[huge_it_slider id="1"]

Hiền hậu thực nhàn – Chương 12

Chương 12: Gia thế nhà vợ

Phát hiện tầm mắt Hoàng hậu đang hướng về phía mình, Đoàn di nương mím môi cười cười, trên mặt mười phần tựa như rất thân thiết cùng quen thuộc. Nàng đã qua ba mươi tuổi, nhưng nhờ được bảo dưỡng kĩ lưỡng nên bề ngoài vẫn như thiếu nữ vậy, trên làn da trắng mịn màng một nếp nhăn cũng không thấy. Nếu bàn về dung mạo, Đoàn thị kì thật so ra vẫn kém Bùi thị, tuổi tác cũng lớn hơn nhiều so với Bùi Thị. Đôi khi không chỉ đơn giản bằng bề ngoài hoặc là tuổi tác của một người là có thể đánh giá người đó tốt hay xấu được.

Đoàn thị là biểu muội của Triệu Phùng Xuân, cũng là con dâu được Triệu lão thái thái đích thân chọn.

Nếu như năm đó không phải Quan Quân hầu phủ kén rể, chỉ sợ Đoàn thị bây giờ đã là Triệu phu nhân, mà không phải là một di nương nhỏ bé.

Triệu lão thái thái tất nhiên sẽ thiên vị cô cháu gái này, xem nữ nhân Bùi gia thấy thế nào cũng có cảm giác khó chịu. Ở trong lòng nàng, nhi tử này là nghìn tốt trăm tốt, Triệu Phùng Xuân có thể có phất đầu dậy cũng là bởi vì hắn có bản lĩnh, có cái rắm gì liên quan đến Bùi gia. Hết lần này tới lần khác Bùi gia phải gả đi hai người nữ nhi, hại nàng (Đoàn di nương) nữ sanh ngoại tộc uỷ uỷ khuất khuất làm thiếp.

Qua nhiều năm như vậy, địa vị của Đoàn thị ở nhà vững như núi bàn thạch, nguyên nhân là có lão thái thái thiên vị, về phương diện khác chỉ sợ cũng là do Triệu Phùng Xuân chột dạ nhụt chí, cảm thấy Lý gia bị thua thiệt.

Có thể người nàng mắc nợ là Triệu Phùng Xuân, không hề cùng Bùi gia có nửa điểm quan hệ, lại càng không cùng Triệu Yên Dung nàng có nửa điểm quan hệ.

Dựa vào cái gì nữ nhân Bùi gia đến để làm hùm làm hổ với Đoàn thị nàng.

Triệu Yên Dung nhìn thần sắc cứng ngắc của Bùi thị một chút, đem mi mắt rũ xuống một nửa, cúi đầu uống một ngụm trà.

Tựa như hoàn toàn không nghe được câu nói kia của cha nàng.

Nụ cười của Đoàn di nương từ từ biến mất, nàng cảm thấy có chút bất an, liếc mắt nhìn sắc mặt đã thập phần bất lực của lão gia.

Lúc ở nhà, đại tiểu thư đối với nàng coi như là thân cận, tất nhiên là do thời thơ ấu có sự ảnh hưởng của lão phu nhân, cũng không thể tách rời với sự cố gắng của nàng. Đúng là đại tiểu thư từ nhỏ đã được Triệu lão thái thái dạy dỗ, nói rằng Đoàn thị mới là thân thích, đối với Triệu gia toàn tâm toàn ý, Bùi thị mặc dù là dì có liên hệ máu mủ, nhưng rốt cuộc cũng là kế mẫu, đúng là mẹ kế. Đồng thời sử dụng vô số những ví dụ và những câu chuyện đầm đìa máu chảy kể cho Triệu đại tiểu thư, mẹ kế thực sự là đáng sợ đến dường nào.

Sau đó Đoàn thị sẽ ra mặt, đối với đại tiểu thư hỏi han ân cần, nét mặt so với mẹ ruột còn muốn hiền hoà, thân thiết hơn. Nàng đối với Triệu Yên Dung rất là để bụng. Bởi vì … vị này không phải là con trai trưởng, mai sau sẽ không cùng với con trai của mình tranh vị tranh tài, lợi dụng có quan hệ với nàng, tương lai sau này có thể mượn thế lực Quan Quân Hầu tạo xuất thân thật tốt cho con trai của nàng. Hơn nữa có thể lấn áp Bùi thị có tính cách mềm yếu, cũng có thể dùng bạc từ của hồi môn Bùi gia, không hề dùng một chút gì của Triệu gia bù vào.

Bởi vì kết hợp với biểu hiện trước kia đối với đại tiểu thư, Đoàn thị cảm thấy, Hoàng hậu nương nương hẳn là nên thân mật với nàng hơn chứ.

Nhưng tại sao bây giờ lại lãnh đạm như thế, thậm chí ngay cả lời của phụ thân nàng cũng không thuận theo?

Chẳng lẽ là đã biết mục đích hôm nay của nàng, trong lòng đối với nàng bất mãn cùng hờn giận?

Đoàn thị vừa nghĩ tới mục đích hôm nay vào cung, không có một chút chột dạ.

“Nương nương, Đoàn di nương cùng muội muội đã đứng rất lâu rồi.” Triệu Phùng Xuân tận lực dùng thanh âm dịu dàng nói với nàng, hôm nay không thể so với khi ở nhà, hắn có thể sai khiến ra lệnh. Yên Dung hiện nay đã là Hoàng hậu, là quân, là trời, hắn trước tiên phải là thần, sau đó mới có thể là phụ thân. Ngẫm lại nữ nhi bị giam lỏng ở trong cung lâu ngày như vậy, có lẽ là vẫn còn thầm oán mình không tận sức giúp đỡ, lại không tiến cung đến thăm, cho nên từ khi hắn vừa vào cửa liền mặt lạnh, Triệu Phùng Xuân vừa bình thường trở lại.

Tuổi của nàng còn nhỏ, đương nhiên không thể hiểu biết tinh tế về những mối nguy hiểm ở đây. Bất quá chỉ là tính tình của tiểu hài tử, như thế nào đi nữa, nàng cũng là nữ nhi của Triệu gia, mà Triệu gia là nơi nàng có thể dựa vào ở ngoài cung, nữ nhi làm sao có thể không thiên vị hắn?

“Trước đó vài ngày, chúng ta là muốn vào cung để thăm người, bất quá cung cấm nghiêm ngặt, điều không phải là cha không muốn vào đây, thật sự là vào không được.” Triệu Phùng Xuân hơi híp đôi mắt, trên mặt từ ái gần như muốn trào ra tới nơi, “Đoàn di nương ở nhà đã khóc vài lần, Thanh Dung cũng đi miếu cầu phúc cho người. Hoàng thượng thánh minh, cuối cùng hôm nay cũng là ngày xé tan mây mù nhìn thấy mặt trời, nương nương bình an, toàn gia nhà ta cũng có thể an tâm rồi.”

Triệu Yên Dung mỉm cười: “Làm phiền phụ thân hao tâm tổn phí.”

Chỉ nói Triệu Phùng Xuân, vẫn là không đả động gì Đoàn thị cùng Triệu Thanh Dung.

Triệu Phùng Xuân nét mặt cứng đờ, cảm thấy nữ nhi hôm nay hơi có chút du diêm bất tiến1, cũng không biết có phải Bùi thị ở trước mặt nàng nói gì đó hay không, mà lại xa lạ với mẹ con Đoàn thị. Hắn nhìn về phía Bùi thị trong ánh mắt có vài phần sắc bén.

Bùi thị chính là đang cúi đầu, cũng không hề nhìn hắn. Chẳng qua là vô ý vô thức quấn chiếc khăn tay đang để ở trên đầu gối lại, siết đỏ cả đầu ngón tay cũng không biết.

“ Ban toạ…”

Mí mắt của Triệu Yên Dung cũng không chớp, chỉ đem chén trà ở trên tay nhẹ nhàng đặt ở trên bàn bên cạnh, đối với tiểu Giang đứng hầu ở bên cạnh vẫy vẫy tay.

“Trong cung cung ban toạ có cái gì không quy củ không?” Nàng không nhẹ không nặng hỏi.

Tiểu Giang tử đầu óc nhạy bén, đặc biệt sáng suốt, vừa nghe Hoàng hậu nương nương hỏi như vậy, trong lòng đã có tính toán, lập tức cười trả lời: “Hồi nương nương, trong cung ban tọa đúng là phải từ phẩm cấp mệnh phụ phu nhân trở lên mới được thưởng, các phẩm chất khác khi ban phải chú ý trái phải, an bài chỗ ngồi loạn xạ thì thật không tốt ạ.”

Triệu Yên Dung thập phần thưởng thức vị phó tổng quản công công vừa mới được cất nhắc này.

“Vậy không có phẩm cấp, có thể có chỗ ngồi sao?”

Tiểu Giang trên mặt lộ ra một tia khó xử: “Cái này khi có thể tiến cung gặp chủ tử thỉnh an, tất cả trong ngoài đều là những mệnh phụ có phẩm cấp, không có phẩm cấp cũng không phải là nhóm nô tỳ trong cung… Thật đúng là chưa từng gặp qua. Bất quá quy củ phép tắc trong cung, nhóm nô tỳ nói chuyện với chủ nhân, đều là đứng hoặc quỳ, nếu chử tử thấy họ mệt mỏi mà từ bi, cũng chỉ ban cho cái đôn gỗ2 ngồi một chút cũng có.”

Cho hạ nhân ngồi ở một cái đôn gỗ nhỏ được bày ở góc tường, chỉ so với bồ đoàn cao hơn một chút, nho nhỏ tròn trịa, ngay cả một mảng mông cũng không đựng được. Người ngồi lên, đầu gối còn cao hơn cả cái mông, cùng ngồi chồm hỗm cũng không có gì khác biệt lắm, nghỉ ngơi là có thể đỡ mệt, nhưng nghĩ về mĩ quang, thì hoàn toàn không có khả năng.

Đoàn thị và Triệu Thanh Dung thấy Tiểu Giang chỉ vào những cái đôn gỗ nhỏ, khuôn mặt cũng tái xanh.

Gương mặt Bùi thị lúng túng, đáy mắt lại có ý cười, mà Uyển Dung rốt cuộc vẫn còn là con nít, tâm tu không thể dấu được, tuy rằng lấy tay che một nữa khuôn mặt, nhưng nhìn mặt mũi cong lại thân thể run run, rõ ràng là đang cười.

“Cái này làm sao có thể?” Triệu Phùng xuân là người đầu tiên không đáp ứng, Đoàn thị là bạch nguyệt quang3, chu sa chí4 của hắn, Triệu Thanh Dung là thịt trong đầu của hắn, làm sao có thể so sánh với một nô tài mà ôm đầu gối ngồi ở một cái đôn gỗ nhỏ như thế? Việc này mà bị truyền đi, mẹ con các nàng làm sao còn có thể ngẩng đầu trước mặt mọi người.

“Đó là để cho các nô tài ngồi, làm sao có thể để cho các nàng ngồi được?”

“Thế nhưng phụ thân người không phải nói các nàng đứng quá lâu cũng mệt mỏi sao?” Triệu Yên Dung dùng mắt quét vòng nhìn về phía chân các nàng, “Nếu mệt mỏi, hay là nghỉ chân một chút, bằng không thân thể sẽ mệt đến chết đi, phụ thân lại đau lòng.”

Triệu Phùng Xuân nhìn vợ cả của mình cùng tiểu nữ nhi vẫn còn đang ngồi trên ghế bát tiên được làm bằng gỗ tùng, cũng không nói giúp một câu, liền nhìn chằm chằm Bùi thị, muốn cho nàng lên tiếng nói một chút. Cho dù không thể để nàng ngồi được một cái ghế như thế, cũng không có thể để mẹ con Đoàn thị các nàng không ra thể thống gì mà ngồi ở một cái đôn nhỏ. Nhưng mà bất kể nhìn thế nào, thê tử vẫn cứ cúi đầu, không thèm nhìn hắn một cái.

“Ân hừ!” Triệu Phùng Xuân nặng nề hắng giọng một cái.

Rốt cuộc là bị trượng phu áp chế tám chín phần, vốn là đã không quan tâm nhưng Bùi thị nghe được tiếng trượng phu bất mãn không khống chế được mà ngẩng đầu lên.

Triệu Phùng Xuân vuốt vuốt chòm râu ở dưới cằm ngắn, đang chờ thê tử mở miệng nhường chỗ ngồi, lại không nghĩ răng thê tử luôn mềm yếu lại nhỏ nhẹ nói ra một câu: “Hoàng hậu nương nương cho ngồi, thế nào lại còn không mau tạ ơn mà ngồi xuống? Như thế thật sự chẳng ra hệ thống gì cả.”

Tay của Triệu Phùng Xuân cứng đờ, hai mắt híp lại đột nhiên trợn to, kinh ngạc nhìn thê tử.

Bùi thị thế nhưng lại đoan đoan chính chính ngồi ở chỗ đó, mắt nhìn mũi, mũi nhìn miệng, giống như một lão tăng đang ngồi thiền vậy, cứ thế một câu, và không có câu tiếp theo.

Triệu Phùng Xuân thiếu chút nữa đem chòm râu kéo phăng xuống, hắn không biết đến tột cùng là đã sai ở chỗ nào.

Thời gian qua nghe lời nữ nhi trở nên lãnh đạm hơn, thê tử luôn luôn thuận theo nay lại không thèm đếm xỉa, điều này làm cho hắn tức giận mơ hồ còn có thể thấy một chút bối rối.

Bùi thị có lá gan như vậy, nhất định là có người giúp đỡ ở phía sau nàng. Hắn sủng ái Đoàn thị, thân là chính thê Bùi thị không có khả năng oán giận Đoàn thị. Có thể nàng chưa bao giờ có dũng khí biểu hiện ra ngoài, huống chi là làm trò trước mặt hắn?

Là ai có cho nàng lá gan lớn như vậy, phải bỏ đá xuống giếng, thừa cơ hảm hại như thế?

Là Hoàng hậu? Hay là, Quan quân hầu Bùi Nghi?

Hắn thà rằng tin tưởng người thứ nhất.

Triệu Yên Dung cùng hắn rất thân thiết, đối với hắn nói gì nghe nấy, hắn không cần làm bất kỳ thủ đoạn gì cũng có thể để cho con gái thịt nát xương tan vì hắn.

Nhưng cùng Bùi Nghi thật sự khác biệt.

Tuy bên ngoài đều nói Bùi Nghi là người yếu ớt nhiều bệnh, vô phương thừa kế gia nghiệp, giữ được tiếng tăm của Bùi gia trong quân đội. Nhưng Triệu Phùng Xuân thân được làm hai lần làm tỷ phu của Bùi hầu, đối với cậu em vợ này thì hắn hiểu rõ hơn rất nhiều so với kẻ khác.

Hắn buông binh quyền, nhưng chọn đúng chủ. Khi đó Triệu Phùng Xuân vẫn còn giống như các đại thần, đau đầu phải dựa về phía thái tử, hay là đi nhờ vả Tam hoàng tử, hoặc là Lục hoàng tử, nhưng Bùi Nghi lại yên lăng không một tiếng động đứng về phía sau Cửu hoàng tử không được ai xem trọng.

Khang vương cuối cùng được thừa kế đế vị, Bùi gia không thể không có công được.

Miễn là Hoàng thượng còn có một ngày tại vị, hắn không thể đắc tội với Bùi gia nếu còn muốn sống.

Mồ hôi lạnh đầm đìa chảy xuống, Triệu Phùng Xuân bắt đầu suy nghĩ lại những chuyện đã qua, hành động và cách cư xửa của chính mình mấy ngày nay, tính toán khả năng cáo trạng Bùi thị về nhà mẹ đẻ.

“Di nương cùng tỷ tỷ thế nào còn không ngồi?” Triệu Phùng Xuân vẫn còn đang trầm tư, bên truyền tới tiếng cười thanh thuý của tiểu nữ nhi.

Hắn ngẩng đầu lên, chính là trong thấy dung mạo cực kỳ giống người Bùi gia, Uyển Dung đang đường đường chính chính mà cười.

Hắn làm sao đã quên, Bùi thị tuy rằng hiền lành, cuộc sống chỉ rụt đầu rụt cổ, nhưng tiểu nữ nhi thế mà không như mẹ nàng hiền lương thục đức.

Nếu là nha đầu này mà đi đến Bùi gia, khó có thể đảm bảo nàng sẽ không nói lung tung. Trước đây hắn đã bỏ quên người nữ nhi này, chờ đưa các nàng hồi phủ đã, hắn cũng phải xuất ra một phần sức lực, dạy dỗ khuyên bảo thật tốt, để cho nàng biết như thế nào là một thiên kim tiểu thư, thế nào là hiếu thảo.

“Tạ nương nương ban toạ, bất quá ta cùng Thanh Dung cũng không còn mệt nữa, chúng ta cứ đứng mà trò chuyện cùng với nương nương như vậy là được rồi.” Đoàn thị không muốn đi ngồi cái đôn nhỏ như thế đâu, còn hơn cái tư thế ngồi ôm chân xấu xí của một hạ nhân, nàng tình nguyện đứng ở phía sau lão gia, thẳng lưng cùng người nói chuyện.

“Làm càn!” Lời nàng nói còn chưa dứt, cây phất trần trong tay Tiểu Giang đã chặn lại, ưỡn ngực la lên, “Ngoại sự mệnh phụ phu nhân mới được xưng là thân phụ ở trước mặt nương nương, người bình thường phải xưng là nô tỳ, tại sao ngươi lại có thể ở trước mặt nương nương ta này ta nọ chứ, cái này còn ra thể thống gì nữa!”

Nhân tài a! Biểu hiện của Tiểu Giang Tử thật sự làm cho người khác khác bất ngờ. Nhìn mặt của Đoàn thị lúc trắng lúc xanh, Triệu Yên Dung suýt nữa bật cười, Đoàn thị có thói quen tự do tự tại trong nhà, đừng nói là đang ở trong cung, cho dù ở Triệu gia, nàng ở trước chủ mẫu cùng thiếu gia tiểu thư cũng phải tự xưng là tỳ thiếp đấy, chứ đâu không có phép tắc xứng ta này ta nọ!

“Tiểu Giang là phó tổng quản trong coi lễ nghi quy cũ ở Chiêu Dương điện, đừng nhìn hắn tuổi còn trẻ, nhưng rất là coi trọng quy củ tuân thủ bổn phận, Hoàng thượng cũng rất coi trọng hắn, lúc này mới đưa hắn thưởng cho Chiêu Dương điện làm một tên hầu nhỏ.” Triệu Yên Dung cười một tiếng “ha hả”, “Hắn là một người chậm chạp, nói chuyện luôn luôn thẳng thắng rõ ràng như thế, phụ thân nể mặt hắn là người Hoàng thượng phái tới chưởng quản quy cũ, chớ cùng hắn tranh chấp a.”

Triệu Phùng Xuấn vốn lúc đầu cũng không có ý đứng ở một bên thiếu niên này, mới vừa nghe được hắn hét Đoàn thị như thế, trong lòng chính là đang bốc hoả, thế nhưng lại biết được hắn là do Hoàng thượng phái tới, lại còn là phó tổng quản, thế là lò lửa “vèo” một tiếng bị dập tắt.

“Không sao không sao, công công cũng là hoàn thành bổn phận của mình.” Biểu tình Triệu Phùng Xuân nhìn Tiểu Giang Tử có thể so với ba tháng xuân phong, như có thể nhìn thấy một đoá hoa nhỏ nở trên mặt hắn, “Vì chưa bao giờ được vào cung nên xuẩn phụ tất nhiên không hiểu rõ quy củ, làm phiền công công dạy bảo.” Nói xong đối với Đoàn thị nháy mắt. Đoàn thị theo hắn mười năm, đương nhiên là hiểu được ý tứ của hắn, vì thế hành bán lễ với Tiểu Giang: “Tiểu phụ nhân không hiểu quy củ, đa ta công công chỉ điểm.”

Tiểu Giang cũng không đáp lẽ, chỉ gọi người đi đem hai đôn gỗ lại đây, một trái một phải đặt ở trước mặt hai mẹ con các nàng.

“Tỳ thiếp tạ ơn nương nương ban toạ.” Bao nhiêu năm chưa bao giờ nói qua tiếng tỳ thiếp này, lúc này nói ra, Đoàn thị chỉ cảm thấy trong lòng rất khó chịu. Hai chữ mà thôi, lại để cho nàng đột nhiên tỉnh ngộ, nguyên lai mười mấy năm nay cho rằng là những thời gian vui sướng nhất, bất quá chỉ là lừa mình dối người.

Nàng nhìn thoáng qua Bùi thị đang ngồi ở vị trí đầu kia, lồng ngực trong nháy mắt dâng lên vô số chua xót cùng oán hận, nữ nhân này, bất là bởi vì có một công chúa là mẹ ruột mới có thể ngồi ở đây, vị trí của nàng (Bùi thị), hẳn là nên thuộc về nàng (Đoàn thị) mới phải!

Bất quá cảm xúc này chỉ là chợt loé lên rồi biến mất, Đoạn thị hít sau một hơi, thận cẩn thận ngồi xuống.

Nhưng Triệu Thanh Dung không chịu ngồi.

Nàng chỉ vào Triệu Uyển Dung nói: “Tam muội muội có thể ngồi được chỗ này, vì cái gì ta không được?”

  1. Du diêm bất tiến: ý bảo không nghe lời ng khác khuyên, không nghe vào tai lời của người khác.
  2. Cái đôn gỗ: cái của Tiểu Giang nói giống giống, thường thì ở đây dùng giống ý nghĩa giai cấp thấp kém, nhưng hồ ly được biết cái bộ này trên thị trường nội thất cũng không được rẻ đâu hen =)))))))

  1. Bạch nguyệt quang: Ánh trăng bạc. Nghĩa bóng là người trong tim í. =))) đây cũng là tên của một bài hát, hay lắm, cho mn nghe thử. https://www.youtube.com/watch?v=U-d5SovQDgM
  2. Chu sa chí: nốt ruồi son. Nghĩa bóng là tâm ý

_Hết chương 12_

No Comments

Gửi phản hồi

%d bloggers like this: