 

Thái hậu đã lâu không gặp nàng, chợt thấy bụng bầu của nàng, chỉ người cười rộ lên.

 

”Đứng lên đứng lên, ai gia vẫn nhớ kĩ ngươi đó. Lúc này lại mang bầu, quả là cái tốt. Có còn nhớ mong cá trong cung ai gia không?”

 

Ngài có thể đừng nói đến cá nữa được không? Mộ Tịch Dao nghĩ đêm nay mình lại Tông Chính Lâm trừng trị rồi.

 

”Cái đó, thưa lão tổ tông, trong nhà thiếp có một cái ao, lúc muốn ăn là có thể trực tiếp bắt lên.”

 

Thái hậu bị nàng chọc cười, vẫy tay cho mọi người ngồi.

 

”Đây là tiểu tử hoàng đế đã nhiều lần khen?”

 

Thành Khánh thấy thái hậu rốt cuộc cũng nhìn qua mình, lập tức hưng phấn. Án theo kiểu nịnh hót Mộ Tịch Dao thường ngày, đưa tay ra muốn ôm.

 

”Đẹp đẹp!” Bánh bao nhỏ cười tít cả mắt.

 

”Ai u, thưa lão tổ tông, đây là đang ca ngợi ngài rất đẹp đó. Thành Khánh thấy ai đẹp đều kêu to như vậy.” Thục phi che khăn không nhịn được cười. Cháu trai này khiến người khác vui vẻ, phúc duyên thâm hậu.

 

Thái hậu nghe xong, quả nhiên mừng rỡ: ”Còn chưa đến một tuổi mà, nuôi thật tốt. Thưởng!”

 

Thái tử thấy Tông Chính Lâm vượt mặt, vội nháy mắt với thái tử phi.

 

Lần này các phủ có trẻ con đều đồng loạt hành động, làm thái hậu rất vui. Nhiều con cháu đối với hoàng gia là chuyện tốt, lão nhân gia rất yêu tôn tử.

 

Náo nhiệt qua đi, Mộ Tịch Dao vội sai người ôm Thành Khánh về cung Thục phi, tiểu tử này bị đưa lên cao, không biết đã rước lấy bao ghen ghét.

 

”Lục hoàng tử phi?” Kim thái hậu nhớ tới Hách Liên Mẫn Mẫn chỉ gặp qua một lần, nếu đã thưởng cho Mộ thị, không thưởng cho nàng ta thì không hay.

 

Sắc mặt Hách Liên Mẫn Mẫn vốn không tốt, cố gắng đè nén cơn giận. Lúc nghe thấy thái hậu gọi tên mình, vội tiến lên trả lời.

 

”Hách Liên Mẫn Mẫn thỉnh an lão tổ tông.”

 

”Ừ, quả là một đứa trẻ ngoan. Nhanh sinh một đứa bé đi, đừng để ai gia đợi lâu. Cũng thưởng đi.”

 

Thái hậu vẫn rất coi trọng Hách Liên Mẫn Mẫn, cháu dâu này, nghe Thục phi nói không tệ. Bây giờ lão Lục còn chưa có đích tử (con trai do chính phi sinh), phải biết nắm thật chặt.

 

”Thiếp tạ ơn thái hậu ân điển.” Hách Liên Mẫn Mẫn mừng rỡ. Có thể lọt vào mắt xanh của thái hậu ở gia yến, trong mấy người chị em dâu nàng chính là độc nhất.

 

Lần này đến phiên Tô Lận Nhu lúng túng. Thái hậu chắc sẽ không nhớ nàng là ai. Trong phủ có ba người được ghi vào tông điệp, chỉ có nàng không được, tư vị này đâu dễ chịu.

 

Không vui còn có khối người. Các phủ ghen ghét kinh khủng. Sao mỗi lần gia yến phủ Lục điện hạ luôn có thể mò được chỗ tốt vậy? Các nàng tới sớm nhất, lại bị người sau vượt mặt.

 

Khi Nguyên thành đế đến, Phụng An cung đã cực kỳ náo nhiệt. Phi tần có phân lượng trong hậu cung đều lần lượt đến.

 

Hoàng quý phi nhìn Liễu phi bên cạnh hoàng đế, sắc mặt hơi trầm xuống.

 

Ả lả lơi này, mới một năm, liền từ tòng ngũ phẩm lương nhân liên tiếp được phong, nay đã là chính nhị phẩm phi vị. Bây giờ còn chẩn ra có thai, danh tiếng đang thịnh. Sợ là chỉ cần sinh hạ hoàng tử thì có thể thuận lợi sắc phong Hiền phi. Từ khi mẹ đẻ Ngũ hoàng tử là Đổng Hiền phi mất, rất nhiều năm qua chưa có ai chạm được đến tứ phi. Đến lượt vị này, quả là dã tâm bừng bừng.

 

Nhìn xuống quý phi đang ngồi dưới mình. Nàng ta đúng là rất mưu mẹo, ba lần bốn lượt bắt tay với Liễu phi. Đây là muốn nâng đỡ người mới chống lại Thục phi? Còn chưa nhớ đến tỉnh trạng bây giờ của đại hoàng tử sao, có thể sánh được với Lục điện hạ đang được hoàng đế trọng dụng à?

 

Tông Chính Minh thoáng liếc qua vị Liễu phi phía sau Nguyên Thành đế. Nữ nhân này tất nhiên hắn biết. Mưu toan mơ ước đến vị trí Hiền phi, quả thật là si tâm vọng tưởng. Tông Chính Minh có tỉnh cảm thâm hậu với mẹ đẻ, cách gọi Đổng Hiền phi đã được mặc nhận ở trong cung nhiều năm. Hôm nay có người dám tranh giành tôn vinh của mẫu thân hắn, Tông Chính Minh đã sớm có mưu tính, chỉ đợi thời cơ thích hợp, sẽ khiến ả ta vạn kiếp bất phục.

 

Mộ Tịch Dao đang cùng mọi người đứng dậy hành lễ, thỉnh lình bị cảnh báo khiến cho sợ hết hồn.

 

Là nhắm về nàng sao? Mộ Tịch Dao thầm mắng, Nguyên Thành đế vừa mới đi qua, lẽ nào đại boss biết được ”sự kiện dạy dỗ” của Tông Chính Lâm, quyết định sớm trừng phạt nàng?

 

Nữ nhân có tật giật mình này quyết định biết người biết ta, tùy cơ ứng biến.

 

Sau khi ngồi xuống, Mộ Tịch Dao lặng lẽ tới gần bên người Tông Chính Lâm, kéo ống tay áo của hắn.

 

Lục điện hạ bị kéo, nghiêng đầu nhìn về phía Mộ Tịch Dao đang nháy mắt ra hiệu cho hắn. Chân mày khẽ nhếch, ôm người vào trong ngực, giả bộ ôn tồn. Thấy đám người Hách Liên Mẫn Mẫn sắp dời đường nhìn, đây đúng là suy đồi đạo đức mà.

 

Vạn Tịnh Văn ngồi ở cuối cùng, nhìn một nam một nữ ôm nhau ở phía trước, con ngươi âm lãnh. Động tác vừa rồi của Mộ Tịch Dao, nàng nhìn thấy rõ rành rành. Tông Chính Lâm vì chiều lòng nàng ta, thể diện vốn có cũng không màng tới. Còn cần nghi ngờ gì đâu. Cúi đầu bưng rượu lên, trong lòng tính toán.

 

”Điện hạ, phủ chúng ta có an toàn không? Có cơ sở ngầm của hoàng thượng không?” Mộ Tịch Dao hỏi khẽ bên tai.

 

Tông Chính Lâm nhíu mày, bây giờ sao lại hỏi điều này?

 

”Có.”

 

Nét mặt Mộ Tịch Dao đưa đám, nắm chặt vạt áo hắn.

 

”Nếu hoàng thượng biết thiếp độc sủng, sẽ…”

 

Tông Chính Lâm thấy nàng khẩn trương, thầm buồn cười. Nữ nhân này bây giờ mới suy nghĩ những điều đó, có phải hơi muộn rồi không?

 

”Đúng vậy.”

 

Mộ Tịch Dao đang nhanh chóng nghĩ cách thoát thân, chợt nghe Tông Chính Lâm bổ sung.

 

”Yên tâm, người đã bị bổn điện bắt. Sẽ không ai động vào nàng được.”

 

Mộ Tịch Dao ngơ ngác nhìn Tông Chính Lâm, ngài có thể đừng có năng lực đến thế được không?

—Hết chương 93—

Categories: Sủng phi

15 Comments

Gửi phản hồi

%d bloggers like this: