[huge_it_slider id="1"]

Sủng phi – Chương 102

Editor: Lei Hino

2015-01-09 17.24.46

Chương 102: Nhầm địa chỉ

Mộ Tịch Dao ung dung thản nhiên chậm rãi uống thuốc. Người ta nói, nữ nhân ở hậu viện đều chuyện riêng của mình, thật sự rất chuẩn xác.

Thần sắc vừa rồi của Vạn thị chính là hận thấu xương, oán hận cực sâu. Nhìn biểu hiện của Hách Liên Mẫn Mẫn, tất nhiên là không biết gì hết. Thú vị nha. Chẳng lẽ cung đấu vừa xong, lại đến trạch đấu sao? Mộ Tịch Dao nhàn rỗi phỏng đoán.

“Điện hạ, đại quản sự đã đến, thiếp cũng an bài thỏa đáng rồi. Người có muốn gặp không?” Hách Liên Mẫn Mẫn cung kính xin chỉ thị.

“Đã phiền ngươi rồi. Truyền!”

Mộ Tịch Dao nhìn nhóm thợ thủ công áo vải thô trước mắt, hỏi đơn giản hai câu, chỉ giữ lại hai hoa tượng (người làm vườn) chuyên môn chăm sóc hoa cỏ, đám người còn lại thì cho đến các viện.

Ra phòng chính, Mộ Tịch Dao nhân cơ hội đưa ra yêu cầu muốn cho vài gia đinh của Mộ phủ nhập phủ, Lục điện hạ nghĩ cũng không nghĩ, lập tức đồng ý.

Mộ Tịch Dao nhớ Hách Liên Mẫn Mẫn chuyên giúp Tông Chính Lâm sắp xếp sinh hoạt, khóe miệng nhếch lên.

“Điện hạ, từ sau khi Khâm Thiên Giám báo ngày tốt với chính phi, thì chỉ tuyển người vào cuối tháng và mùng một, thiếp có thể hiểu rõ chuyện này.” Nữ nhân kia không chỉ muốn mượn cái cớ tiệc rượu để khơi lên hứng thú của Tông Chính Lâm, mà còn muốn nhân cơ hội đó để có thể mang thai. Thật là khéo tính toán nha.

Làm sao Tông Chính Lâm lại không biết. Xoa bóp bàn tay nhỏ bé của nàng, dìu nàng đi dạo hai vòng trong sân.

Sau giờ ngọ, Quế ma ma vui vẻ vào báo hỉ.

“Chủ tử, đại hỉ nha! Đại quản sự truyền tin đến, lão gia và phu nhân sẽ đến bến đò Tùng Giang vào đêm nay. Chỉ còn non nửa ngày đường nữa, giờ tỵ ngày mai sẽ đến vào kinh.”

“Sáng mai là đến sao?” Mộ Tịch Dao mừng rỡ đứng dậy, đi tới đi lui trong phòng.

“Nhưng mà ngày mai điện hạ có thể bận…” Mộ Tịch Dao cau mày lẩm bẩm, có chút gấp gáp.

Quế ma ma cười rộ lên, điện hạ đã sớm đoán được nàng sẽ nói như vậy.

“Điện hạ nói, ngày mai bồi trắc phi đón tiếp Mộ phủ đại nhân. Còn cố ý phân phó đại quản sự đưa nha hoàn và gia đinh đến giúp đỡ. Phủ viện cũng đã sớm dọp dẹp rồi, còn trang trí đại trạch và hoa viên thanh nhã theo ý thích của chủ tử nữa.”

Biết Lục điện hạ chu đáo dụng tâm như vậy, Mộ Tịch Dao cười ngọt ngào. Boss đại nhân thật là rất uy vũ nha, ôm bắp đùi này thật sự rất là đúng đắn!

“Bảo Xuân Lan đi báo tin cho Tam tiểu thư, nói là sáng mai sẽ có kiệu đến đón nàng.”

“Ai, lão nô đã làm rồi.” Quế ma ma nghe nói Mộ đại nhân vào kinh, vui mừng không thua gì Mộ Tịch Dao. Mộ đại nhân chuyển công tác lần này, nàng không chỉ có thể gặp mặt con trai và con dâu, còn có thể được gặp phu nhân, thật sự là chuyện tốt nha.

Nhị Châu thấy thứ phi vênh váo nhắn tin cho Nhị tiểu thư, vẫn trầm mặc không nói, chỉ ngơ ngác nhìn lọ hoa đến xuất thần, rất là buồn bực. Từ sau khi vào hậu viện của Ngũ điện hạ, thì chưa gặp lại lão gia và phu nhân, lần này di nương cũng sẽ vào kinh, vì sao chủ tử vẫn không vui vẻ?

Nếu mấy ngày trước nhận được tin tức này, Mộ Tịch Đình tất nhiên sẽ mừng rỡ như điên. Thế nhưng hôm nay, cho dù thế nào nàng cũng không vui mừng nổi. Vốn tưởng rằng rốt cuộc điện hạ cũng quan tâm mình, mấy ngày nay dịu dàng với nàng.

Buồn cười, chẳng qua là nàng mượn uy của người khác thôi…

“Nương!” Mộ Tịch Dao vừa được Tông Chính Lâm đở xuống xe, đã lập tức bổ nhào đến chỗ Vu thị.

Vu thị thấy nàng vén rèm thì nước mắt đã rưng rưng, ai biết nha đầu kia vừa bước xuống đã vội chạy đến làm nàng luống cuống chân tay. “Ai u, chậm một chút chậm một chút, sao lại xúc động như vậy chứ!” vội vàng đỡ tay con gái răn dạy.

Mộ Tịch Dao xem như gió thoảng bên tai, kéo kéo tay Vu thị lại xoay đầu vấn an Mộ đại nhân, “Cha vẫn khỏe ạ.” Nói xong mày lại nhăn nhăn, “Không phải cha đã quá cực khổ rồi không, sao lại gầy như vậy?” Đầu nhỏ uốn tới ẹo lui nhìn chằm chằm Mộ đại nhân.

“Khụ.” Mộ Kính Châm xấu hổ nhìn Lục điện hạ, tiểu nữ mà lại nhảy nhót như vậy. Trước mặt điện hạ cũng không biết giữ hình tượng gì cả.

Tông Chính Lâm có vẻ như đang che chở Mộ Tịch Dao, nàng tùy tiện như vậy như vẫn bảo vệ. Thấy ánh mắt Mộ Kính Châm ý bảo Mộ Tịch Dao cẩn thận quy củ, không khỏi buồn cười. Nếu nàng có thể ngoan ngoãn nghe lời, thì nhiều ngày qua trong kinh cũng sẽ không ngừng gặp khó khăn như vậy, chuyện Liễu phi nguy hiểm như vậy, liều mạng minh oan.

Nguyên Thành đế nổi giận thì mọi người ở hậu cung lại chịu đủ, đến cả Thục phi cũng bị liên lụy. Chỉ là so với trong cung không giống lắm, không có thẩm vấn nữa. Như Quý phi Đức phi trong cung, cung nhân đưa tin đã lần lượt hồi bẩm rồi. Quả nhiên là thần hồn nát thần tính, nghe tin đã đổi sắc. Lần này đến Thái hậu cũng nhúng tay vào, thỉnh thoảng lại gọi cung phi đến nhắc nhở, nháo đến mức người trong cung đều bàng hoàng, làm gì cũng sợ rước lấy họa.

Mộ Tịch Dao kéo Vu thị, đi theo Tông Chính Lâm và Mộ đại nhân, trên mặt cười vui vẻ, khoe khoang với Vu thị.

“Nương, người nhìn xem con gái lúc này rất tốt có phải không, lúc trước người còn lo lắng thái quá.” Dứt lời hai má giương lên, đắc ý, “Hôm kia đã đồng ý để cho người tòa nhà lớn, hôm nay để cho người đến xem.” Lại xoa xoa bụng, bị Vu thị vuốt ve nàng không thành thật, tiếp tục than vãn, “Cái này không trả nhiều hơn cho người được, lập tức có thể làm cho người vui vẻ. Về phần hôn lễ của ca ca, con gái vẫn nhớ, không thể nào quên được.” Mộ Tịch Dao ôm cánh tay của Vu thị, phấn khích cười nói.

Quế ma ma che chở cho nàng, cười trêu ghẹo, “Chủ tử, tòa nhà đó là điện hạ ban cho, chỉ tính trên danh nghĩa của ngài thôi.”

Mộ Tịch Dao trừng mắt, chu mỏ phản bác, “Nếu không phải chủ tử ta ân cần hầu hạ, điện hạ có thể thưởng sao?” Nam nhân Tông Chính Lâm kia rất khó ứng phó, quả thực không thể nói nên lời đó! Nàng hi sinh rất nhiều nha, dựa vào cái gì mà không tính là công lao của nàng chứ?

“Khụ khụ.” Mộ đại nhân nghe không nổi, gương mặt già nua gượng gạo. Đứa con gái này ở bên cạnh điện hạ mà lại hồ ngôn loạn ngữ như vậy, nữ nhi này thật sự cần phải dạy bảo lại thôi. Nghe ý kia của nàng, cứ như là bán thân mới đổi được tòa nhà kia ấy. Thật kỳ cục!

Mộ Tịch Dao bị cha ruột trừng mắt, ủy ủy khuất khuất nhỏ giọng lầm bầm. Nhà cũ của Mộ gia ở kinh bị nàng ghét bỏ, ủy thác Điền Phúc Sơn tìm nơi khác, mới có được cửa son đại viện ngày hôm nay. Tông Chính Lâm chủ động trợ cấp, cũng không phải nàng đòi hỏi. Sao giáo huấn của cha lại đổ hết lên đầu nàng chứ?

Tông Chính Lâm thấy Mộ Tịch Dao liên tục kinh ngạc, khóe miệng câu lên, rốt cuộc cũng tìm được cách trị nàng. Nữ nhân này ở trước mặt Mộ Kính Châm và Vu thị luôn rất nghe lời. Vậy mà ở trước mặt hắn thì luôn dương nanh múa vuôt, bướng bỉnh không nghe lời, khác một trời một vực. Thì ra nữ nhân này đã quen giả vờ nhu thuận khi ở nhà, mắt phượng của Tông Chính Lâm liếc nhìn nàng, đã có tính toán rồi.

Vu thị nghe nàng bất kính với điện hạ như vậy, sợ đến mức liên tục kéo nàng, nhéo lỗ tai nàng, bảo là Mộ Tịch Dao mệt mỏi, nên mới như thế, xin Tông Chính Lâm giúp đỡ. Ở cung Lục điện hạ đã lâu, quên mất phải thu liễm tính tình, Mộ đại nhân và Vu thị lại là người thành thật quy củ, không nhịn được mà hoảng sợ.

“Trắc phi hồn nhiên ngay thẳng, đúng là khó có được.” Tông Chính Lâm bị dáng vẻ của nàng chọc cười, đành làm trái lương tâm giải vây giúp nàng hai câu.

Lục điện hạ tìm được lý do đến bản thân cũng không tin được, Mộ Tịch Dao càng buồn nôn hơn. Có phải nam nhân này đang ngoài khen trong chê, trào phúng nàng không vậy?

Ngô di nương ngồi cuối xe, lo lắng nhìn ngoài cửa, có chút sốt ruột.

“Di nương đừng lo, đã cho người đón Tịch Đình rồi, …”

“Đại nhân, Ngũ điện hạ đưa Tam tiểu thư hồi phủ.” Người gác cổng báo lại.

Mộ Kính Châm cả kinh. Ngũ điện hạ đến sao?

“Điện hạ, không bằng cùng nhau đi đón người đến, rồi đến đình nghỉ mát kia cùng cơm đi?” Mộ Tịch Dao đã sớm đói bụng rồi, liền dùng địa điểm ăn cơm làm điểm hẹn.

Tối qua Tông Chính Lâm nghe nàng nhắc đến đầu bếp của Mộ phủ, tự nhiên biết tiểu nữ nhân này đang thèm ăn, cười cười đứng dậy.

Mọi người đến hành lang thì thấy Ngũ điện hạ một thân cẩm bào đang dẫn theo Mộ Tịch Đình bước đến.

“Lục đệ đến rồi sao.” Tông Chính Minh ôn hòa mở miệng, ánh mắt đảo qua nữ tử tròn trĩnh đứng sau hắn.

“Ngũ ca.” Tông Chính Lâm gật đầu.

“Thỉnh an Ngũ điện hạ.” Mộ Tịch Dao bước lên chào.

“Hôm nay là gia yến, không cần khách khí.” Tông Chính Minh xua tay, đợi Mộ Tịch Đình thỉnh an xong, thì cùng Tông Chính Lâm đi trước.

Mộ Tịch Dao nghe hai người nói chuyện chính sự, thì cùng một đám nữ quyến kéo dài khoảng cách, để cho hai người đi trước mấy bước.

“Phiền lòng chuyện này sao?” Mộ Tịch Dao nhìn chằm chằm vẻ mặt buồn rầu của Mộ Tịch Đình bên cạnh, chân mày cũng đã cau lại. Lại bị khi dễ sao?

Mộ Tịch Đình đang nhớ lại sắc mặt của điện hạ lúc nãy, bị Mộ Tịch Dao hỏi bất ngờ, sợ run lên. “Không, không có chuyện này.”

Thấy nàng thất kinh, Mộ Tịch Dao nhíu mày. Tại sao sống lại mà lại kém đi vậy? Trước đây dù không thông minh, nhưng ít ra cũng ổn. Hôm nay đến cả trầm ổn cũng không làm được là sao?

“Có chuyện khó xử thì nói với Ngũ điện hạ.” Thấy Tông Chính Minh đối với nàng cũng không tệ lắm.

Trong lòng Mộ Tịch Đình khổ sở đáp “Vâng, muội muội nhớ rồi.”

Thấy nàng rõ ràng là có chuyện nhưng không muôn nói, Mộ Tịch Dao cũng không miễn cưỡng. Ai cũng có bí mật không muốn cho người khác biết.

Mộ Tịch Đình nhìn bóng lưng người đó, tâm trạng rối bời. Tối hôm qua điện hạ đặc biệt nghỉ ở chỗ của nàng, hỏi chuyện phụ thân vào kinh. Lại cố ý nói sẽ đi cùng nàng. Nếu không phải vì nguyên nhân khác, sợ rằng nàng sẽ mừng đến cả đêm không ngủ.

Nữ nhân kia nói rất đúng, chẳng qua là nàng cầu mà không được.

Một bên là biểu tỷ luôn chiếu cố nàng, một bên là phu quân luôn ngưỡng mộ, Mộ Tịch Đình hoảng hốt khổ sở. Nếu như là người khác thì nàng cũng sẽ không khó chịu như vậy. Mặc dù trong phủ luôn có nữ nhân khác tranh sủng với mình, nhưng nàng vẫn có thể bình thản chịu đựng gian khổ. Nhưng vì sao hết lần này đến lần khác đều là Mộ Tịch Dao chứ?

Lòng người quả nhiên rất quái lại. Mộ Tịch Đình vừa mới rơi vào cái vòng lẩn quẩn này thì đã bị người có ý từng bước dẫn dắt rồi, ở giữa những mưu kế.

“Uống thuốc trước đã.” Tông Chính Lâm thấy Mộ Tịch Dao một lòng hướng đến món cá hấp gừng (1) thì bảo người múc măng hầm (2) (???) cho nàng. Lúc nữ nhân này đã bắt đầu nổi máu tham ăn thì không thể tiết chế. Làm gì có vẻ rụt rè của tiểu thư thế gia chứ?

Lei: đoạn này trong raw nó thế nhé! =( ta cũng không hiểu

Mộ Tịch Dao bĩu cái miệng nhỏ nhắn, không muốn làm ầm ĩ trước mặt người ngoài chỉ có thể uống thuốc đàng hoàng.

Nếu Tông Chính Minh đã nói là gia yến thì mọi người đều cùng ngồi một bàn. Lúc này thấy Lục điện hạ rất là thuần thục gắp vịt om đông trùng hạ thảo (3) vào bát Mộ Tịch Dao, đến Mộ đại nhân cũng giật mình.

Này…CO phải là thói quen không? Vụ thị nhìn hai người rất tự tại, không chút xấu hổ, cho thấy thường ngày đã quen làm vậy, tâm trạng vui vẻ. Điện hạ cưng chiều tiểu nữ, làm cho người làm mẹ như nàng có thể yên tâm.

Một bữa cơm này làm cho Mộ Tịch Dao cảm thấy mỹ mãn, người một nhà cũng hòa thuận vui vẻ.

Súc miệng bằng trà xong, Mộ Tịch Dao bắt đầu mệt rã rời.

“Cũng không vội hồi phủ, nghỉ ngơi hết giờ ngọ đi.” Tông Chính Lâm nhìn nàng cầm chén trà mà không nói gì, nhu thuận ngồi đó, liền biết nữ nhân này đã muốn ngủ. Lúc Mộ Tịch Dao thanh tỉnh luôn nhàn rổi, chỉ đọc sách.

Mộ Tịch Dao nghe Tông Chính Lâm nói thế, lên tinh thần đứng dậy cáo lui. Mặc Lan vừa đỡ nàng đi được hai bước, đột nhiên kinh hô một tiếng, ngã quỵ.

Mặc Lan sợ hãi kéo tay nàng lại, lại làm cho Mộ Tịch Dao mất thăng bằng.

Mộ Tịch Dao đang hoảng loạn, thì đã có người đỡ thắt lưng nàng, ngón tay quen thuộc rơi vào mắt nàng, không suy nghĩ, vội nắm vạt áo của đối phương, loay hoay ổn định lại.

Còn chưa hoàn hồn, đột nhiên phát hiện vai trái cũng bị người đó vững vàng kéo lại, không thể động đậy.

Hả? Xảy ra chuyện gì vậy?

“Ổn không?”

Nghe được giọng nam ôn nhuận trên đỉnh đầu, Mộ Tịch Dao hóa đá trong nháy mắt, trong lòng chỉ còn lại ba chữ: Nhầm người rồi! 

-Hết chương 102-

(1) món cá hấp gừng 

(2) măng hầm

(3) vịt om đông trùng hạ thảo

11 Comments

Gửi phản hồi

%d bloggers like this: