[huge_it_slider id="1"]

Hiền hậu thực nhàn – Chương 15

Chương 15. Rước nhục vào thân

Editor: Mai Vu – Beta: Lei Hino

Cho dù thế nào đi nữa,Triệu Phùng Xuân cũng không nghĩ tới thân là Hoàng hậu tôn quý, Triệu Yên Dung lại có thể nói ra lời to gan như vậy.

Nếu như là trước kia, hắn có thể vì câu nói này mà đánh Triệu Yên Dung gần chết, nhưng hoàn cảnh bây giờ, hắn chỉ có thể vuốt lỗ mũi đem cơn giận này từ từ nuốt trở về.

“Được, ngài là phụ thân, ta là nữ nhi, nếu ngài cố tình tìm mọi cách đem muội muội nhét vào trong cung này, ta đây làm nữ nhi lại đi cố gắng ngăn , như vậy liền trở thành người thất lễ, không hiểu chuyện rồi?” Triệu Yên Dung cười lạnh một tiếng, nhìn sắc mặt thứ muội ngồi bên cạnh dần biến đổi một chút.

Triệu Thanh Dung  lớn lên nhan sắc cũng coi như là thượng thừa, kết hợp ưu điểm giữa Triệu Phùng Xuân cùng Đoàn thị, mắt phượng mày ngài, cái mũi thẳng tắp, đôi môi xinh xắn, nếu ở bên ngoài miễn cưỡng cũng coi như là nhất đẳng mỹ nhân. Nhưng sắc đẹp như vậy nếu đặt ở hậu cung có mỹ nhân nhiều như mây,thì  dung mạo của nàng bất quá cũng chỉ là trung thượng (xếp giữa phía trên), mà kể cả so với Triệu Yên Dung, nàng ta cũng kém hơn. Thật không biết tại sao bọn họ có thể có lòng tin lớn như vậy, thật giống như Triệu Thanh Dung đi vào cung là có thể lập tức khiến cho Hoàng đế say mê điên đảo, rồi dễ dàng trở thành phi tử được cưng chiều nhất hậu cung ấy.

Chỉ có thể nói, cha mẹ nàng ta yêu con thật là quá mù quáng, đối với tâm can bảo bối của mình nhìn thế nào cũng cảm thấy tốt nhất.

Thật ra thì dung mạo Triệu Thanh Dung như vậy cũng không phải là xinh đẹp nhất thiên hạ, tính tình lại bị cha mẹ sủng nịnh quá mức, không biết ẩn dấu tâm cơ đi, cho dù có vào cung cũng tuyệt đối không vào được mắt xanh của Hoàng đế khi luôn nhìn thấy mỹ nhân. Chớ nói chi là nàng ta cuồng ngạo khoe khoang, tự cho mình là nữ tử cao giá, chỉ sợ vào cung không được mấy ngày, là có thể đắc tội với hầu hết mọi người.

Đến lúc đó ngay cả mình chết thế nào cũng sẽ không biết đâu.

Khó trách Bùi thị tức giận như vậy, bởi vì nàng ấy đã cảm thấy, tương lai Triệu Thanh Dung vào cung, tuyệt đối là nàng ta sẽ ở phía sau kéo chân vị Hoàng hậu tỷ tỷ này, bản lãnh gây tai hoạ như vậy, Triệu Thanh Dung nếu là tự xưng thứ hai, sợ sẽ không ai dám tự xưng đệ nhất đâu .

Bùi thị là thật tâm thương nàng, mặc dù không phải là mẹ ruột, nhưng Bùi thị mọi chuyện đều hướng về nàng, mọi việc vì nàng mà nghĩ, nàng cảm động và ghi nhớ thịnh tình mà Bùi thị đối với nàng.

Triệu Yên Dung nhìn Triệu Phùng Xuân cùng Đoàn thị hiện lên nét mặt mừng như điên, nhìn bộ dáng Triệu Thanh Dung tràn đầy tự tin, hả hê mãn nguyện, cảm thấy rất là buồn cười. Muốn vào cung vậy thì cứ vào đi, sau này chờ xem thời điểm bọn họ khóc rồi sẽ có cảnh tượng như thế nào.

Còn hiện tại, nàng quyết định diễn thử một chút, để cho một nhà ba người này trước có cảm thụ trực tiếp, tránh cho tương lai khóc lóc đến trước mặt nàng.

Triệu Yên Dung khoát tay, rút cây trâm từ trên búi tóc của Triệu Thanh Dung đang ngồi  bên cạnh xuống.

Các viên trân châu ghép lại thành bảy cánh hoa vây quanh viên Bích Tỉ Thạch năm màu, trên nhụy hoa có một con hồ điệp bạch ngọc đang đậu, tất cả điêu khắc thật tinh xảo, chạm trổ lại tinh tế sống động, cánh hồ điệp kia mỏng như cánh ve, đặt ở trong lòng bàn tay cánh của nó khẽ vẫy vẫy giống để như con bướm thật đang sống trên tay vậy. Thân trâm bằng vàng ròng, phía đuôi khắc lại một con Phượng đang bay, phần đuôi phượng phía đuôi trâm chia làm ba phần, thoạt nhìn hết sức lộng lẫy, xinh đẹp.

“Cây trâm này nhìn rất quen mắt nha.”

Triệu Thanh Dung không có lường trước được Hoàng hậu tỷ tỷ của mình lại đột nhiên giơ tay rút đồ trang sức từ trên đầu nàng xuống, nhất thời cả kinh, theo bản năng muốn đưa tay giành lấy: “Đây là của ta . . . . . .”

“Ngươi?” Triệu Yên Dung đuôi lông mày vừa nhấc, đem đuôi trâm hướng về phía Triệu Phùng Xuân, “Phụ thân, người phải biết cây trâm này đến từ đâu chứ.”

Triệu Phùng Xuân mặt đỏ lên, vừa hung hăng trợn mắt nhìn Bùi thị một cái, vừa cười nói: “Đây không phải là ngày hôm kia sinh nhật muội muội ngươi, mẹ của ngươi liền đem này cây trâm này thưởng nàng làm hạ lễ sao.”

Triệu Yên Dung cười lạnh một tiếng: “Mẫu thân thật đúng là hào phóng, liền ngay cả của hồi môn của ngoại tổ mẫu mang từ trong cung đi ra cũng có thể tiện tay đưa người ta như vậy.”

Cây trâm này là của Bình Dương công chúa lúc Bùi thị còn nhỏ đã chuẩn bị đồ cưới đưa cho nàng ấy, cũng là cây trâm năm đó nàng (Bình Dương công chúa) khi được gả cho Bùi Độ, mang của hồi môn từ trong cung đi ra.

Của hồi môn của Công chúa là do Nội vụ phủ ghi danh sách, mỗi một thứ đều có ghi lại nơi đi, nơi đến. Công chúa đem vật trong cung để lại cho nữ nhi làm của hồi môn, cũng cần phải đưa danh sách tới quản lý trong cung.

“Theo như Cung chế, tam vĩ phượng sai (trâm có ba đuôi phượng) chỉ có mệnh phụ tam phẩm trở lên mới có thể đeo, nhị phẩm trở lên đeo nhiều nhất ngũ phượng vĩ, còn nhất phẩm là thất vĩ, chỉ có Hoàng hậu cùng Thái hậu là cửu vĩ mà thôi. Bổn cung cũng không biết, khi nào bản thân muội muội lại được phong tước tam phẩm, cũng xứng đáng được mang tam vĩ trâm phượng này rồi!”

Bùi thị cúi thấp đầu, trong lồng ngực xẹt qua một tia khoái ý.

Những năm này mẹ con Đoàn thị đoạt lấy không ít đồ từ trong tay nàng, dù nàng ta thân phận và gia thế đều không thể so với nàng. Nhưng lại có bà bà che chở, phu quân thiên vị, nên ngoại trừ nén giận thì nàng không còn cách nào khác. Hôm nay nhìn kế nữ phát tác ra oai, nàng mới biết được, thì ra phản kháng cũng không phải thực sự là khó khăn như nàng tưởng. Nếu nàng thông minh một chút, gan cũng lớn hơn một chút, lại có thể buông thả một chút, cường ngạnh một chút, chỉ bằng thân phận và quy củ có sẵn, nàng đã có thể đem Đoàn thị trị đến phải chết đi sống lại bao nhiêu lần rồi.

Mẹ con Đoàn thị chỉ biết là Bùi thị có nhiều đồ trang sức hết sức quý trọng và xinh đẹp, lại không nghĩ tới ở đây đeo lên như vậy có phạm vào các vấn đề quy chế gì hay không.

Dù sao các nàng luôn ở nhà, thỉnh thoảng đi ra ngoài một chuyến cũng không dám quá mức khoa trương, lại cũng không có ai quá để ý trên đầu, quần áo mặc trên người các nàng có hay không vi phạm quy chế. Cho nên Triệu Thanh Dung cũng không biết vấn đề này, bởi không hiểu nên muốn phụ thân trực tiếp giành từ trên đầu mẹ cả, đoạt cây trâm đưa tới tay nàng, mà Triệu Phùng Xuân, cũng chỉ muốn cho nữ nhi vui vẻ, căn bản cũng không có để ý quá nhiều những chi tiết này.

Hôm nay bị Hoàng hậu lôi ra ngoài, bọn họ mới hậu tri hậu giác mà biết thì, nguy rồi!

“Mẫu thân, cây trâm này thật sự là ngươi cho Nhị muội muội ?” Triệu Yên Dung đẩy cây trâm tới trước mặt Bùi thị.

Cây trâm này là một trong những đồ vậy hiếm hoi mà Bình Dương công chúa còn để lại cho nàng, xưa nay nàng luyến tiếc nên không dám mang ra ngoài, nhưng lại bị trượng phu cướp đi, nàng đau lòng đến vài đêm ngủ không yên, hôm nay một lần nữa đặt tới trước mặt nàng, Bùi thị không nhịn được mà rơi nước mắt.

“Thật sự là mẹ của ngươi cho, sợ là lúc ấy nàng cũng không nghĩ đến việc đó có vượt qua khuôn phép hay không.” Triệu Phùng Xuân vôi vàng mở miệng, muốn giải vây cho Triệu Thanh Dung. Tội vượt qua quy chế về trang sức, trang phục là tội không nhỏ, không thể đắc tội được, nếu Hoàng hậu thật sự truy cứu tới, Triệu Thanh Dung khẳng định được không được yên thân. Nhưng nếu là trưởng bối sơ xuất, tặng nhầm cho nàng, sai lầm của Triệu Thanh Dung sẽ nhẹ đi, nhiều lắm là khiển trách nàng mấy câu là có thể xong chuyện.

Bùi thị chợt ngẩng đầu, nhìn trượng phu mình, vì nữ nhi của thiếp sinh, mà động thủ đoạt đồ trang sức của hồi môn nàng đã làm cho người ta khinh thường, không nghĩ tới hắn vì để cho nữ nhi thoát tội, lại đem hết thảy trách nhiệm đẩy tới trên người nàng.

Bùi thị chưa từng cảm thấy thất vọng như hôm nay như vậy. Nhưng mà chỉ thất vọng, không hề có khổ sở như trước kia nữa.

Nhiều năm như vậy chịu đựng thương tâm cùng thất vọng, tình cảm của nàng đối với Triệu Phùng Xuân dù có nhiều hơn nữa cũng hết sạch rồi. Nam nhân này bên ngoài chỉ có một bộ túi da tốt (ý nói diện mạo), nhưng là người vừa không chịu trách nhiệm vừa máu lạnh bạc tình. Mình năm đó thật là mắt bị mù, lại cảm thấy hắn còn trẻ đầy hứa hẹn, tình thâm nghĩa trọng.

Bùi thị thở dài một hơi, dời đi tầm mắt, nàng hiện tại chỉ cảm thấy nam nhân ở trước mắt vô cùng đáng ghê tởm, bây giờ ngay cả nhìn hắn một lần nàng cũng lười.

“Mẫu thân?”

Bùi thị cười lạnh một tiếng: “Nếu hắn kiên trì nói như vậy, ta cũng không có gì hay để nói. Không bằng xin nương nương phái người đi về nhà điều tra một vòng, nhìn một chút xem thần phụ có bao nhiêu lá gan, lại mang đồ trang sức, vật liệu may mặc trong cung chế ra để thưởng cho Đoàn thị cùng Nhị tiểu thư. Đợi họ đem các đồ vi phạm quy chế trở lại, nương nương đến nhìn một chút, lúc đó trị tội thần phụ cũng không muộn.”

Mặt Triệu Phùng Xuân xanh mét. Đoàn thị lại càng bị làm cho sợ lạnh run đến quỳ trên đất .

Đồ cưới mà Bùi thị mang đến đã sớm bị các nàng vơ vét được thất thất bát bát (ý là có 10 phần đã vơ vét được 7, 8 phần rồi), ngay cả chỗ ở của mẹ con Bùi thị cũng bị nàng tìm cớ cho dời đến một tiểu viện nhỏ. Hoàng hậu chỉ cần phái người đi lục soát, mẹ con Đoàn thị làm sao còn có đường sống?

Cho dù Hoàng hậu không truy cứu, chỉ cần để cho Bùi Nghi biết được một hai, vị Hầu gia luôn bao che khuyết điểm kia có thể đem Triệu gia lật tung lên trời ấy chứ.

“Nương nương không cần phiền toái như vậy, vi thần lần này sẽ trở về sửa trị nội viện, nhất định sẽ không để đồ vật tuân theo quy chế không xuất hiện ở trên người không có tư cách đeo.” Triệu Phùng Xuân giờ phút này hối hận thật sâu sắc khi đã đem mẹ con Đoàn thị mang vào cung, để Hoàng hậu cùng Bùi thị dễ dàng nắm được nhược điểm.

Chẳng qua là cõi đời này không có bán thuốc hối hận, hắn chỉ có thể đem toàn bộ những đồ vật trước kia mình cưỡng chiếm phun ra, chỉ cần Hoàng hậu khoan dung, buông tha không truy cứu tiếp nữa.

Triệu Yên Dung không nói gì, chẳng qua là rung cái chuông trong tay

Tiếng chuông vừa vang lên thì bên ngoài cửa điện, Mộc Lan mang theo cung nữ cùng ma ma cũng nhanh chân tiến vào.

Triệu Yên Dung nhìn thoáng quaTriệu Thanh Dung, người cũng đã quỳ trên nền, tiện tay đem cây trâm cài lại trên tóc Bùi thị, sau đó nói với  Mộc Lan: “Tìm một ma ma tới, vả miệng mười cái.”

“Hoàng hậu nương nương!” Triệu Phùng Xuân tiến lên hai bước, quỳ xuống, “Tiểu nữ đã biết sai rồi, kính xin nương nương nể mặt vi thần, mà tha cho nàng đi.”

“Tương lai nếu nàng ta đi vào chỗ thâm cung này, phạm sai lầm giống như vậy, phụ thân cho là chỉ có mười cái tát liền có thể giải quyết sao?” Triệu Yên Dung cười lạnh một tiếng, “Việc vi phạm quy chế, nhẹ nhất cũng là mang ra bên ngoài đánh mười gậy. Thân thể muội muội mảnh mai như vậy, mười đại bản có thể lấy đi của nàng nửa cái mạng. Hôm nay Bổn cung chính là muốn nàng ghi nhớ thật lâu, sau này đừng quá tùy hứng nữa. Đừng tưởng rằng sống trong cung là có thể trôi qua thanh nhàn thích ý. Đừng nói chi một cây trâm, dù chỉ là một khối vật liệu may mặc, một đóa trâm hoa, móng tay sơn màu sắc không đúng, bọn ta cũng sẽ bị phạt. Hôm nay mất nửa cái mạng, sáng mai có khi lại mất nửa cái mạng nữa, phụ thân có nghĩ với tính tình này, nàng có thể sống ở trong cung nhiều nhất bao lâu?”

Triệu Thanh Dung bị dọa đến khóc lên, quay đầu lại nhìn Đoàn thị rồi lại nhìn Triệu Phùng Xuân một chút.

“Sẽ không, có Hoàng hậu nương nương dạy dỗ, che chở, lại có Hoàng thượng tỷ phu thương yêu, tại sao có thể có người dám muốn mạng của ta?”

“Ngài nghe một chút,” Triệu Yên Dung mím môi cười một tiếng, “Đến bây giờ muội muội còn khăng khăng một mực, chấp mê bất ngộ đấy, nàng cho là nàng là ai? Hoàng thượng tỷ phu  của nàng trong cung phi tử có phong hào có hơn mười bảy người, nữ nhân không có phong hào đếm cũng đếm không xuể. Hắn tại sao phải đau lòng một mình ngươi? Liền ngay cả ta, là Hoàng hậu này, cũng không dám nói với hắn một tiếng để cho hắn đau, hắn thương một mình ta đây! Trong lòng ngươi nếu giữ lấy ý nghĩ như vậy, ta xem nàng cũng không cần tiến cung nữa, để sau này tương lai mọi người khỏi phải hối hận.”

“Còn chờ cái gì nữa?” Triệu Yên Dung nhìn ma ma đã đứng ở trước mặt Triệu Thanh Dung chưa động thủ, lớn tiếng quát lên, “Vả miệng!”

“Chát!” Triệu Thanh Dung nửa bên mặt sưng phồng lên, một tát này, đem tiếng khóc của nàng cắt đứt.

Ma ma vả miệng động thủ khá mạnh, bởi vì là Hoàng hậu tự mình phát lệnh, nàng cũng không dám hạ thủ lưu tình, mười cái tát toàn bộ thật sự rơi vào trên khuôn mặt mềm mại củaTriệu Thanh Dung. Làm khuôn mặt thanh thanh tú tú nhỏ bé đã sưng lên như đầu heo, Triệu Thanh Dung bị hai cung nữ giữ chặt, chịu đủ mười cái bạt tay, khóc đến khàn giọng.

Chờ chưởng hình xong, Đoàn thị nhào tới trước ôm Triệu Thanh Dung bị đánh u mê chính là vừa lớn lối vừa gào khóc.

“Tâm can bảo bối a”  vừa lo sợ vừa gào khóc kêu loạn, nàng sinh nữ nhi này, từ nhỏ đã nuông chiều, nuôi dưỡng bao che đủ điều, không ai dám động vào nàng lấy một đầu ngón tay. Mà nay mười cái tát đánh vào mặt Triệu Thanh Dung, tựa như ở trên ngực Đoàn thị mà đâm mười nhát dao găm, lòng của nàng cũng bị đâm đến nát bét, nơi nào còn có thể nghĩ nhiều như vậy?

“Càn rỡ!” Triệu Yên Dung nhíu hai hàng lông mày lại, nhìn Đoàn thị cười lạnh, “Một tỳ thiếp, cũng dám ôm tiểu thư như vậy, không có chút quy củ nào mà náo loạn như vây, có thể thấy được bộ dáng ngông cuồng tuỳ tiện xưa nay là như thế nào. Phụ thân cũng đừng quá quan tâm chánh sự, cũng nên dành ra chút tinh lực mà hảo hảo sửa trị bên trong nhà một chút. Nuông chiều thiếp thất như thế, nếu truyền ra ngoài, thì mặt mũi Triệu gia để ở nơi nào?”

Trong đầu Triệu Phùng xuân giống như bị dầu sôi giội qua, đau như bị kim châm, lại không biết nói ra nửa điểm thế nào cho phải.

Triệu Phùng Xuân cùng thiếp thất và nữ nhi của hắn đuối lý bị dạy bảo, Hoàng hậu thay hắn giáo huấn rồi, hắn không những không thể nói không phải, còn  phải tạ ơn nữa.

Triệu Phùng Xuân lại một lần nữa hối hận, hối hận mình không có chống đỡ được lời khẩn cầu của Đoàn thị, mang hai mẹ con nàng vốn không có tư cách vào cung .

Thật là tự rước lấy nhục!

_Hết chương 15_

No Comments

Gửi phản hồi

%d bloggers like this: