[huge_it_slider id="1"]

Hiền hậu thực nhàn – Chương 13

Lãnh mỹ nhân

Đúng vậy a, tại sao lại không được? Cũng đều là tiểu thư Triệu gia, tại sao nàng phải giống nô tỳ hạ tiện, phải khuất nhục mà ngồi ở phía dưới này?

Nhị tiểu thư Triệu gia, Triệu Thanh Dung năm đã mười bảy tuổi, chỉ so với Triệu Yên Dung nhỏ hơn một tuổi. Từ nhỏ đến lớn, thứ gì Triệu Yên Dung có nàng tất nhiên sẽ có, Triệu Yên Dung không có nàng cũng sẽ có. Chi phí ăn mặc đều ở mức cao nhất, so cùng với đích trưởng nữ cũng không có bao nhiêu khác biệt, mà ở cuộc thi văn thơ nữ hồng (thêu thùa), là nàng tham gia dưới danh nghĩa là con gái Triệu Phùng Xuân, thậm chí có nhiều trưởng nữ ở kinh thành bản lãnh còn thua kém nàng. Trước đó Triệu gia không có Hoàng hậu, giới quý nữ ở kinh thành  lại có khá nhiều người cho rằngTriệu Thanh Dung mới là đích nữ, còn Triệu Yên Dung lại là thứ nữ.

Cho nên từ khi Triệu Yên Dung vào cung làm hậu, Triệu Thanh Dung liền không chịu bước ra cửa lớn, bởi vì bất kể tới chỗ nào, những thứ người kia ngoài mặt hay cười nói vui vẻ với nàng nhưng sau lưng nàng, những đích quý nữ đó, ánh mắt của họ nhìn về phía nàng, sẽ làm cho nàng cảm thấy như đứng trên đống lửa, như ngồi đống than, thấy xấu hổ và giận dữ, tâm tình khó mà kìm nén, ổn định lại được .

Tựa như nàng vốn là con Khổng Tước ngũ thải ban lan (năm màu sắc) kiêu sa, có một ngày đột nhiên bị người lột đi lớp vỏ ngoài, bị phát hiện ra những thứ lông vũ xinh đẹp kia bất quá chỉ là vẻ bề ngoài, bên trong nó là con chim sẻ nhỏ bé xấu xí, xám xịt. Vốn cho rằng tỷ muội nàng so sánh với nhau đều cùng tương xứng như so với các tiểu thư khuê các khác, nhưng khi ánh mắt mọi người nhìn nàng còn không bằng nhìn một đứa nha hoàn thị nữ, tràn đầy khinh bỉ cùng giễu cợt, điều này làm cho Triệu Thanh Dung tâm cao khí ngạo  làm sao có thể nhịn được?

Nàng tuổi lớn như vậy sở dĩ còn chưa có nghị hôn qua, bất quá cũng là bởi vì nàng mệnh thứ nữ nhưng tâm tư đích nữ, phàm là người Triệu gia chọn trúng nhà cao cửa rộng thì sẽ ghét bỏ nàng là  thứ nữ, mà phàm là người không để ý xuất thân của nàng, thì nàng vừa ghét bỏ người ta dòng dõi gia đình không có, gia thế lại không cao.

Cho nên kéo dài tới hiện tại, đoán chừng những gia tộc mà nàng xem không cao cũng chưa chắc muốn nàng nữa.

Ngồi nhìn trưởng tỷ ở  trên đầu cẩm y hoa phục, ánh sáng rực rỡ chói mắt,  tâm Triệu Thanh Dung giống như bị quất một cái.

Nếu như nàng không phải là do di nương sinh, nếu như Đoàn thị không phải là di nương mà là chánh thê, như vậy hiện tại ngồi ở vị trí đó, tận hưởng vinh hoa phú quý, trở thành người trên vạn người kia, có thể hay không chính là nàng mà không phải là Triệu Yên Dung?

Triệu Thanh Dung cảm thấy hốc mắt hơi đau đau, hất tay Đoàn thị đang kéo ống tay áo của nàng ra, đem tầm mắt hướng tới Triệu Uyển Dung.

Triệu Yên Dung thì cũng coi như xong đi, người ta dù sao cũng là Hoàng hậu, nhưng Uyển Dung, đứa con gái nhỏ này tại sao lại cùng nàng bất đồng?

Mẫu thân của nàng ta là một kế thất, nếu so sánh cũng chưa thấy có thể cao quý hơn nàng bao nhiêu.

Triệu Thanh Dung trong lòng thầm hận, nhưng hướng về phía Triệu Yên Dung cũng không thấy thể hiện ra nửa điểm, chẳng qua là dậm chân tựa như làm nũng nói: “Nương nương, ngài không thể thiên vị như vậy a. Trước kia ngài đối với bọn muội muội cũng sẽ không bên nặng bên nhẹ như hôm nay vậy. Muội muội cũng muốn cùng người ngồi một chỗ, chúng ta trước kia cũng không phải là luôn như vậy  thân thiết đấy sao?”

“Cũng đều thế.” Triệu Yên Dung rất biết lắng nghe, nghe vậy lập tức gật đầu, đối với nàng ta ngoắc tay nói, “Ngươi là Triệu gia tiểu thư, tự nhiên không cần ngồi chỗ ụ gỗ như vậy, tới đây ngồi cạnh Bổn cung đi.”

Triệu Phùng Xuân nghe nàng nói như vậy, chợt cảm thấy được trấn an. Yên Dung vẫn lấy tình nghĩa người nhà mà đối đãi, rốt cuộc đối với muội muội của mình còn quan tâm chăm sóc .

Triệu Thanh Dung cũng vui vẻ ra mặt mà đi qua ngồi xuống, Hoàng hậu nương nương cùng nàng thân cận như vậy, nàng liền cảm thấy có thêm thể diện. Có thể diện rồi, ai còn lo lắng việc di nương đang lúng ta lúng túng ngồi ở ụ gỗ kia nữa?

Đoàn thị thu hồi cánh tay vươn ra, quay mặt hướng về phía Hoàng hậu trên mặt như cũ mang theo nụ cười gần như lấy lòng.

Trong cung nhiều quy củ, Hoàng hậu sở dĩ để cho nàng ngồi ụ gỗ, cũng là bởi vì quy củ bắt buộc. Bằng không nếu lúc này không phải là trong cung, nếu lúc này bốn phía không có người bên cạnh, nàng tất sẽ không cho nàng (Đoàn thị) không có chút mặt mũi như vậy. Đoàn thị cùng Triệu Phùng Xuân không hẹn mà đồng thời đều có chung một loại suy nghĩ như vậy để trấn an mình.

Chỉ cần một hồi đem người bên cạnh đều đuổi đi ra ngoài, người một nhà dĩ nhiên là có thể tốt lành nói chuyện, cũng không cần như vậy bức bối, khó chịu như thế.

Đang nghĩ như vậy Triệu Thượng Thư bị một đạo thiên lôi đánh trúng đầu.

“Phụ thân đến vừa lúc, mới vừa rồi Bổn cung còn cùng mẫu thân nói, mấy năm này nàng làm công việc quản gia cũng rất cực khổ, xưa nay cũng không có cơ hội cùng nhà mẹ đẻ đi lại nhiều. Nghe nói trước đó vài ngày, cậu trên người khó chịu, trong nhà lại không có chủ mẫu để giúp đỡ chủ trì việc bếp núc, nên bây giờ trong nhà cũng không biết náo loạn thành hình dáng ra sao nữa. Bổn cung cũng nghĩ tới, hiện giờ mẫu thân là người nhà thân cận nhất của cậu, quản gia xử lý công việc lại làm đã quen, không bằng nhân lúc rảnh rỗi để cho mẫu thân đưa Uyển Dung đến ở nhà cậu mấy ngày, giúp hắn xử lý chuyện Hầu phủ.”

Nếu như là ở thời điểm trước kia, Bùi thị nếu muốn nói về nhà mẹ đẻ một chuyến gì gì đó chẳng hạn, Triệu Phùng Xuân chắc chắn sẽ không ngăn cản. Hắn biết Bùi thị luôn mang vẻ mặt hoà nhã dễ gần, trở về nhà mẹ đẻ tất sẽ không nói  xấu phu gia (chồng, gia đình nhà chồng), nhất định sẽ chỉ kể những chuyện vui vẻ yên ấm giả tạo. Nhưng là hôm nay, hắn cảm thấy thê tử cùng nữ nhi có gì đó không thích hợp. Bùi thị có lẽ sẽ không nói cái gì, nhưng nha đầu Uyển Dung hôm nay đã lớn, tâm tư cũng biến chuyển rồi , xưa nay luôn cùng mấy hài tử của Đoàn thị tranh chấp dài ngắn, vạn nhất nó ở trước mặt Bùi Nghi nói ra cái gì không thỏa đáng…, vậy tâm huyết hắn dày công xây dựng mười mấy năm này vậy không phải mất trắng rồi sao?

Triệu Phùng Xuân đang muốn đánh phủ đầu trước, Hoàng hậu nếu hỏi”Phụ thân ngài cảm thấy như thế nào”, hắn nhất định phải tìm cớ ngăn cản. Sẽ để cho Bùi thị tự mình hồi Quan Quân Hầu phủ, cũng không thể mang nha đầu Uyển Dung này đi theo đi theo làm hỏng chuyện được.

Trong lòng đã quyết chủ ý như vậy, Triệu Phùng Xuân chờ Hoàng hậu mở miệng trưng cầu ý kiến.

Ai biết Hoàng hậu nửa điểm cũng không có ý muốn hỏi ý kiến hắn, nói tiếp: “Uyển Dung có lẽ đã lâu không thấy cậu rồi, vừa lúc thay mặt Bổn cung đi thăm hỏi một chút, cậu nhiều năm như vậy chiếu cố nhà chúng ta, chúng ta làm vãn bối cũng nên hiếu kính chút ít.”

Triệu Uyển Dung vội vàng đứng dậy đồng ý.

Triệu Yên Dung còn nói: “Tiểu Giang, ngươi bây giờ đi nói cùng Lý tổng quản một tiếng, để cho hắn tự mình đi Hầu phủ một chuyến, nói là, Bổn cung muốn phái người đem mẫu thân cùng muội muội đưa qua đó.”

“Dạ!” Tiểu Giang vung cây phất trần rồi hành lễ, khom người thối lui khỏi điện.

“Chậm đã!” Mắt vừa nhìn thấy thái giám Tiểu Giang muốn đi ra, Triệu Phùng Xuân gấp đến độ đứng lên tiếng ngăn cản.

“Làm sao?” Hoàng hậu vẻ mặt kinh ngạc, “Phụ thân cũng muốn đi? Hay là thôi vậy, ngài là gia chủ Triệu gia, chung quy không nên ở bên ngoài. Nếu có tâm, đi qua đó ngồi một chút cũng được rồi, cậu cũng sẽ không trách tội.”

“Hà tất phải gấp gáp như vậy.” Da mặt trắng nõn của Triệu Phùng Xuân Xuân có chút tái tím, suy nghĩ một chút nói, “Sao không để mẫu thân sống trong cung thêm mấy ngày nữa.”

Triệu yên Dung cười nhạt nói: “Bổn cung cũng muốn mẫu thân cùng muội muội ở đây thêm mấy ngày này, nhưng trường hợp này a,  trong cung có quy củ của trong cung, mẫu thân là mệnh phụ ở bên ngoài, ở lâu vốn không tốt, nếu không Bổn cung sẽ phải cùng phụ thân cướp người rồi.” Vừa nói vừa nở nụ cười, Uyển Dung thấy nàng cười, cũng cười theo. Bùi thị cũng nghe không ra trong lời nói của Hoàng hậu mang theo vài phần chân ý gì, bất quá trong lòng cũng ấm áp, thấy Uyển Dung cười đến thoải mái, tâm trạng vốn đang căng thẳng nhưng trên mặt cũng lộ ra vẻ mỉm cười .

Tiếp theo Triệu Yên Dung còn nói: “Lúc này ngoại tổ phụ, ngoại tổ mẫu cũng không còn tại thế, nhà mẹ đẻ mẫu thân giờ chỉ còn có một mình cậu, nên đi lại thân cận nhiều. Trước đây Bổn cung chưa xuất giá, muội muội lại còn nhỏ, mẫu thân phải xử lý mọi chuyện của một gia tộc, nên mới không có thân thiết với cậu. Hiện tại nữ nhi đã vào cung, thành con dâu của hoàng gia, mắt thấy muội muội lớn lên cũng  hiểu chuyện. Trong nhà lại có tổ mẫu cùng Đoàn di nương trông coi, bây giờ mẫu thân đã thanh nhàn rất nhiều, cũng chính là thời điểm cũng nên vì ngoại tổ gia xuất ra một chút sức lực.”

Triệu Phùng Xuân đối với  với những lời này đương nhiên là xem thường. Nữ nhi xuất giá chính là người của nhà người ta, nhà mẹ đẻ có chuyện gì thì cùng nàng ta có quan hệ cái gì? Bùi gia bất quá cũng chỉ còn một Bùi Nghi có thể vào lọt vào mắt xanh của Hoàng thượng, những bàng chi ngoài phòng khác một chút ít cũng không thấy biến hoá tiến bộ gì. Triệu Phùng Xuân mặc dù muốn dựa Quan Quân Hầu phủ, nhưng lại không vui khi Bùi thị cùng nhà mẹ đẻ đi lại quá thân cận.

Nhưng là Hoàng hậu đã nói ra nói như vậy, cũng chưa chắc đây không phải là ý tứ của hoàng đế .

Ước chừng là nhìn Bùi Nghi đã lớn tuổi như vậy mà còn không có thành gia, Hoàng đế có chút đau lòng, muốn cho tỷ tỷ nhà mẹ đẻ ít nhiều chiếu cố chút hắn đi.

Chẳng qua là trước khi Bùi thị đi Quan Quân Hầu phủ, hắn phải làm tốt tư tưởng, chuẩn bị một phen, để tránh mẹ con các nàng về nhà mẹ đẻ nói hươu nói vượn làm mất đi hoà khí hai nhà Bùi Triệu.

“Nương nương nói rất đúng, không bằng hôm nay để cho cha mang các nàng về trong phủ trước, nói với tổ mẫu một chút, trong nhà cũng chuẩn bị tốt chút ít nghi thức bình thường đưa qua, miễn cho bị ngoại nhân nói mất đi lễ nghĩa.” Triệu Phùng Xuân nói.

“Cần gì phải phiền phức hư vậy, cũng không phải là ngoại nhân, cậu còn có thể để ý mấy chuyện vụn vặt đó được?” Triệu Yên Dung xoay xoay cái vòng  Dương Chi bạch ngọc trên tay, “Bên phía tổ mẫu, Bổn cung sẽ phái người đi thỉnh an, nói qua chuyện này một chút. Bất quá là để cho mẫu thân cùng muội muội trở về ở hai ngày, tổ mẫu hiền hòa từ ái như vậy, biết mẫu thân ghi nhớ nhà mẹ đẻ, không bởi vì phụ thân không có ở đây còn đối với huynh đệ duy nhất quan tâm chiếu cố, nhất định sẽ đối với  mẫu thân càng thêm tán thưởng . Mẫu thân hiền đức, phụ thân cũng mang tiếng thơm không phải sao?”

Một câu nói ra, liền ngăn cản Triệu Phùng Xuân đến sít sao. Nếu hắn lại muốn kiên trì ý mình, không khỏi làm cho người ta cảm thấy hắn là cố ý muốn cùng Hoàng hậu nương nương đối nghịch. Triệu Phùng Xuân trong miệng giống như ngậm hoàng liên, có khổ không thể nói.

Triệu Thanh Dung nghe Hoàng hậu nói muốn để cho Bùi thị cùng Triệu Uyển Dung đi Quan Quân Hầu phủ,tâm tư chuyển động.

Quan Quân Hầu Bùi Độ năm đó là đại công thần khai quốc, vừa được Thượng liễu Vũ Đức Đế tín nhiệm vừa thân cận vừa đồng thời gả bào muội muội Bình Dương công chúa cho, Quan Quân Hầu phủ chính là chiếu theo quy chế phủ trưởng công chúa mà xây dựng, tinh xảo xa hoa có thể so sánh với các phủ của thân vương. Bùi gia nhân khẩu đơn bạc, Bình Dương công chúa sở sinh chỉ có hai nữ một nam, trưởng nữ qua đời, thứ nữ xuất giá, trong Hầu phủ lớn như thế chỉ còn lại có một vị chủ tử là Bùi Nghi thôi.

Chẳng qua là trước kia Triệu Bùi hai nhà đi lại ít, Triệu Thanh Dung lại là thứ xuất, chỉ có khi còn bé theo mẹ cả đi qua một lần, trong ấn tượng mơ mơ  hồ hồ của nàng, tòa phủ đệ này to đến dọa người, khắp nơi đều là tường vàng sáng chói hết sức quý khí.

Mặc dù nàng khinh thường Bùi thị, nhưng lại hết sức hướng tới Quan Quân Hầu phủ.

“Phụ thân, không bằng để cho nữ nhi phụng bồi mẫu thân cùng quay về đó?” Triệu Thanh Dung càng nghĩ càng cảm thấy chủ ý này tốt.

Bùi thị mềm yếu có thể lấn át, Triệu Uyển Dung còn nhỏ tuổi, nàng tuy là thứ xuất, nhưng cũng phải gọi Bùi thị là mẫu thân. Đi theo đến Hầu phủ, đến đó cũng là Đại tiểu thư, ai dám ngăn cản nàng có cẩm y ngọc thực, tôi tớ như mây? Đồ cưới của Bùi thị vừa nhiều lại vừa tốt, có thể thấy được Bùi gia có nhiều tiền. Nếu nàng cùng tới, Bùi hầu sẽ cho nàng lễ ra mắt nghĩ cũng sẽ không ít đâu.

Triệu Uyển Dung vừa nghe nàng ta nói như thế, tức muốn nổ phổi.

Nhị tỷ da mặt dày như thế nào mới có thể nói ra lời như vậy chứ? Bùi Nghi là cậu của nàng, có quan hệ gì với nàng ta? Lại muốn ỷ lại dựa dẫm vào đó, thật đúng là tự cho mình là cái gì rồi ấy!

Triệu Uyển Dung nhìn mẫu thân, thấy Bùi thị cũng là vẻ mặt kinh ngạc, hiển nhiên Nhị tiểu thư nói ra yêu cầu làm cho bà cảm thấy ngoài ý muốn.

“Đúng là vậy nhỉ!” Đoàn thị ngồi ở phía dưới đột nhiên vỗ một cái, làm đám đông sợ hết hồn, lại đã nghe nàng vui rạo rực nói: “Nhị tiểu thư có lẽ lâu không gặp cậu nàng rồi, liền đi theo phu nhân cùng Tam tiểu thư đến đó đi. Nhị tiểu thư là vãn bối, phải nên đi tới chỗ cậu mà hiếu tâm.”

Triệu Uyển Dung cấp bách: “Cậu ta không cần Nhị tỷ tỷ phải cố gắng hiếu tâm làm gì. Có ta cùng mẫu thân đi đến đó là đủ rồi .”

Triệu Phùng Xuân trầm ngâm chốc lát, cảm thấy chủ ý này của nữ nhi đưa ra cũng không tệ. Uyển Dung rốt cuộc là thứ xuất, lực chống lưng có hơi thấp. Nếu có thể đi Hầu phủ ở mấy ngày này, tốt nhất từ Hầu phủ gả đi, như là nữ nhi Quan Quân Hầu phủ xuất giá, thân phận nàng không thể nghi ngờ liền có thể nâng lên một tầng, thế nhân cũng không có thể coi thường nàng nữa. Mặc dù không thể từ Hầu phủ xuất giá, cùng Bùi gia thân có chút ít thân quen, được Bùi hầu thích rồi, tương lai cũng có thể cậy nhờ vào.

“Cái này nhưng cũng có thể.” Mặc dù nói rất bình thản, nhưng ánh mắt Triệu Phùng Xuân sáng lên rực rỡ, càng nghĩ càng cảm thấy nha đầu Thanh Dung này thật sự là thông minh cơ trí, chủ ý này đưa ra thật sự là tốt.

“Đó là cậu ta, cũng không phải là cậu nàng!” Triệu Uyển Dung giận đến nhảy dựng kêu lên, “Không được, ta không cho Nhị tỷ cùng đi.”

“Cậu của ngươi tự nhiên cũng sẽ là cậu của nàng.” Triệu Phùng Xuân thấy tiểu nữ nhi cùng nhị nữ nhi xa lạ như vậy, nàng ta không nên ngăn con đường thăng tiến của Thanh Dung, giận không có chỗ phát tiết, “Ngươi cùng Nhị tỷ cùng là nữ nhi do cha thân sinh, thế nào ở trong lòng ngươi, lại coi nàng là ngoại nhân? Bùi thị, đây chính là ngươi dạy ra con gái tốt nhỉ?” Lời nói cuối cùng lời này làm cho thân thể Bùi thị run lên, nước mắt đều tuôn ra.

Tiểu Giang lúc trước nhận được ánh mắt của Hoàng hậu, đã lui ra ngoài thật sớm để truyền lời rồi, lúc này trong điện chỉ còn  vài người Triệu gia, còn phía sau Hoàng hậu chỉ có đám người Mộc Lan, Bạch Lộ, Đan Phong cùng mấy cung nữ hầu trà mà thôi.

Triệu Yên Dung đối với Mộc Lan đưa ánh mắt ra hiệu, để cho nàng đưa những người không liên quan gì đi ra ngoài, rồi mới hướng Triệu Phùng Xuân nói: “Phụ thân, ngài làm cái gì vậy? Mẫu thân cũng không làm sai chuyện gì, ngài không thể hảo hảo mà nói chuyện sao?”

Triệu Uyển Dung vừa tức vừa vội đã khóc ra thành tiếng, Bùi thị thấy nữ nhi bị ủy khuất trong lòng cũng hết sức khổ sở, nghe Hoàng hậu nói như vậy, liền nhanh chóng lau đi ánh mắt đã đỏ, nhỏ giọng nói: “Nương nương, lão gia bất quá  chỉ là hơi nóng tính với ta, không có gì đáng ngại.”

Triệu Uyển Dung cũng xoa xoa  ánh mắt, oán hận nói: “Phụ thân ngài sao có thể thiên vị như vậy. Bất quá con chỉ có nói lời nói thật, cậu đối với Đoàn di nương cùng Nhị tỷ tỷ là thái độ gì, ngài cũng không phải là không rõ ràng. Nếu nàng thật đi thăm bệnh gặp cậu, chuyện gì sẽ phát sinh, chúng ta cũng không thể bảo đảm. Đến lúc đó tỷ tỷ nếu là khóc trở về nhà, ngài cũng không thể đổ lỗi trên người ta cùng Nương, kia cũng là tỷ tỷ tự tìm , chẳng thể trách người bên cạnh!”

Bùi Nghi không thích Đoàn thị cùng con gái Đoàn thị sinh, Triệu Phùng Xuân làm sao không rõ? Nhưng hắn còn mang lấy một tia hi vọng, hi vọng Bùi Nghi có thể hiểu được tình cảnh của hắn, vì muốn Bùi thị ở Triệu gia trôi qua tốt, cũng sẽ đối xử tử tế với Đoàn thị cùng các con của nàng. Hắn cảm thấy giống như đồng dạng là nam nhân, Bùi Nghi hẳn là hiểu chuyện nam nhân tam thê tứ thiếp là chuyện bình thường cỡ nào chứ.

Đáng tiếc, đã nhiều năm như vậy, Bùi Hầu nửa phần không hiểu. Triệu Phùng Xuân liền muốn nghĩ, cậu em vợ hai mươi bốn rồi còn không chịu thành thân, chỉ sợ là phương diện kia có vấn đề, nam nhân chân chính làm không được nên trong lòng vặn vẹo, đem oán giận trút xuống người vô tội như hắn, trên người có thê thiếp cùng con cái.

“Uyển Dung, ngươi ngồi xuống đi.” Triệu Yên Dung ôn hòa mà đối với nàng phất phất tay, ý bảo nàng ngồi xuống, “Phụ thân cái gì cũng biết, ngươi cần gì phải nóng lòng?” Nàng xem nhìn sắc mặt âm trầm phụ thân của, ánh mắt khẽ híp mắt lên, “Hiện tại trong điện chỉ còn lại có mấy người chúng ta, phụ thân hôm nay mang di nương cùng nhị muội tiến vào cung, có lời gì cần nói, bây giờ nói đi.”

Triệu Phùng Xuân nhìn khắp một lượt, thấy quả nhiên không có  ngoại nhân, trong lòng nhất thời buông lỏng xuống, vuốt chòm râu ngắn ngủn, lấy một loại ánh mắt cực kỳ trầm thống nhìn Hoàng hậu: “Yên Dung, cha biết là ngươi đang ở trong cung trôi qua không như ý. Mấy ngày nay, cũng thật sự là khổ ngươi.”

Triệu Yên Dung cười nhạt: “Có cái gì gọi là khổ hay không đâu.”

“Ta đã nghĩ qua, ngươi ở trong cung người đơn thế cô, xảy ra chuyện cũng không có người có thể giúp đỡ. Trong cung có nhiều mỹ nhân phi tần như vậy, ngươi lại không được Thái hậu thích, ta và di nương ngươi đều hết sức quan tâm, nghĩ muốn ở trong cung có gót chân đứng vững vàng, ngươi vẫn còn cần đem tâm Hoàng thượng giữ vững ở trong tay.”

“Cho nên?” Triệu yên Dung chân mày cau lại, ánh mắt như đao quét về phía hai người Triệu Phùng Xuân cùng Đoàn thị.

Triệu Phùng Xuân trong tâm run rẩy một chút, không hiểu sao lại cảm thấy có chút khẩn trương, hắn ho hai tiếng, mới chân chính đắc ý nói ra ý đồ của mình “Là cha muốn cho Thanh Dung vào cung, giúp ngươi giúp một tay.”

_Hết chương 13_

No Comments

Trả lời phản hồi cho Tử~Vân Cancel reply

%d bloggers like this: