[huge_it_slider id="1"]

Sủng phi – Chương 99

Chương 99: Tài năng sắc sảo

2015-02-17 13.11.45
Giam Chính cau mày, nhưng không thể không trả lời: “Hộ quốc trưởng công chúa điện hạ.”
“Chính xác.” Mộ Tịch Dao gật đầu, ánh sáng trong đôi mắt đẹp lưu chuyển.
“Năm Gia Hưng, Tần vương tác loạn, lén lút cấu kết với mười tám châu đại ngụy khởi binh tạo phản. Lúc đó Thành đế còn nhỏ tuổi, chục diện triều chính rung chuyển. Trưởng công chúa xin xuất chinh giết giặc, vừa vặn năm năm. Trong năm năm đó, ba lần chiến đấu trên sông với Tần vương, không một lần bại. Sau khi Thanh Hải quan thân tự mình chém đầu Tần vương, tiêu diệt nghịch đảng, kết thúc ‘Tĩnh Tương chi loạn'”.
“Sau khi trưởng công chúa hồi triều, nộp trả binh phù, thong dong lui xuống. Chỉ ở bên cạnh Thành đế phụ giúp nội phủ an ủi lưu dân, thực hiện chính sách mới. Đến năm Gia Hưng ba mươi bảy, Mạc Bắc liên thủ với người biên giới phía tây đồng loạt khởi binh, Hoàng thượng cùng trưởng công chưa tự lĩnh binh, ngự giá thân chinh. Một năm sau, Hoàng thượng chinh tây thắng lợi khải hoàn, lúc nghe tin Mạc Bắc đjai thắng, long nhan vui mừng. Sau khi ở Quang Vũ môn nghênh đón trưởng công chúa hồi triều, chờ đến lúc thấy toàn quân mặc đồ tang, mang theo một pho tượng cùng linh cửu.”
Mộ Tịch Dao thở dài, tiếc hận.
Người trong đại ddiejn nghe Mộ Tịch Dao nhắc đến đoạn lịch sử này đều rung động, đọc đến những sự tích của hộ quốc trưởng công chúa, cũng thán phục không ngớt, cảm xúc sâu sắc.
“Hộ quốc trưởng công chúa điện hạ, anh hào cái thế, hồn thiêng vĩnh tồn.” Di thân vương cao giọng khen ngợi.
Mộ Tịch Dao cúi đầu tán thàn. Sau khi nhìn bốn phía, lại đưa mắt nhìn thẳng.
“Cam đại nhân cũng biết lai lịch của Gia Hòa điện không?”
Không phải là đang cho rằng nàng mang cả dòng họ ra bàn luận là để cứu vãn thể diện đó chứ?
“Cái này…” toàn thân Gian Chính đổ mồ hôi, ấp a ấp úng không nói được. Gia Hòa điện tồn tại đã rất lâu, làm sao hắn biết được? Chẳng lẽ có liên quan đến hộ quốc trưởng công chúa sao?”
“Đại nhân đọc đủ loại thi thư, lại khinh thường lịch sử, thiếp không dám cẩu thả.” Mộ Tịch Dao khinh bỉ liếc nhìn hắn, chẳng đáng để nói.
Sắc mặt Nguyên Thành đế xấu dị thường. Quan tứ phẩm lại không thông lịch sử, không bằng một nữ quyết nội viện nữa chứ?
Mộ Tịch Dao hất tay trái lên cao, tay áo rộng phất lên.
“Gia Hòa điện được Thành đế khâm điểm ban thưởng cho trưởng công chúa làm tẩm cung, trong đại điện còn treo tấm biển đề sở thư sấu kim thể, do đích thân Thành đế viết.”
Phi tần hậu cung lúc này đều cùng nhau nhìn lên, thì ra Gia Hòa điện có lịch sử sâu xa như vậy.
Thục phi nhìn Mộ Tịch Dao đang đứng ở trung tâm đoan trang túc mục (nghiêm trang và trang trọng), nói năng khí phách, bất giác bừn tỉnh. Nha đầu này, làm cho nàng thật sự khiếp sợ. Học thức như vậy, đâu phải gia đình bình thường có thể giáo dưỡng ra? Thế gia vọng tộc cũng chưa chắc có được.
Trong lòng quý phi càng bất an hơn. Chỉ bằng Mộ thị này, hôm nay có thể cả vú lấp miệng em như vậy, cũng sẽ không vô duyên vô cớ mà nhắc đến chuyện này. Hơn nữa với học vấn kiến thức như thế, sao có thể không đạt được mục đích?
Mộ Tịch Dao không thèm quan tâm đến phản ứng của những người khác, tiếp tục nói, “Trưởng công chúa tử trận sa trường, Hoàng đế đau lòng, ở Gia Hòa điện làm lễ tế đến ba tháng mới nghỉ. Sau khi xây dựng và sửa chữa tẩm cung lại, tất cả các tế tự cầu phúc tôn thất đại điển đều được cử hành ở Gia Hòa điện. Cho đến bây giờ lễ chế hoàng tộc, từ lúc Thành đế cho đến nay.”
Mộ Tịch Dao quay đầu lại, hai mắt nhìn thẳng vào ti thiên giám Giam Chính, lớn tiếng chất vấn, “Cam đại nhân có biết ngày sinh tháng đẻ của Hộ quốc trưởng công chúa, mệnh cách của người như thế nào không?”
Cam đại nhân bị khí thế của nàng làm cho nhũn ra đứng không vững, liên tục đưa tay lau mồ hồi.
“Hình như là Giam Chính đại nhân hoàn toàn không biết rồi. Vậy làm phiền Thái sử cục Chưởng Lệnh đại nhân nói rõ vậy.”
Chưởng Lệnh thấy Nguyên Thành đế gật đầu, đứng dậy hồi bẩm.
Hình bộ thượng thư nghe Thái sử cục Chưởng Lệnh nói ra bát tự của trưởng công chúa thì không hiểu gì hết.
“Thứ cho thần ngu muội, có vẻ như những gì trắc phi đang nói không có liên hệ gì với vụ án này cả.”
“Đại nhân lầm rồi, liên hệ nhiều lắm nha.” Mộ Tịch Dao lắc đầu.
“Lịch pháp Đại Ngụy từng thay đổi ba lần, lần gần đây nhất là hơn bảy trăm nay trước, năm Sùng Đức. Mà bát tự Chưởng Lệnh đại nhân nói vừa rồi là do sữ cũ chép lại. Thỉnh cầu Khâm thiên giám Giam Chinshd dại nhân dùng lịch mới để đo lường tính toán lại, sau đó báo lên.”
Khâm thiên giám Giam Chính nhận lệnh, bắt đầu tính toán. Cuối cùng một chữ cũng chưa viết được, tay cầm bút đã run rẩy kịch liệt, sắc mặt trắng bệch. Đặt giấy tuyên thành sang một bên, tính lại lần nữa. Làm đi làm lại mấy lần, rốt cục xác nhận là không có lầm.
Ngẩng đầu nhìn nữ tử đang đứng một mình giữa điện, thần tình phức tạp.
Hình bộ thượng thư thấy sắc mặt hắn quỷ dị, đưa tay cầm tờ giấy vừa bị bỏ sang một bên. Vừa nhìn vào lại cả kinh, vẻ kinh hoàng hiện lên trong măt, “Cái này… cái này…”
Nguyên Thành đề thấy biểu hiện kì lạ của hai người, chậm chạp không trả lời, lớn tiếng hỏi: “Rốt cuộc là thế nào?”
Khâm thiên giám hít sâu, quỳ rạp xuống, “Ngày sinh tháng đẻ của trưởng công chúa: ngày quý dậu tháng giáp ngọ.”
Rầm một tiếng, Cam đại nhân lùi mấy bước, sợ hãi ngã xuống đất.
“Không thể nào, điều đó không thể nào, làm sao có thể? Trên đời sao lại có việc trùng hợp như vậy chứ?”
“Đây là, đây rõ ràng là..” Thái hậu không tin nhìn Nguyên Thành đế.
Sắc mặt Nguyên Thành đế âm lãnh dị thường, nhìn kẻ đang ngồi cứng đơ ở đó, cực kỳ tức giận.
“Cam đại nhân, hôm nay ngươi ở Gia Hòa điện, còn dám ngẩng đầu nhìn vào ngự bút của Thành đế, viết lại mệnh cách của thiếp một lần nữa không?”
Giam Chính sợ đến lạnh run người, mặt không còn chút máu.
“Tính toán mệnh cách ở Đại Ngụy, lấy sổ chu thiên tinh làm cơ sở, ngày sinh tháng đẻ chỉ là phụ. Thiếp và Hộ quốc ông chúa điện hạ, vừa đúng lúc, bát tự giống nhau. Nếu mệnh cách của thiếp và Liễu phi khắc nhau, là điềm đại hung cho hoàng thất. Như vậy, có phải là là nói mệnh cách của thiếp giống hệt của công chúa điện hạ, cũng trở thành tội nhân của Đại Ngụy trong miệng của ngươi!”
Mộ Tịch Dao chỉ tay vào kẻ tiể nhân ngã trên mặt đất, giọng nữ sắc bén, từng tiếng lọt vào tau.
“Cái gì!” mọi người kinh hô, mắt dại ra.
Toàn thân Đức phi run lên, liếc nhìn sắc mặt cực kỳ khó coi của Quý phi nương nương.
Tội danh hạng nhất này, đủ để tru di cửu tộc rồi. Dám làm nhụ Mạc Bắc hộ quốc công chủ đã tử trận, từ trước đến nay Đại ngụy chưa có ai dám.
Hai tay Hách Liên Mẫn Mẫn xoắn vào nhau, nhìn tiếng nói nét mặt của nữ tử, trong đầu hỗn loạn.
Đường cùng như vậy mà nàng ta cũng có thể thong dong xoay người sao? Có thanh danh của trưởng công chúa phù hộ, còn ai dám động đến mệnh số của nàng nữa chứ?
Mộ Tịch Dao bắt đầu phản đòn, tấn công hung mãnh (hung dữ mạnh mẽ). Lời nói mau lẹ, thần sắc nghiêm nghị, phẫn nộ lên tiếng.
“Chiến sự Mạn Bắc đã sắp diễn ra, ngươi công khai bôi nhọ hộ quốc trưởng công chúa, người đã dùng máu tẩy rửa sa trường, táng hồn đại mạc, đáng tội chết! Nếu Thành đế ở trên trời có linh thiêng, biết được nịnh thần ở hậu thế đem trưởng công chúa đã được người đích thân phong cho hai chữ “Hộ quốc” vũ nhục như vậy, ngươi còn có mặt mũi để bái tông miếu sao?”
Nguyên Thành đế nghe Mộ Tịch Dao nói xong thì sắc mặt tái xanh. Chiến sự Mạc Bắc đang khẩn cấp, sao có thể làm chuyện đáng hổ thẹn với công tích của hiền nhân chứ? Vào thời cơ quan trọng, lại có kẻ gian quấy phá, tội không thể tha thứ!
Mộ Tịch Dao khí thế bừng bừng, thừa cơ truy vấn.
“Thượng thư đại nhân, không phải án này đã quá rõ ràng rồi sao, còn không tuyên án đi?”
“Phải trừng phạt thật nghiêm khắc!” Nguyên Thành đế đập bàn.
Di thân vương càng tức giận hơn. “Bất nhân bất nghĩa, bất trung bất hiếu, bắt đi diễu phố rồi chém đầu!”
Lần này trách tội sẽ cực kỳ nghiêm khắc. Đại Ngụy xem trọng nhân nghĩa lễ hiếu hơn xuất thân rất nhiều. Kẻ nghèo hèn có thể mộ bước lên mây. Nhưng nếu tổn hại đến nhân hiếu, không chỉ không có chỗ đặt chân, hơn nữa sau này còn không được vào từ đường.
“Ti thiên giám Giam Chính Cam Phó Vi, trong án của Liễu phi, làm nhục hiền nhân thánh minh đã khuất, mưu hại Hoàng thân quốc thích của Hoàng tộc, chứng cứ đã rõ, kết án tru di cửu tộc, xóa tên dòng tộc.”
Hình bộ thượng thư thẩm lí và phán quyết xong, Cam Phó Vi kêu thảm một tiếng, ngất ngay tại chỗ.
Mọi người sợ hãi than vãn, kinh hoàng còn chưa kịp đi qua, vẫn chưa hoàn hồn, Mộ Tịch Dao đã tiếp tục gây khó dễ.
“Đại nhân!” Mộ Tịch Dao giận dữ đứng dậy, tay nhỏ nhắn đỡ thắt lưng, nhìn thằng vào mắt hắn, “Nếu đã làm rõ Cam Phó Vi có tội mưu hại, như vậy thiếp hoài nghi vụ án này có liên hệ rất rộng, kẻ đứng sau bụng dạ khó lường, mưu đồ dao động ngôi vị của Đại Ngụy!”
Đừng tưởng rằng chết một cẩu quan tứ phẩm là có thể an toàn rút lui! Mộ Tịch Dao đảo mắt qua trái ngôn từ sắc bén, hùng hổ hăm dọa.
“Mặc dù kiến thức của thiếp nông cạn, cũng biết được ngày sinh tháng đẻ là cực kỳ tư mật. Cam Phó Vi từ chỗ nào mà biết được bát tự dòng họ? Đây là bí mật theo dõi từ đường. Lần này mưu hại dòng họ. Mà phu quân của thiếp, Lục điện hạ cũng bị liên lụy, đây là vũ nhục Hoàng tự. Liễu phi hôn mê, tất nhiên là có điều kỳ hoặc, đây là mưu hại cung phi. Gần đây lại có lời đồn đại nổi lên khắp nơi, bịa đặt với nhiều người, đây là làm bách tính ngu muội. Chiến sự Mạc Bắc lại sắp tới, lại hổ thẹn với bậc hiền nhân, đây là việc xấu ảnh hưởng đến nền tảng lập quốc. Án lớn như vậy lẽ nào Thượng Thư đại nhân lại không dâng tấu lên thỉnh cầu ân chuẩn để được tra rõ sao?”
Giọng nói Mộ Tịch Dao lạng lùng, liên tiếp áp sát, hỏi đến độ sắc mặt Hình bộ thượng thư căng thẳng.
Cuối cùng từ một vụ án Liễu phi biến thành trọng án dao động nền tảng quốc gia?
Di thân vương ngồi một bên xem, thấy khí thế nghiêm nghị của nàng, nói rất chuẩn xác, vỗ án trầm trồ khen ngợi.
“Tốt! Mộ thị làm rất tốt. Sinh tử trước mắt, không vui mừng, sợ hãi. Tĩnh táo tự nhiên, nhìn rõ mọi chuyện. Án này trong ngoài cấu kết, tính toán thâm hậu. Hôm nay bản vương cũng sẽ mặt dày ngồi lại chờ đợi chuẩn tấu!”
“Hoàng thượng!”
“Hoàng thúc không cần nhiều lời, việc này trẫm nhất định sẽ tự mình tra rõ, nghiêm trị không tha.” Không đợi Di thân vương nói xong, Nguyên Thành đế đã tỏ thái độ trước.
Bỏ qua chuyện mệnh số, Nguyên Thành đế liền thấy rõ ràng hậu cung và tiền triều đã cấu kết với nhau. Chuyện này đã phạm vào tối kỵ của đế vương, tội không thể tha thứ.
“Tội nhân Cam Phó Vi giải xuống giao cho hình bộ thẩm tra. Hình bộ bắt giam tất cả người trong Cam phủ, dẫn đi thị dạo phố thị chúng, ngọ môn trảm. Cung nhân trong cung của Liễu phi toàn bộ đều bắt giam chờ hình bộ thẩm tra, bất luận kẻ nào cũng không được thăm hỏi. Án này giao cho Hình bộ toàn quyền thẩm tra, giám sát ti thu thập chứng cứ.”
“Từ hôm nay, mọi người trong hạu cung không được tự tiện đi lại. Lệnh cho thống lĩnh thị vệ Kỷ Hoài An phái người trông coi toàn quyền tra rõ. Đợi thẩm tra xong án này, sẽ định đoạt tiếp.”
Lần này Nguyên Thành đế đã thật sự tức giận rồi. Dám gây chiến ngay dưới mí mắt hắn, dính dáng đến mệnh lý sổ thuật. Lại còn làm nhục Hộ quốc trưởng công chúa tôn sư, nếu hắn không thể nghiêm tra trừng phạt, sao có thể tránh được thị phi hôn quân chứ? Sau trăm tuổi, phải đối mặt với liệt tổ liệt tông như thế nào?
Thái hậu vẫn ngồi ngay ngắn im lặng, thần sắc trầm ngưng. Lần này không chỉ mất hết mặt mũi, còn suýt nữa hại nhầm người vô tội. Đây là muốn phá hủy hết công đức của nàng, làm cho nàng phải đeo nghiệp chướng trên lưng đây mà?
“Dám cả gan làm việc thiên tư, lôi ra ngọ môn chém đầu!” Kim thái hậu đã lâu không quản việc trong cung, hôm nay lửa giận công tâm, cảm thấy bị kẻ khác xem thường quá đáng.
Theo khẩu dụ của ba vị, vụ án Liễu phi hôn mê, dính dáng đến mệnh cách của Mộ Tịch Dao, đã tra ra manh mối, giải được oan ức.
Tông Chính Lâm ngồi ngay nghiêm nghị, mắt phượng trong trẻo. Ánh mắt cực nóng dừng lại ở giữa điện, trên người cô gái đang ngẩng đầu ngạo nghễ, không rời.

_Hết chương 99_

21 Comments

Gửi phản hồi

%d bloggers like this: