[huge_it_slider id="1"]

Sủng phi – Chương 94

Editor: Su Lemon 

1 (35)

Chương 94: Va chạm

Tông Chính Lâm dám nói như vậy, thì nàng sợ gì chứ. Trừ Nguyên Thành đế, mọi chuyện Mộ Tịch Dao nàng đều không sợ.

Lại nói gần đây có phải ngọc bội đã hết quá hạn sử dụng rồi không? Mộ Tịch Dao lầm bẩm suy nghĩ lung tung.

Sau khi Nguyên Thành đế ngồi xuống, mọi người không còn tùy ý như vừa rồi, câu nệ không ít. Liễu Phi được ân điển, ngồi bên cạnh quân vương rất đắc ý. Quý phi nhìn nàng huênh hoang, khóe miệng khẽ nhếch. Không tự nhiên có bánh từ trên trời rơi xuống, cho dù có rơi xuống, cũng phải nghĩ kỹ, có thể nhận được hay không. Nâng nàng những ngày này, cũng đã đến lúc hồi báo rồi. Mắt đảo qua Thục phi, ý cười hiện lên.

Tông Chính Lâm bị Tông Chính Minh bên cạnh lôi kéo trò chuyện, ngẫu nhiên quay đầu nhìn tình hình Mộ Tịch Dao. Nữ nhân này thế nhưng tự mình thoải mái vui vẻ, cùng Trương thị xem biểu diễn, trò chuyện sôi nổi. Lắng nghe lời nói của nàng, sắc mặt Tông Chính Lâm lập tức đen lại.

“Thư sinh này mi mục thanh tú, miễn cưỡng có thể vừa mắt”.

“Nha, ngươi cẩn thận nhìn thị vệ đằng sau kìa, thật ra nhìn còn đẹp hơn thư sinh kia. Đáng tiếc quá mức oai hùng, chỉ có thể hát phối hợp diễn”.

Trương thị nhìn đi nhìn lại cũng không phát hiện võ sinh đen sì kia có chỗ nào tốt, “Trắc phi, người này có phải quá đen hay không, nhìn không rõ người”.

Mộ Tịch Dao thở dài, sao lại dùng từ “đen”để hình dung? Da màu đồng như thế, các nàng không hiểu.

“Nam tử oai hùng cao lớn mới tốt, lớn lên dáng vẻ trắng trẻo thì tính gì? Như đàn bà!”Mộ Tịch Dao ghét nhất là tiểu bạch kiểm, giả gái là gặp một cái diệt một cái.

Tông Chính Lâm bị nàng chọc sắc mặt đen lại. Nữ nhân này quả thực càn rỡ, hắn còn ngồi ở đây mà dám đánh giá nam nhân khác. Đây là muốn tạo phản?

“Mộ thị!”

Mộ Tịch Dao còn chưa có phản ứng, Trương thị lại hoảng sợ trước. Nhanh chóng lùi lại phía sau cách xa một chút. Nhìn sắc mặt điện hạ, Trắc phi sợ là gặp họa.

“Điện hạ…”Mộ Tịch Dao quau đầu sững sờ nhìn hắn, bó tay. Nam nhân này sao đột nhiên nổi giận?

“Oai hùng cao lớn?”Tông Chính Lâm mắt phượng híp lại, nhìn về phía sân khấu.

Xong rồi! Mộ Tịch Dao giờ mới phản ứng, lập tức biết lại phạm vào tính xấu của Lục điện hạ. Tuyệt đối không thể khen ngợi nam nhân khác, nếu không nàng sẽ phải chịu khổ.

Đang muốn bổ nhào qua làm nũng, lại nghe bên trên truyền đến tiếng kinh hô.

“Liễu phi!”Nguyên Thành đế ôm người vừa ngã xuống, vội vàng tuyên triệu ngự y.

Trong đại điện nháy mắt yên tĩnh không tiếng động, bên ngoài gánh hát cũng nhanh chóng rút lui.

Nguyên Thành đế sắc mặt khó coi, cho người nâng người vừa mới té xỉu đến thiên điện.

Hoàng đế không lên tiếng, mọi người chỉ có thể trơ mắt nhìn, an phận ngồi tại chỗ, âm thầm nhỏ giọng bàn tán.

Thái hậu mặt trầm như nước, trò xiếc ở hậu cung đã thấy nhiều, tự nhiên rõ ràng là chuyện gì. Chỉ là chọn lúc gia yến để gây sự, đây là thấy lão bà tử nàng sống lâu lắm, nên không coi ra gì?

Mộ Tịch Dao thấy Liễu phi được đưa đi, hai mắt tinh quang bạo phát. Chẳng lẽ là…

Vừa rồi Nguyên Thành đế đi qua, người đi theo phía sau, còn có thể là ai!

Thì ra là thế, quả nhiên là đối phó với nàng.

Mộ Tịch Dao thần sắc nghiêm túc, kịch đã mở màn, vậy thì phải xem cẩn thận,

Lúc ngự y đến, Nguyên Thành đế trực tiếp miễn lễ, có thể thấy rất coi trọng cái thai này của Liễu phi. Người đến tuổi trung niên, luôn không muốn thấy con chết yểu.

Tình hình trong thiên điện Mộ Tịch Dao không được biết, nhưng đợi lâu không thấy động tĩnh, cũng có thể đoán một hai. Xem ra sự tình sẽ không kết thúc đơn giản.

“Hoàng thượng, nương nương mạch ổn định, không có dấu hiệu có bệnh”. Ngự y cúi người bẩm báo, cảm thấy sợ hãi. Xem bệnh, sợ nhất là chẩn mạch không ra bệnh.

Nguyên Thành đế giận dữ, “Người còn nằm ở kia, ngươi lại nói với trẫm không có bệnh?”

“Hoàng thượng, vi thần học nghệ không tinh, tội đáng chết vạn lần. Kính xin hoàng thượng sai người thỉnh viện phán đại nhân tự mình khám lại”. Ngự y sợ tới mức đầu đầy mồ hôi, quỳ không dậy nổi.

Chờ hai vị viện phán của ngự y viện đến, trước sau bắt mạch, kết luận không khác biệt.

“Khời bẩm hoàng thượng, chúng thần cho rằng, Liễu phi không có bệnh, cũng không trúng độc”.

Lần này Thái hậu cũng nóng nảy. Viện phán là tâm phúc của hoàng thượng, kết luận như thế, bào thai trong bụng tình hình sẽ như thế nào?

“Nếu Liễu phi không tỉnh, thai nhi có thể giữ được không?”Nguyên Thành đế không quan tâm nữ nhân như con nối dõi.

“Cái này…”Viện phán do dự một lúc lâu, bất đắc dĩ lắc đầu, “Liễu phi có thai chưa đủ ba tháng, mang thai bất ổn, tình hình hiện nay, thai nhi rất khó bảo trụ”.

Nguyên Thành đế nhìn người trên giường, cau mày.

Thái hậu đảo mắt qua các phi tần vào cùng, xem xét cẩn thận biểu cảm các nàng, không thấy gì khác thường.

“Hoàng thượng, bây giờ phải làm sao?”không phải là bệnh, cũng không phải là độc, phải chữa trị như thế nào?

“Khởi bẩm Thái hậu, nô tỳ nhớ lúc Tiên hoàng tại vị, hình như cũng có án lệ như vậy”. Đức phi thấp thỏm bẩm báo.

Thái hậu cũng Nguyên Thành đế nghe Đức phi góp lời, bỗng nhiên biến sắc. Đây là nói vu cổ? Lúc Tiên hoàng còn tại vị, án Vu cổ liên lụy rất rộng, hậu cung máu chảy thành sông. Tiền triều rung chuyển bất an.

Thái hậy nhớ tới đoạn thời gian đẫm máu kia, sắc mặt cực kỳ dữ tợn. Lúc trước nàng thiếu chút nữa bị biếm lãnh cung, may mắn được ông trời phù hộ, mới có thể rửa sạch oan khuất, bằng không hôm nay đã sớm là một nắm đất rồi.

“Cố Trường Đức, tuyên Tư thiên giám chưởng và giám chính nhanh chóng tới gặp”.

“Lệnh Thống lĩnh thị vệ Kỷ Hoài An mang binh lục soát cung!”

Nguyên Thành đế vừa hạ khẩu dụ, hoàng cung Thịnh Kinh lập tức lung lay, không người nào can đảm vọng động.

Mộ Tịch Dao dựa vào người Tông Chính Lâm ngủ gật, một lát sau liền nặng nề ngủ.

Đang giữa trưa, nữ nhân mỗi ngày đều phải ngủ trưa nên không trụ được. Tông Chính Lâm thấy nàng khó chịu dựa vào, dứt khoát ôm vào trong lòng, ấn đầu nàng vào trong ngực, không để người khác nhìn.

Trong nội cung phát sinh đại sự, Hách Liên Mẫn Mẫn cũng chẳng quan tâm hai người không hợp cấp bậc lễ nghĩa. Tới gần Tông Chính Lâm, lo lắng hỏi, “Điện hạ, có phải có người mượn chuyện này hãm hại mẫu phi?”. Hậu cung tranh đấu cực kỳ hung hiểm, Hách Liên Mẫn Mẫn trước tiên nghĩ đến là cung phi ngươi lừa ta gạt. Hiện giờ sợ nhất là Thục phi bị liên lụy.

“Đợi là được rồi”. Tông Chính Lâm bình tĩnh như thường. Nếu có người dám dính líu Thục phi… Tông Chính Lâm mắt phượng hàn quang bắn ra.

Sau nửa canh giờ, Thống lĩnh thị vệ Kỷ Hoài An báo lại, tìm toàn bộ hoàng cung, không thu hoạch được gì. Nhưng tìm thấy trong phòng một số hạ nhân chứng cứ những việc cẩu thả.

Nguyên Thành đế đang ngầm tức giận, nghe thấy những việc bẩn thỉu này, không thể dung thứ được. “Kéo ra ngoài chém”

Tư thiên giám chưởng lĩnh mệnh mang theo hai thái giám tức tốc vào cung, vừa mới bước vào cửa nghe Nguyên Thành đế muốn chém người, mồ hôi lạnh ứa ra.

“Quay lại đây!” Nguyên Thành đế chờ đã lâu, đã hết kiên nhẫn.

“Đến xem Liễu phi, có phải là trúng thuật vu cố không ?”

Tư thiên giám chưởng nghe xong hai chữ “Vu cổ” (phù thủy), giật mình đánh thót. Tiền nhiệm của hắn cũng ngã xuống vì cái này, lúc này sẽ không đến phiên hắn đi? Lập tức quần áo ướt đẫm mồ hôi.

Ba người bận rộn đo lường tính toán, một lát xem thiên tượng, chốc lát lại xem tướng mạo, lải nhải thương lượng hồi lâu, mới thở dài một hơi.

“Khởi bẩm hoàng thượng, Liễu phi nương nương không phải là trúng cổ”.

Trùng với Kỷ Hoài An bẩm báo. Nguyên Thành đế cùng Thái hậu đều yên lòng. Không phải là vu cổ là tốt rồi.

“Vậy sao người lại bất tỉnh ?”

Tư thiên giám chưởng xấu hổ. Việc hôn mê bất tỉnh này có phải nên thỉnh ngự y xem không ?

“Cái này…”. Nhất thời không biết trả lời thế nào.

“Khởi bẩm hoàng thượng, vi thần sở trường là tính mệnh cách, có thể thử một lần”. Trong hai gã thái giám có một người tự đề cử mình.

Mệnh cách ở Đại Ngụy rất quan trọng. Trẻ con sinh ra, nam nữ hôn phối, đế vương tế thiên, đều cần tính xem mệnh cách có hợp với số trời hay không. Tư thiên giám nhân tài đông đúc, không chỉ thiên văn tinh tượng, mệnh cách mọi người cũng có thể xem xét một hai.

“Chuẩn”.

Nửa khắc sau, người này đem kết quả suy tính nói ra.

“Vạn tuế, đây là do trong nội cung có người mệnh cách cũng Liễu phi tương khắc. Mà người này mệnh cách kỳ hung, dễ khắc tôn thất”.

Thái hậu kinh hãi. Còn có việc này !

“Hoàng đế, việc này cần tra rõ mới có thể an tâm”.

Nguyên Thành đế nhắm mắt suy tư thật lâu, nhìn giám chính đang quỳ nghiêm nghị cảnh cáo.

“Việc này không phải chuyện đùa, nếu dám nói bừa, chết !”

Giám chính kia bị dọa khẽ run rẩy, run run thề, “Vi thần không dám làm chuyện đại nghịch bất đạo này, nhất định sẽ làm tròn phận sự, nửa chữ không giả dối”.

“Tất cả mọi người ra ngoài đi”. Nguyên Thành đế dẫn đầu trở về đại điện, phi tần đi theo phía sau.

Mộ Tịch Dao được Tông Chính Lâm lay tỉnh lại, thấy Nguyên Thành đế lần nữa ngồi xuống, nhanh chóng rời khỏi lòng hắn nghiêm chỉnh ngồi, cảm thấy bất mãn.

Làm gì mà lâu như vậy ? Quấy rầy nghỉ trưa không nói, còn không thể để nàng đi ra ngoài nhìn con nàng. Không biết bánh bao nhỏ có khóc nhè không.

“Hoàng thượng, trừ Thái hậu nương nương cùng các vị hoàng tử vi thần cần tất cả ngày sinh tháng đẻ của mọi người”.

Nguyên Thành đế gật đầu. Những người liên quan không rõ chuyện gì, cũng không dám hỏi, chỉ có thể thành thật viết bát tự đưa lên.

Giám chính kia sau một lát từ chính giữa lấy ra một tờ giấy, cung kính trình lên.

“Chính là người này”.

Nguyên Thành đế nhìn tờ giấy, mày nhăn lại.

“Đúng là người này ?”

“Thần lấy đầu bảo đảm”.

Nguyên Thành đế lại gọi tư thiên giám chưởng lệnh cho hắn xem. “Người này mệnh cách tương khắc với Liễu phi ?”

Lời này vừa nói ra, mọi người phía dưới bừng tỉnh, thì ra là mệnh xung. Tức khắc ai ai cũng khẩn trương đứng lên.

“Khởi bẩm hoàng thượng, vi thần xem thiên thượng còn có thể, mệnh cách thực không dám nói bừa. Nhưng mà Cam đại nhân ở Tư thiên giam tính toán mệnh cách tương đối tinh thông, không ai có thể vượt qua hắn. Hắn đã dám lấy tính mạng ra đảm bảo, kết quả chắc không sai biệt lắm”.

Nguyên Thành đế lại nhìn một giam chính khác, người nọ là người trung hậu, nói thẳng mệnh cách không thông. (thứ cho Su không thể hiểu thoát nghĩa câu này @@).

“Nếu tra ra có một chữ nói bậy, cửu tộc đều tru”.

Nói xong nhìn Thục phi, thần sắc khó lường.

Tông Chính Lâm mắt phượng hiện ra hung quang, thực sự có người dám ra tay với Thục phi? Hách Liên Mẫn Mẫn sắc mặt trắng bệch, nếu Thục phi gặp chuyện không may, nhất định sẽ liên quan đến điện hạ.

Mộ Tịch Dao xoa tay Tông Chính Lâm, ra hiệu hắn an tâm một chút đừng vội. Nghĩ muốn kéo Thục phi xuống ngựa, chủ mưu sau lưng không cần nói cũng biết.

“Lời vừa rồi của giám chính, ngươi đều đã nghe rõ?”

Thục phi từ lúc Nguyên Thành đế bắt đầu dò xét mình, đã biết hôm nay bị người tính kế, cũng không bối rối, trấn định thản nhiên. Từ khi vào cung đến nay lớn nhỏ không biết trải qua bao nhiêu sóng gió, chẳng lẽ còn sợ mệnh cách vừa nói? Cái khác đừng nói, chỉ bằng dưới gối nàng có hai con trai, muốn dùng mệnh cách kéo nàng xuống, nằm mơ giữa ban ngày.

“Bẩm hoàng thượng, nô tỳ tất nhiên nghe rõ. Nếu nói nô tỳ cùng Liễu phi xung khắc, còn dễ khắc tôn thất, nô tỳ không thể nhận”.

Nguyên Thành đế phất tay đánh gãy lời nói của nàng, chỉ đưa tờ giấy qua.

Thục phi cúi đầu nhìn chữ viết xinh đẹp, hoảng sợ kêu lên “Mộ nha đầu !”

Mộ nha đầu? Là đang gọi nàng? Ngẩng đầu nhìn Thục phi phía trên, cũng thấy nàng đang nhìn thẳng lại mình. Lại nhìn tờ giấy trong tay nàng, khóe môi nhếch lên.

Đúng là như thế, người các nàng muốn diệt trừ, ngay từ đầu cũng không phải là Thục phi, mà là nàng – Mộ Tịch Dao !!!

  – Hết chương 94 –

Categories: Sủng phi

No Comments

Gửi phản hồi

%d bloggers like this: