[huge_it_slider id="1"]

Hiền hậu thực nhàn – Chương 10

Editor: Tiểu Hồ Ly – Beta: Lei Hino

Chương 10: Bánh bao và mẫu vụn

Quả nhiên, đến tối, cung nhân đi đón Triệu Uyển Dung hồi báo lại, nói là Triệu đại nhân cũng theo xe đến, cầu kiến Hoàng hậu.

Lúc này, ngoại thần cầu kiến chung quy thì không thích hợp lắm, cho nên Triệu Yên Dung xem việc từ chối thỉnh cầu của phụ thân là chuyện đương nhiên. Chỉ cho phép muội muội vào, gặp Bùi thị.

Mặc dù Triệu Uyển Dung mới bảy tuổi, nhưng thân cao chân dài, ngũ quan thanh tú nhân trung anh khí, tướng mạo nửa điểm cũng không giống Triệu Phùng Xuân, bảy tám phân giống như người Bùi gia. Dù sao nàng cũng chỉ một đứa bé, mới vào cung thì khẩn trương cùng bất an, lúc nhìn thấy mẫu thân liền vứt hết mọi thứ lên chín tầng mây, nắm tay của Bùi thị, nói cái gì cũng không chịu buông ra.

Nàng từ nhỏ cùng Triệu Yên Dung cũng không thân mật lắm, hơn nữa vị trưởng tỷ này vừa được tấn phong làm quốc gia chi mẫu, thân phận cao quý, nàng càng thêm không dám thân cận. Nhưng Triệu Yên Dung thật sự rất thích nàng, cảm thấy đứa nhỏ này vừa biết lễ nghĩa lại vừa hoạt bát, trên người không có nửa điểm khó chịu hờn mát, làm cho người khác rất yêu mến.

“Nương nương, hôm nay mẫu thân thật muốn ở lại đây không trở về nhà sao?” Đại khái là hiểu được vị Hoàng hậu tỷ tỷ này rất ôn nhu hoà khí, Triệu Uyển Dung cũng không thận trọng cùng căng thẳng như lúc nãy, trên khuôn mặt cũng lộ ra nụ cười thanh thoát.

“Đúng vậy, không chỉ có mẫu thân, tỷ tỷ còn muốn giữ muội ở lại đây mấy ngày. Uyển Dung có bằng lòng hay không?” Triệu Yên Dung híp mắt cười đưa một món điểm tâm xốp giòn cho nàng, “Tỷ tỷ dẫn ngươi đi dạo ở trong cung một chút.”

Uyển Dung lộ ra biểu tình mừng rỡ, nhưng vẫn nhìn Bùi thị một chút rồi lắc đầu một cái: “Đa tạ ý tốt của nương nương, Uyển Dung tuy rằng không biết quy củ trong cung, nhưng cũng biết nội ngoại khác biệt, không dám ở lâu.” Nàng suy nghĩ một chút, nhìn sắc mặt của Triệu Yên Dung, đột nhiên lại nói: “Kỳ thực, ta có chút nhớ nhung cữu cữu, không biết sau khi xuất cung có thể cùng mẫu thân đi đến nhà cữu cữu ở thêm mấy ngày không.”

Vẻ mặt Bùi thị căng thẳng, vội vàng thấp giọng quát nhẹ: “Nói nhăng nói cuội gì đấy, chúng ta xuất cung tất nhiên phải hồi phủ.”

Chân mày Triệu Yên Dung chau lại, trong lòng đã có sự so sánh.

Không tồi không tồi, Bùi thị tuy rằng mềm yếu, nhưng nàng nuôi nữ nhi này không giống với tính tình của nàng.

Đêm đó, sau khi Triệu Yên Dung đẩy Bùi thị đi ngủ, liền lôi Uyển Dung lên giường ngủ cùng.

Hai tỷ muội trò chuyện đến nửa đêm, Mộc Lan thúc giục mấy lần mới ngủ.

Uyển Dung dĩ nhiên cảm thấy vị trưởng tỷ Hoàng hậu này đã thay đổi rất nhiều, lòng chợt lạnh lại nhìn về phía chỗ mẫu thân nằm. Mà Triệu Yên Dung, tuy rằng rời khỏi Triệu phủ vào cung làm Hoàng hậu hơn ba tháng, nhưng cũng rõ ràng đã có một ít chuyện phát sinh trong phủ.

Vì Bùi thị ở nhà đã bị mất quyền, Triệu Yên Dung từ nhỏ đã được tổ mẫu Triệu lão phu nhân nuôi lớn, vốn không thân thiết với nàng, cho dù tiến cung làm Hoàng hậu, thì tình cảnh của Bùi thị ở nhà cũng không có chuyển biến gì lớn. Muốn nở mày nở mặt, cũng là Triệu gia nở mày nở mặt. Thế nhưng lúc đại hôn diễn ra Triệu Yên Dung đã bị thần nhập, đắc tội với Thái hậu, chọc giận Hoàng đế, Hoàng hậu là người Triệu gia, đang vui sướng thì biến thành toàn gia nặng nề gánh vác tránh nhiệm.

Vì vậy mà Bùi thị bị mẹ chồng mỗi ngày mặt nặng mày nhẹ, nói Triệu Yên Dung sẽ hồ đồ phạm lỗi sẽ kéo theo người Bùi gia.

Đến cuối cùng quyền quản gia cũng bị mẹ chồng thu hồi lại, giao cho Đoàn di nương.

Bởi vì Triệu Yên Dung ở trong cung đi từ chán ghét tới bị giam lỏng ở Chiêu Dương điện, Triệu lão phu nhân càng chán ghét buộc Bùi thị giao của hồi môn của mình ra, bảo là muốn giao cho Triệu Phùng Xuân ra ngoài, tìm đại phu tốt nhất chữa bệnh cho nương nương.

“Bây giờ bọn ta đã bị đuổi để ở trong một tiểu viện, ngay cả người hầu hạ cũng cắt giảm phân nửa, mẫu thân cho ta không ít thứ tốt, đều bị mấy người kia cướp đi. “Vừa nhắc tới việc này Triệu Uyển Dung liền giận không có chỗ phát tiết, “Đó của là hồi môn của mẫu thân, của họ Bùi chứ không phải họ Triệu, mấy người đó có tư cách gì mà đến chiếm đoạt? Mẫu thân lại mềm yếu, chỉ cần ta ra mặt cùng các nàng tranh mấy câu, nhu nhược chưa đánh đã chịu thua, cuối cùng vẫn là để cho người ta được như ý.”

Của hồi môn là đồ do nhà mẹ để cho con gái khi xuất giá, chẳng hề thuộc về phu gia. Nếu để cho người ngoài biết Triệu gia đánh cướp của hồi môn của con dâu, sẽ biến thành trò cười hạng nhất cho kinh thành.

“Cũng là do mẫu thân sợ mất thể diện, phàm là loại sự tình này nói cho cữu cữu một ít, cữu cữu cũng sẽ không thể nào nhìn hai mẹ con chúng ta bị khi dễ thế này.” Cho nên Uyển Dung mới có suy nghĩ muốn đi đến nhà cữu cữu ở, cũng là vì thế nên Bùi thị mới cuống quít ngăn cản, nàng biết tính tình nữ nhi, mấy tháng nay cũng đã chịu nhiều khi dễ, nàng sợ Triệu Uyển Dung đi theo Bùi nghị khóc lóc kể lể, vẻ mặt nàng tỉ mỉ duy trì hoà nhã nhiều nămsẽ bị xẻ ra.

Triệu Yên Dung suy nghĩ một chút, liền nở nụ cười: “Điểm ấy chỉ là chuyện nhỏ sao phải làm phiền cữu cữu, mẫu thân không đứng lên, không phải là còn ngươi nữa sao? Ta vào trong cung, ngươi chính là đích nữ Triệu gia quý trọng nhất, chỉ cần chính ngươi đứng dậy được, thì sẽ không sợ mấy người phụ nhân kia. Chỉ cần ở trước mặt tổ mẫu, ngươi vẫn làm theo quy cũ, các nàng sẽ không có biện pháp bắt người.”

Uyển Dung suy nghĩ một chút, mắt sáng rực lên.

“Cái gì là quy củ? Mẫu thân là chính thê, nàng là thiếp nhất, ngươi là đích nữ, các nàng là thứ, chủ tớ cao thấp, đích nữ phân chia rõ ràng còn bày ra trước mắt, các nàng tất nhiên sẽ càng nhớ bổn phận, không phạm quy củ, ngươi cũng không cần nể mặt, hung hăng chỉnh đốn.” Triệu Yên Dung mạch lạc nói ra, rất là thoải mái. “Chính ngươi phải nhớ phía sau còn có ta, có cữu cữu, có Quan Quân Hầu Bùi gia. Ngay cả phụ thân, hắn cũng không dám đắt tội Bùi gia!”

Triệu Uyển Dung ở trong lòng mặc mặc niệm niệm mấy lần, trong bụng đã có phương pháp.

“Bất quá vẫn là phải đi nhà cữu cữu, nói cũng không cần nói quá rõ ràng, cữu cữu là một người thông minh, các ngươi ở trong Triệu phủ cuộc sống ngày ngày là dạng gì người cũng không thể nào không nghe được một chút tin tức gì. Chỉ là mẫu thân Bùi thị đã là nữ nhi đã xuất giá, có một số việc, nếu mẫu thân không đề cập tới, người cũng không thể làm chủ cho các ngươi. Chung quy là muốn sống, muốn xuất đầu, cữu cữu cũng phải kiếm được lý do để bộc phát cơn tức giận.” Triệu Yên Dung nhắm mắt lại chậm rãi nói, “Tổ mẫu lớn tuổi, cho rằng như vậy là bênh vực Đoàn di nương, nhưng không biết nàng như thế là bất công, sẽ chỉ làm Đoàn thị bị chết sớm hơn. Ngươi nhìn đi, chỉ cần các ngươi đến Quan Quân Hầu phủ, phụ thân nhất định sẽ đứng ngồi không yên, vẫn phải cầu xin các ngươi quay về. Chỉ cần hắn đi cầu, quyền đặt điều kiện sẽ dễ dàng nằm trong tay các ngươi. Nhưng mà theo ta đoán, phụ thân cũng sĩ diện, sẽ giữ lại cho ta chút mặt mũi, giữ lại cho ta một đường sống, sau này cũng sẽ không đến mức để cho mẹ con các người liều mạng với di nương.”

Triệu Uyển Dung tưởng tượng một chút tình cảnh phụ thân tự mình dẫn người tới đón mẹ con các nàng về nhà, bất giác hưng phấn, ở trên giường lật qua lật lại không chịu nằm yên.

Triệu Yên Dung giơ tay sờ sờ lên mái tóc mềm mại của muội muội, im lặng nở nụ cười.

Sáng hôm sau, Triệu Phùng Xuân còn chưa kịp tiến cung, Hoàng thượng đã tới trước. Lúc đó, Triệu Yên Dung đang cùng Bùi thị, Uyển Dung ăn cơm, Hoàng thượng cũng không để cho người thông truyền, vừa cùng Đức Bảo đi vào bên trong điện, đã nhìn thấy Hoàng hậu áo đơn tơ trắng ngồi ở kế bên bàn bát tiên, không biết đang nói cái gì, mặt mày cong cong, cười đến mức vui vẻ.

Tuy không phải cẩm y hoa phục, cũng không chi quan diễm phấn, cũng có thể khiến cho người nhìn đang ở trong ngày nóng lại như được ăn một chén băng cảm thấy khoẻ khoắn.

Tất cả lớn nhỏ ba người nữ nhân, cứ như vậy ngồi chung một chỗ, vừa cười vừa nói, bầu không khí cực kỳ hài hoà ấm cúng, làm cho tâm tình của Lý Duệ không khỏi buông lỏng rất nhiều.

“Đang nói cái gì? Cao hứng như vậy chứ.” Đức Bảo đem áo choàng lấy xuống, Lý Duệ sãi bước đi tới trước.

Mẹ con ba người đang nói chuyện vui đùa nghe tiếng nói liền cả kinh, vội vàng đứng lên hành lễ.

Lý Duệ phất tay, cho phép các nàng đứng lên nói chuyện.

Hoàng thượng đến lúc này, tất nhiên các nàng cũng không thể tiếp tục ăn điểm tâm nữa. Yên Dung cho người dọn bàn sạch sẽ, đem một chén trà đến cho Lý Duệ, mới cười nói: “Sao hôm nay Hoàng thượng lại đến sớm thế?”

Đúng vậy, người tại sao có thể có thời gian nhàn rỗi chạy đến nơi này? Lúc này hẳn là phải nên ở trên giường của một phi tần trêu qua ghẹo lại mới đúng chứ?

Bùi thị ở Triệu gia dưỡng thành thói quen thức dậy sớm, Triệu Yên Dung vì để bồi mẫu thân ăn cơm, cho nên cũng đặc biệt dậy sớm một chút. May là dậy sớm, nếu không, lúc này sẽ bị Hoàng thượng chận ở trên giường à?

Triệu Yên Dung cũng không biết rõ ý của Hoàng thượng muốn làm cái gì? Chẳng lẽ nghĩ đến cùng nàng cùng nhau ăn điểm tâm xây dựng tình cảm sao?

“Hoàng thượng chưa dùng điểm tâm sao?” tiếp nhận ly trà trong tay Lý Duệ, Triệu Yên Dung hỏi Đức Bảo công công đang đứng ở sau lưng Hoàng thượng.

“Hồi nương nương, Hoàng thượng đã dùng xong rồi ạ.” Đức Bảo công công đã theo chân Lý Duệ cùng nhau lớn lên, dù rằng chỉ có hơn hai mươi tuổi, lại hết sức giỏi giang ổn trọng, cũng là người hiểu rõ tâm tư Hoàng thượng nhất. Tuy chỉ đi theo Hoàng thượng tới Chiêu Dương điện có hai lần, nhưng ánh mắt Hoàng thượng nhìn Hoàng hậu, làm cho hắn cảm thấy so với trước bất đồng thật lớn. Lúc này Hoàng hậu lại hỏi, hắn tự nhiên phụng bồi hoàn toàn cẩn thận, lại bỏ thêm mười phần cung kính.

“Hôm nay không có lâm triều, trẫm tỉnh sớm, cũng chính là tuỳ ý đi một chút.” Hoàng đế trẻ tuổi kiêu ngạo đứng đắn, cằm nhỏ hất lên, phong cách đế vương, “Vừa lúc đi tới gần Chiêu Dương điện, cho nên tới nhìn Hoàng hậu một cái, hiện tại thân thể cảm thấy thế nào? Đã tốt hơn chút nào chưa?”

Hoàng thượng mặc một thân thường phục xanh đậm thêu mây vàng, trên đầu chỉ dùng hai cây trâm ngọc để giữ búi tóc, trông rất là nhàn hạ. Nhìn trang phục này của hắn, hẳn là hôm qua không có tìm phi tần thị tẩm đi.

Từ tẩm cung Hoàng thượng đến Chiêu Dương điện cũng không gần, hắn là phải dậy sớm mới có thể tùy ý mà đi dạo rồi lại đi đến vùng phụ cận Chiêu Dương điện a.

Triệu Yên Dung cười, trên mặt mang vài phần thẹn thùng: “Hôm qua mẫu thân thiếp tiến cung, thiếp nghĩ cũng có nhiều ngày không gặp nàng cùng muội muội, cho nên để cho các nàng ở Chiêu Dương một thời gian, thiếp thật thất lễ, đã quên nói một tiếng cùng Hoàng thượng.”

Bùi thị thân là tỷ tỷ của Bùi Nghi, cho nên chừa chút mặt mũi cho Bùi Nghi, Lý Duệ đối với Bùi Thị cũng phải ba phần lễ độ. Bùi Nghi là chiến hữu thân thiết của Lý Duệ, cho nên hắn mới có thể chọn Triệu Yên Dung làm Hoàng hậu. Vốn nghĩ, rốt cuộc cũng là cháu ngoại gái của Bùi Nghi, hẳn là không có nơi nào kém, không nghĩ tới thú vào cửa mới biết vị Triệu đại tiểu thư này là một cái chày gỗ, làm hắn thất vọng hối hận rất lâu. Bất quá Hoàng hậu trải qua trận bệnh này, tính tình trái lại sáng suốt rất nhiều, một hành động nhỏ cũng có chút bóng dáng của Hầu gia, điều này làm Lý Duệ đã không một chút hy vọng nào nay lại nhiệt huyết sôi trào, tâm tình cũng tốt ra.

“Đều là người trong nhà, không cần phải làm những nghi thức xã giao này. Nếu như Triệu phu nhân có rãnh rỗi, vậy thì ở lại trong cung ít ngày cũng tốt. Quan Quân Hầu ngày hôm trước vẫn còn nhắc với trẫm năm đó Bình Dương công chúa đóng ở Nương Quan, lấy lực năm nghìn quân mã đấu với ba vạn địch Nhung quân. Cô tổ mẫu là nữ nhi mà chẳng thua kém đấng mày râu, chỉ tiếc tạ thế quá sớm. Phụ hoàng lúc còn sống, mỗi khi đề cập đến cô tổ mẫu, đều là cảm kích cùng khâm phục.”

Bình Dương công chúa gả cho Bùi Độ sau đó, tổng cộng sinh hai nữ một nam. Bởi vì Bình Dương công chúa năm đó theo cha ra chiến trường, lập được vô số công lao hãn mã, cùng những công chúa khác không giống nhau. Cho nên trưởng nữ sinh ra liền được phong là Thái An huyện chủ. Nhưng từ đó vẫn không có mang thai. Bình Dương công chúa cũng muốn cấp cho Bùi Độ hai phòng thiếp thất để sinh nhi tử, thế nhưng Bùi Độ sống chết không đáp ứng. Lúc Thái An huyện chủ mười tuổi, hai vợ chồng vốn đã nản lòng thoái chí, cũng tính toán phải nhận chi khác của Bùi gia làm con thừa tự, lại không nghĩ rằng Bình Dương công chúa lại có thai.

Năm đầu là thứ nữ Bùi Cẩm, năm thứ hai sinh trưởng tử Bùi Nghi.

Cũng không biết có phải hay không là bởi vì sinh hai đứa bé mà liên lụy đến thân thể, hay là bởi vì tuổi tác tác lớn, Bình Dương công chúa sau khi sinh được nhi tử người vẫn yếu và nhiều bệnh.

Thật vất vả chống đỡ được đến lúc trưởng nữ gả cho Triệu Phùng Xuân, nàng cũng liền buông tay thế gian, để lại một đôi nam nữ tuổi còn nhỏ.

Nghe Hoàng thượng nhắc tới mẫu thân đã mất sớm, Bùi thị viền mắt ửng đỏ, cúi đầu thật thấp.

Năm đó nàng chỉ bảy tám tuổi đã không có mẫu thân, cho nên nhìn tỷ tỷ bỏ lại nữ nhi đặc biệt không đành lòng. Lúc Triệu Phùng Xuân xin cưới, Bùi Độ đã không còn muốn xử lý công việc, trong nhà trên dưới sự vụ lớn nhỏ đều giao cho Bùi Nghi quản. Đệ đệ nhiều lần khuyên can nàng, thấy rằng Nhị tỷ đi làm vợ kế cũng không thích hợp, thế nhưng Bùi Cẩm hạ quyết tâm, muốn thay tỷ tỷ chiếu cố nữ nhi tuổi còn nhỏ, cũng cảm thấy tỷ phu là nhân tài phong lưu tuấn kiệt, trọng tình trọng nghĩa, là một người nam nhân đáng giá để phó thác trọn đời.

Không nghĩ tới biết người biết mặt không biết lòng..

Chỉ có sau khi gả, mới chính thức cảm nhận được năm đó tỷ tỷ ở Triệu gia đã phải trải qua những ngày như thế nào.

Thế nhưng khi đó cha già bệnh nặng, đệ đệ còn trẻ, nàng không muốn để cho bọn họ thương tâm khổ sở, vì vậy cũng học tỷ tỷ, đem hết thảy mọi chuyện giấu ở đáy lòng, mạnh mẽ lấy hình dạng cuộc sống đầy đủ hạnh phúc giả bộ tươi cười vui vẻ.

Nếu như mẫu thân vẫn còn ở trên đời, biết con gái trong ngoài bất đồng, nói không chừng sẽ giết hết người trong Triệu phủ, trước đánh con rể một trận, sau đó buộc Triệu gia viết hưu thư.

Bùi thị nhìn Triệu Uyển Dung một chút, im lặng thở dài một hơi.

Bên này Hoàng thượng cùng Hoàng hậu còn chưa nói trên hai câu, bên ngoài đột nhiên có thái giám báo lại.

“Ngoại cung Hộ bộ thượng thư Triệu đại nhân cầu kiến nương nương.”

Bùi thị trong lòng đang chua xót, đột nhiên nghe thấy tên trượng phu, bất giác cũng cả kinh, nước trà trong tay cũng tràn ra một ít.

“Triệu đại nhân còn mang theo một vị phu nhân và một vị tiểu thư, bảo là muốn cùng nhau tiến cung thỉnh an nương nương.” Vị thái giám kia cũng là có kinh nghiệm, dò xét sắc mặt của Hoàng hậu, “Các nàng không có bài tử do nương nương truyền, cho nên đều ở ngoài cửa cung, gặp hay không gặp xin nương nương hãy chỉ thị.”

“Phu nhân? Tiểu thư?” Gương mặt Triệu Yên Dung vô cùng kinh ngạc nhìn Bùi thị cùng Triệu Uyển Dung, “Triệu phu nhân cùng tiểu thư đều ở đây mà, ở đâu lại tới một phu nhân và tiểu thư? Mẫu thân, người có biết họ không?”

_Hết chương 10_

Hồ ly ta đây lảm nhảm tiếp: xin lỗi vì đã chậm trễ chap này nhoa. Cáo lỗi cùng mọi người nhiều… ta hận ta hận giáo sư của ta cho bài tập trước khi vào học TT_TT ổng cho 200 mấy bài đổi đơn vị *lật bàn* mà ta thì quên hết ráo rùi. TT_TT sắp dô học rùi, bản thân ta lười nay càng lười hơn … ta là một con cáo thích đắp chăn ngủ nướng a~~

3 Comments

Gửi phản hồi

%d bloggers like this: