[huge_it_slider id="1"]

Hiền hậu thực nhàn – Chương 14

Chương 14: Giỏi tính toán

Editor: Tiểu Hồ Ly – Beta: Lei Hino

Muốn cho Triệu Thanh Dung vào cung sao?

Bùi Thị chợt ngẩng đầu lên, cảm giác như mình vừa như nghe được một câu chuyện cười vậy. Làm sao hắn có thể nghĩ ra được chủ ý như vậy nhỉ? Còn ngại Yên Dung ở trong cung quá thoải mái hay sao?

Triệu Thanh Dung luôn luôn tự cao tự đại, bên ngoài thì luôn ra vẻ mình là một đích nữ điềm đạm, chọn chọn lựa lựa cao không được thấp cũng không phải, thì ra là đã có chủ ý như thế.

Nàng là không nhìn vừa mắt vị trí con em thế gia, một lòng muốn bay lên làm phượng hoàng chi đầu sao!

Cái gì mà trợ lực chứ? Nàng dám khẳng định, nếu Triệu Thanh Dung vào cung, chỉ sợ là muốn đem tỷ tỷ là nàng nhai đến không chừa một phần xương cốt đi. Nếu là thật sự được sủng ái, vậy Triệu Yên Dung nàng còn cái gọi là đường sống sao.

“Lão gia!” cho dù là trước đó Triệu Phùng Xuân trách mắng, hay là Thanh Dung không thể cùng đi đến Quan Quân Hầu phủ, Bùi thị cũng không dám nói nửa chữ không. Nhưng lần này nàng thật sự nổi giận rồi.

“Yên Dung tiến cung làm Hoàng hậu chỉ mới có ba tháng, nếu người lại đưa Thanh Dung vào cung,  phải nói với người bên ngoài như thế nào đây?” Bùi thị giận đến run người, nàng biết lão gia thiên vị cưng chiều Đoàn thị và con của nàng ta, nhưng dù có thế nào nàng cũng không nghĩ đến, hắn lại bất công đến mức không để ý đến sống chết của Yên Dung, “Ngài đã biết rõ Yên Dung ở trong cung quá gian khổ, sao lại nghĩ ra ý này. Thanh Dung vào cung có thể làm cái gì? Trong cung nhiều kẻ dòm ngó như vậy, chỉ cần bước sai một bước sẽ nguy hiểm đến tính mạng. Con bé còn nhỏ tuổi, căn bản không hiểu trong cung phức tạp khó khăn đến mức nào, chỉ cần nó gây ra lỗi lầm hay sai sót nào đó thì Hoàng hậu sẽ chịu mọi trách nhiệm. Mặc kệ tương lai có được sủng ái hay vẫn bị thất sủng, Yên Dung cũng sẽ không sống tốt hơn được.”

Triệu Thanh Dung vốn là vẫn còn một phần thẹn thùng, vừa nghe Bùi thị nói chuyện như vậy, lập tức mặc kệ, cứng cổ nói: “Mẫu thân nói vậy là có ý gì chứ? Phụ thân muốn đưa ta tiến cung sao lại làm cho tỷ tỷ cực khổ chứ? Tỷ tỷ ở trong cung không chiếm được thánh sủng, đó mới gọi là khó khăn nguy hiểm, chỉ khi ta vào cung chiếm được thánh sủng, vị trí hoàng hậu của tỷ tỷ mới có thể vững chắc. Bọn ta đều là nữ nhi Triệu gia, đồng tâm hiệp lực hầu hạ Hoàng thượng, noi theo nữ hoàng Anh thời xưa đó vẫn là một câu chuyện được mọi người ca tụng đấy, người ngoài có thể nói cái gì chứ? Mẫu thân ngăn cản như vậy, chẳng lẻ là vì sợ ta được sủng ái, sẽ có thể cho mẹ ta một danh phận, lúc đó mẹ ta sẽ có thể ngồi ngang hàng với ngươi, trong lòng ngươi khó chịu sao? Hay là, ngươi muốn chờ cho Uyển Dung trưởng thành hơn sẽ đưa nó vào cung nhận thánh sủng của Hoàng thượng hả?” (Lei: ta thề là ta mà là Bùi thị thì con điên này đã ăn ba trăm sáu chục cái táng rồi, sẽ táng cho nó xéo h*ng)

Bùi thị chỉ vào Triệu Thanh Dung tức giận đến mức chỉ có thể nói được: “Ngươi ngươi ngươi … “

Đây là Triệu Thanh Dung đang nói chuyện không phân trên dưới với mẹ cả, Đoàn thị cùng Triệu Phùng Xuân thấy vậy cũng không ngăn cản, chỉ cảm giác nữ nhi nói rất đúng, cũng không có thấy rằng nàng nói chuyện với mẹ cả như vậy có gì là không ổn, Triệu Yên Dung ở một bên liếc mắt nhìn, cười lạnh một tiếng.

Mấy vị này còn tưởng rằng mình là đang ở Triệu gia sao, làm trò khi dễ Bùi thị ở trước mặt Hoàng hậu là nàng ư.

Thật sự là xem mình như người nhà rồi.

Nàng nhìn Đoàn thị đang ngồi ở trên cái đôn gỗ nhỏ, chợt cười một tiếng, tiếng cười kia có vẻ bất ngờ, khiến cho mấy vị đang nói chuyện đều ngẩn ra.

“Bổn cung thực sự đã được mở rộng tầm mắt, thì ra con gái còn có thể nói chuyện với mẹ như vậy.” Triệu Yên Dung không nhanh không chậm nói, âm điệu cũng không cao, chỉ từ từ mà nói ra một câu như thế, lại làm cho người nghe cảm giác được áp lực cực lớn, “Tổ mẫu, phụ thân từ nhỏ lại dạy ta mọi chuyện đều phải biết kính trọng trưởng bối, trăm việc lấy hiếu làm đầu. Từ lúc Đại Tề khai quốc đến nay, từ thánh tổ Võ Đức đến Hoàng thượng, đều lấy việc hiếu nghĩa làm đầu. Muội muội đối với mẹ cả bất kính như vậy, có thể thấy rõ ngày thường di nương chưa từng dạy dỗ tốt. Đoàn thị, nếu không phải ngươi ở trước mặt muội muội nói muốn được phong lệnh hào, có ý niệm muốn có quyền thế ngang hàng với chính thê, nàng làm sao sẽ bừa bãi tùy tiện nói ra lời nói ngông cuồng như thế? Lại còn to gan suy đoán đến trên người tam tiểu thư như vậy. Chẳng qua năm nay muội ấy mới có tám tuổi, lại ở trước mặt nàng nói cái gì tiến cung tranh thủ tình cảm thế này thật đúng là không có mặt mũi, Đoàn thị ngươi thật đúng là dạy dỗ rất tốt.”

Triệu Yên Dung cũng không có nói gì đến lỗi của Triệu Thanh Dung, mỗi chữ mỗi câu tất cả đều là đang chỉ trích Đoàn thị suy tính riêng tư, ở sau lưng xúi giục tiểu thư, bôi nhọ chủ tử, chỉ trích như vậy không thể coi là lỗi nhỏ được.

Mồ hôi trên đầu Đoàn thị đã chảy xuống, sao còn có thể ngồi, lập tức quỳ gối trước mặt nàng, chỉ thiên chỉ địa, thề thốt nói mình tuyệt đối không có ý niệm muốn vượt qua mặt chủ mẫu, lại không dám nói sau lưng tam tiểu thư.

Triệu Yên Dung nơi nào sẽ để ý tới nàng, chỉ nhìn Triệu Phùng Xuân nói: “Phụ thân, hôm nay chỉ bằng lời nói này của Nhị muội muội, là có thể định tội nàng ngỗ nghịch bất hiếu. Nữ nhi nhà chúng ta làm thế nào không biết xấu hổ không có ngượng ngùng nói ra lời như thế, đừng nói đến là tiến cung thị tẩm, ngay cả các thiếu gia thường dân khác cũng không muốn thú vào nhà. Kẻ biết thì cho là do di nương trong nhà không có dạy dỗ tốt, kẻ không biết sẽ nói là Triệu gia môn phong bất chánh.”

Vốn dĩ xuất thân của Triệu Phùng Xuân cũng không phải là thế gia, phụ thân hắn chỉ là một nông dân có đất ở quê, trong nhà có trăm mẫu đất, một tử viện nhị tiến (1), trong phủ có hai nha đầu thô sử. Nói trắng ra thì là một tiểu địa chủ. Triệu Phùng Xuân có thể đi vào kinh nhập sĩ, chức quan tới thượng thư, chính là một con kim phượng bay ra từ trong tổ chim đất, đồng hương ở quê rất yêu thích đem làm bảo bối, thế nhưng những quý nhân ở trong kinh thành chẳng mấy để ý đến hắn.

Bùn trên chân còn chưa rửa sạch, xuất thân như vậy, nếu không phải là có Quan Quân Hầu làm chỗ dựa vững chắc, ai mà muốn kết thân cùng hắn?

Triệu gia nếu như muốn bước lên cao tiến vào vòng thế gia công quý, chỉ có thể nương tựa vào Bùi gia để thay đổi địa vị, đây cũng là lí do vì sao Triệu Phùng Xuân khổ tâm dụng kế, rõ ràng không thích Bùi thị nhưng lại vì lí do đó mà cùng cô em vợ này tái giá.

Không yêu nhưng lại có phận phu thê, cho nên tự nhiên Triệu Phùng Xuân sẽ cảm thấy ghét bỏ và có khúc mắc với Bùi Thị, khả năng phu thê ân ái hài hòa là không thể nào.

Ở trong lòng Triệu Phùng Xuân, trên đời này sẽ không có gì so sánh được với tiền đồ Triệu gia. Tuy rằng hắn thiên vị Đoàn thị, nhưng hắn cũng minh bạch, hoàng tộc thế gia coi trọng nhất là lễ nghi quy cũ, ở Triệu gia, Đoàn thị có thể làm mưa làm gió, nhưng ra khỏi cổng Triệu gia, Đoàn thị nhất định phải nhớ rõ bổn phận làm thiếp của mình.

Triệu Thanh Dung vừa mới có thái độ như thế đối với mẹ cả, nếu còn ở Triệu gia, hắn ngay cả quản cũng sẽ không thèm quản, nhưng bây giờ là đang ở trong cung, làm trò ngay trước mặt Hoàng hậu nương nương. Lời nói của Triệu Thanh Dung rõ ràng là không đúng lúc lại ngu ngốc không thể nói. Hắn còn trông cậy vào Triệu Thanh Dung vào cung có thể có được sự sủng ái của thánh nhân. Có Hoàng hậu tỷ tỷ làm chỗ dựa vững chắc, nàng chỉ cần có thể dùng mỹ nhân kế vượt qua các cung phi khác lấy được sự yêu thích của Hoàng thượng, như vậy địa vị của Triệu gia sẽ không gì phá nổi.

Trưởng nữ làm Hoàng hậu, có quyền. Thứ nữ làm sủng phi, có thánh tâm, hắn sẽ có thể một bước lên mây, tương lai vào hàng tướng lĩnh ngày một ngày hai cũng sẽ xong.

Thế nhưng thứ nữ vừa mở miệng đã không có quy củ. Trưởng nữ sẽ không mặt dày mà độ lượng với hắn, trong thân thể nàng cũng chảy dòng máu Bùi gia, thứ nữ đã không thèm cho nàng mặt mũi như vậy, thậm chí còn đả động đến muội muội nhỏ tuổi hơn, đúng thật là kiêu căng thô bỉ không có chừng mực, sao Hoàng hậu có thể vui vẻ chứ?

Nhưng hắn lại luyến tiếc không muốn giáo huấn Triệu Thanh Dung, chỉ có thể xoay người đánh Đoàn thị một bạt tay, trong miệng mắng: “Ngươi là một  phụ nhân ngu xuẩn, đều tại ta xưa nay quá thiên vị ngươi, ngươi mới được nước lấn tới. Tiểu thư tốt như vậy được dạy bảo thành ra cái dạng gì? May mà ở đây đều là người nhà, nếu truyền ra ngoài, danh tiếng của Thanh Dung toàn bộ Triệu gia đều bị ngươi phá hủy.”

Một cái tát này thật vang dội, làn da trắng nõn của Đoàn thị lập tức sưng lên năm dấu ngón tay.

Đoàn thị không nghĩ tới lão gia sẽ đánh nàng, mắt nóng lên, lệ liền rơi xuống.

Nhìn ái thiếp mà mình yêu thích nhất, nước mắt rơi xuống dạt dào, Triệu Phùng Xuân thật sự rất đau lòng. Đã nhiều năm như vậy, Đoàn thị chưa từng bị hắn nói nặng nửa câu. Hôm nay vì tiền đồ nữ nhi, hắn không tự chủ được phải chính tay đánh nàng.

Triệu Phùng Xuân quyết tâm ngoan độc, không nhìn tới nàng, chỉ xoay người đối với Triệu Yên Dung nói: “Thanh Dung còn trẻ, khó tránh đơn thuần trực tiếp nói ra, phụ thân sẽ tự giáo huấn bắt nàng ăn năn hối lỗi, sẽ không để nàng phạm ra sai lầm nữa.”

Triệu Thanh Dung là nhìn Đoàn thị cũng có chút đau lòng. Bất quá nàng cũng biết lúc nãy chính mình đã làm trái với lẽ thường nói sai, di nương chỉ là thay nàng chịu phạt. Nàng không dám oán hận Hoàng hậu, chỉ ở trong lòng âm thầm oán hận Bùi thị cùng Triệu Uyển Dung.

Triệu Yên Dung lại không muốn bỏ qua nhẹ nhàng như thế, trầm giọng nói với Triệu Phùng Xuân: “Đoàn thị xúi giục tiểu thư ngỗ nghịch với mẹ cả, nô tỳ tốt như vậy cũng giữ lại được à? Nếu là ở nhà khác, thì phải được thưởng trượng mới đúng.”

Hồn vía Đoàn thị đã bị dọa sợ chạy mất rồi. Hoàng hậu đang muốn như thế nào? Nàng là biểu cô ruột thịt của nàng, từ nhỏ cùng nàng thân mật như vậy, cho dù không được kính trọng như mẹ ruột, cũng không thể mở miệng ra thì nô tỳ, đóng miệng lại thì ban trượng sao lại nói lời tuyệt tình đáng sợ như thế chứ!

Nhưng mà nhớ đến ngày hôm trước ở ngoài cung nghe được lời đồn, vị tiểu thư nàng chăm sóc từ nhỏ đến lớn này sau một khi tỉnh lại, đã cho đánh chết hai nữ quan trong cung, so với trước đây thật khiến cho người ta khó tin. Triệu Yên Dung ở trong cung quá ngột ngạt, lại suýt nữa mất đi tính mạng, chỉ sợ là liên tục bị kích thích cho nên tính tình mới thay đổi lớn như vậy.

Nghĩ như vậy, nếu như nàng phát điên lên thật sự có thể cho người đánh chết mình.

Hồn vía Đoàn thị bay lên chín tầng mây, òa khóc.

Nàng bò lên trước mấy bước, liên tục dập đầu, vừa khóc vừa nói: “Tỳ thiếp có tội, tỳ thiếp có tội. Chỉ cầu Hoàng hậu nương nương nghĩ đến phần tình cảm ít nhiều, nhìn đến tỳ thiếp giúp đỡ lão phu nhân chăm sóc ngài nhiều năm, không có công lao cũng có khổ lao, mong rằng nương nương thủ hạ lưu tình, tha mạng tỳ thiếp.”

Triệu Phùng Xuân cũng hoảng hốt, hắn nhìn sắc mặt của Hoàng hậu không giống với đang nói đùa, thật sự là muốn trừng phạt Đoàn thị thật nặng.

Không phải là đùa chứ, hắn vì Đoàn thị, ngay cả công chúa cùng trưởng nữ cũng dám lạnh lùng cưỡng chế, nếu chỉ vì một câu vô tâm đầu tiên của nữ nhi mà bị trưởng nữ cho người đáng từ người sống thành người chết, vậy cả đời này của hắn điều không phải sống uổng phí rồi sao?

Nơi này không có người ngoài, Triệu Phùng Xuân tự nhiên đem khí thế uy phong ở nhà thể hiện ra ngoài.

“Đoàn thị coi như cũng là thứ mẫu của ngươi, cho dù Thanh Dung có phạm lỗi, sau khi trở về sẽ bị dạy dỗ, con cái chú ý nhất là nhân hiếu lễ nghĩa, ai dạy ngươi động một chút là muốn lấy mạng người ta hả?” Triệu Phùng Xuân đứng ở trước mặt trưởng nữ, gương mặt thanh tú đoan chính mà nghiêm túc, trong ánh mắt mang theo bất mãn cùng thất vọng, “Hung ác như vậy, làm sao có thể làm mẫu nghi thiên hạ được?”

“Thực sự là rất lâu rồi  không được nghe phụ thân dạy dỗ.” Triệu Yên Dung nở nụ cười, ánh mắt đầy trêu tức nhìn Triệu Phùng Xuân, “Phụ thân có phải là còn muốn nữ nhi quỳ xuống nghe dạy dỗ?”

Triệu Phùng Xuân đúng là có ý tưởng này, nhưng đây là cách nghĩ thiển cận.

Hắn không phải người ngu!

Cho dù ở đây không có người ngoài, nhưng có cho hắn mượn thêm một lá gan cũng không dám để cho Hoàng hậu nương nương quỳ xuống trước mặt hắn.

Chỉ cần sự việc này bị truyền ra ngoài một chút thôi, Triệu gia sẽ bị coi là miệt thị hoàng thất, là tội khinh nhục ( khinh thường cùng vũ nhục) Hoàng hậu, đừng bảo là chiếc mũ ô sa trên đầu, ngay cả cái đầu cũng sợ là không giữ nổi.

” Nương nương chẳng qua thần chỉ lo lắng vì người!” Nét mặt của Triệu thượng thư biến đổi từng chút một. ban đầu là căm phẫn, lại biến thành hết sức lo lắng, “Vi phụ biết ngài bây giờ ở trong cung bốn phía đều là kẻ thù, đi lại có kiên dè, ngài ở ngoài chỉ có Triệu gia là có thể dựa vào, để cho muội muội ngươi vào cung, cũng là vi phụ đã suy nghĩ tìm cho ngài biện pháp tốt nhất.”

“Ngoài cung còn có cữu cữu.” Triệu Yên Dung có lòng tốt nhắc nhở hắn, nói thật, Triệu gia này nàng thật đúng là đến nửa điểm cũng không trông cậy nổi. Nếu người cha cặn bã này không cản trở nàng đã cảm ơn trời đất lắm rồi, chỉ sợ trong lòng hắn hận không thể đưa Triệu Thanh Dung vào cung, sau đó mong nàng chết mau một chút nhường vị trí Hoàng hậu cao cao tại thượng này cho vị muội muội ấy đấy chứ. So sánh với người cha cặn bã này, thì cữu cữu đáng tin hơn nhiều, nếu không phải chủ nhân trước cố ý tìm đường chết, có Bùi Nghị công khai ám chỉ, Triệu Yên Dung nói không chừng có thể cùng vị Hoàng đế kia loan phượng hòa minh, ngồi vững vàng ngôi vị chủ hậu cung.

Nét mặt Triệu Phùng Xuân lại cứng đờ, nữ nhi này hôm này bị trúng tà à? Liên tiếp không thèm cho hắn mặt mũi.

“Cữu cữu của ngươi chung quy vẫn là nhà ngoại, đừng quên ngươi họ Triệu.”

“Họ gì cũng không quan trọng lắm.” Triệu Yên Dung thản nhiên nói, “Bổn cung biết cữu cữu thật tâm thương yêu ta là được.”

Nét mặt già nua của Triệu Phùng Xuân ửng đỏ, nữ nhi lời trong lời ngoài rất ý tứ, thật sự là oán giận hắn không nghĩ cho nàng.

“Khụ! Khụ!” Triệu Phùng Xuân kho khan hai tiếng, mặt dày nói tiếp, “Vi phụ tự nhiên cũng là thật tâm yêu ngươi…”

“Ở đây cũng không có người khác, chúng ta nói thật đi…” Triệu Yên Dung nhìn chằm chặm vào người cha cặn bã đang tranh thủ tiện nghi của mình thở dài một tiếng, “Cha à, có đôi khi ta thật hoài nghi, ngươi nói thật xem có phải trước đây ngươi tiện ta nhặt ta ở ven đường đem về nuôi không? Sao ngươi lại có thể tỉ mỉ dâng muội muội lên cho chồng của ta chứ? Người có thù với ta đúng không!”

_Hết chương 14_

  1. Tử viện nhị tiến: nhà ở hai sân ( hình hơi nhỏ mọi người cố hình dùm hồ ly nha)

No Comments

Gửi phản hồi

%d bloggers like this: