[huge_it_slider id="1"]

Sủng phi – Chương 104

Chương 104: Tan nát cõi lòng

Editor: Lei Hino

Cá chép trong hồ tụ tập lại chỗ Mộ Tịch Dao đang rải thức ăn xuống.

“Chủ tử, phu nhân truyền tin, ngài muốn an bài cuộc sống gia đình thỏa đáng. Nhưng phải có ai đó đến dạy lại một chút quy củ phải không?”

“Tất nhiên là được. Để Triệu ma ma sắp xếp đi.” nàng nghĩ đến quy củ trong viện, chỉ cần thành thật an phận, nhất định có thể làm được việc. Trước nay Mộ Tịch Dao luôn rất rộng lượng với hạ nhân.

“Bảo Nhược Lan đến trù phòng làm cải dầu cuốn cho điện hạ đi, tiện thể làm luôn một ấm trà mới.” Boss đã bị nàng tập cho thói quen uống trà chiều, hôm qua trước lúc ngủ, cuối cùng cũng chấp nhận chuyện này.

Thành Khánh ở bên cạnh thấy nàng chơi đùa với cá chép, một mảng đỏ rực, hưng phấn ra sức quẫy đạp trong lòng nhũ mẫu.

“Cá, Lạnh! Cá, Lạnh!” bánh bao nhỏ ra sức với tới, học theo động tác cho cá ăn của nàng.

Mộ Tịch Dao xem thường. Cá lạnh? Tiểu tử nào đến bao giờ mới chịu phát âm rõ ràng, để cho nàng hãnh diện trước mặt Lục điện hạ đây chứ?

“Chủ tử,” Nhược Lan vội vàng đến, trên tay vẫn còn cầm hộp thức ăn còn nguyên.

Mộ Tịch Dao để cho nhũ mẫu bế Thành Khánh đi dạo xung quanh, cách nhà thủy tạ (1) xa một chút. Lo lắng tên nhóc kia bị cha nó tập cho rất khỏe, vạn nhất giãy khỏi tay của nhũ mẫu rồi rơi xuống hồ, Mộ Tịch Dao nghĩ đến thì đã sợ hãi.

“Sao đã trở về rồi?” Không hợp khẩu vị sao?

Nhược Lan thở phì phì bẩm báo, “Nô tỳ gặp Tô trắc phi trên đường, cũng mang theo một hộp thức ăn. Trắc phi nói thức ăn hôm nay của điện hạ họ đã làm rồi, bảo nô tỳ trở về.”

Từ lúc theo chủ tử, Nhược Lan chưa bao giờ bị người khắc mắng thẳng mặt như vậy. Hôm nay nha hoàn của trắc phi, rõ tàng là nói nàng mượn cơ hội nịnh nọt, muốn trèo lên giường của điện hạ. Nhược Lan vừa tức giận vừa xấu hổ bỏ đi.

Mộ Tịch Dao thấy viền mắt nàng phiếm hồng, biết là ủy khuất. Tô Lận Nhu không đến mức bỏ sĩ diện mà đi so đo vớ một nha hoàn được, tất nhiên là nha hoàn bên cạnh rồi.

Có phải nàng đã dạy các nàng thành người quá thành thật rồi không? Bị khi dễ cũng không dám nói thẳng.

Con ngươi Mộ Tịch Dao đảo một vòng, phải tìm cách để cáo trạng với Boss, lần này sẽ diễn thật uyển chuyển còn phải hàm xúc nữa. Khi dễ nha hoàn của nàng, Mộ Tịch Dao cười đến mắt mày cong cong, nhìn ra đầu óc của Tô Lận Nhu quả nhiên không dễ xài mà. Hai ngày nay không gặp Hách Liên Mẫn Mẫn thật sự an tĩnh.

“Điện hạ, Tô trắc phi chờ ở ngoài, mang điểm tâm đến cho ngài.” Vệ Chân mang một hộp thức ăn ba tầng vào, chờ lệnh của Lục điện hạ.

Tông Chính Lâm đang nghị sự với Đệ Ngũ Dật Triêu, bị cắt ngang đã khó chịu, lại còn là nữ nhân hậu viện, sắc mặt trầm xuống.

“Trả lại cho nàng ta.” Nghiêng đầu nhìn sa lậu (2), Mộ Tịch Dao còn chưa ngủ nữa? “Đến Đan Nhược Uyển.”

Tô Lận Nhu cầm hộp thức ăn bị trả lại, mặt đỏ lên. Mấy lần trước để nha hoàn đưa đến, cũng không thành công lần nào. Hôm nay tự mình đưa đến, cư nhiên bị nhốt ngoài cửa đã không nói, đến cả điểm tâm cũng không chịu dùng. Điện hạ đã bị kẻ khác dụ dỗ mất hồn rồi, không niệm tình xưa nữa sao? Hai ngày trên xe ngựa hai người đã nói rõ mọi chuyện rất tốt mà. Sao vừa trở lại thì đã thay đổi. Tô Lận Nhu tức giận giậm chân vẫy khăn bỏ đi.

Vệ Chân vừa qua được ải Thùy Hoa, thì thấy nha hoàn nhị đẳng của Đan Nhược Uyển Nhược Lan, thong thả bước đến, chẳng do dự gì. Lúc đang hỏi chuyện, nha đầu đáng thương kia nhìn hắn, nói vừa bị ăn đòn.

“Vệ đại nhân, hôm nay có ai mang điểm tâm đến chưa?” Chủ tử bảo cứ đưa đến đi, nhưng nàng thật sự không có can đảm đến viện đó.

Đệ Ngũ Dật Triêu thấy tình hình thảo luận không còn nghiêm túc nữa, phe phẩy quạt, vuốt râu.

“Điện hạ, sao hạ quan lại có cảm giác là trắc phi đưa Bích Loa Xuân đến càng lúc càng chậm không?”

Tông Chính Lâm cau mày. Còn không phải là đang trêu chọc hắn phu cương bất chấn sao, đến cả bình trà cũng phải chờ mong mới có sao?

Vệ Chân cứng ngắc mang hộp thức ăn bước vào thư phòng lần thứ hai. Bày ba phần điểm tâm và một ấm trà xanh, Vệ đại nhân đanh mặt đứng một bên, hạ quyết tâm phải chú ý vạn phần, không thể chịu cảnh giận chó đánh mèo.

Đệ Ngũ Dật Triêu chớp mắt, mấy thứ lộ xộn không có hình dạng trong đĩa này là gì vậy?

Mắt phượng của Tông Chính Lâm nheo lại, đây là đang ầm ĩ, không vui sao?

Vệ Chân bị điện hạ lạnh mặt cưỡng bức, trừng mắt trả lời, “Nha đầu Dao chủ tử phái tới bị Tô trắc phi chặn đường.”

Lời vừa ra khỏi miệng, Lục điện hạ đã đen mặt. Bị người chặn đường nên điểm tâm nát thành thế này sao? Không cần nghĩ nhiều, nhất định là tính nết đó của Mộ Tịch Dao bị chạm vào rồi, mượn cơ hội này đùa giỡn tính tình. Đang định bảo người thu dọn, lại thấy một gã sai vặt vào bẩm báo.

“Điện hạ, Mộ trắc phi đưa điểm tâm đến.”

Cái này…không chỉ có Tông Chính Lâm kinh ngạc, mà đến cả Đệ Ngũ Dật Triêu cũng hồ đồ luôn rồi. Hôm nay là ngày gì vậy, trắc phi còn đưa đến hai phần điểm tâm.

Chờ bốn đĩa thức ăn tinh xảo được bày ra, sắc mặt Tông Chính Lâm rốt cục cũng tốt hơn. Đang định ăn thử thì thấy một mảnh giấy chú thích ở bên dưới đáy hộp.

Vừa mở ra thì nét chữ của Mộ Tịch Dao lọt vào tầm mắt, “Nhập tâm một chút.”

Đầu ngón tay Tông Chính Lâm lướt qua từng chữ nữ tử kia viết, coi ngươi sắc sảo dần dần nhu hòa. Nữ nhân này…

Nhìn điểm tâm nát nhừ kia, chính là nàng đang kể khổ. Còn đây là nói trái tim nhỏ bé của nàng đang tan nát.

Khóe môi Lục điện hạ nhếch lên, nhịn không được muốn cười ra tiếng. Nữ nhân này hành động thật đẹp mắt, thật làm người ta yêu thương mà.

Đệ Ngũ Dật Triêu ngồi gần đó, liếc mắt nhìn bốn chữ chuyển lời kia, châm trà, cười, ngửa đầu uống một hơi cạn sạch. Trắc phi quả thật là người tuyệt vời, thật là thú vị.

Hách Liên Mẫn Mẫn nghe lời Điền Phúc Sơn thuật lại, gật đầu đồng ý. Tô Lận Nhu không có việc gì mà trêu chọc Mộ thị làm chi chứ?

Không bao lâu sau, toàn bộ phủ hoàng tử đều biết, chính phi Hách Liên phạt Tô trắc phi. Phạt chép ‘Giới luận thư’ một trăm lần, trước khi chép xong không được rời Phương Hoa Uyển nửa bước.

Mộ Tịch Dao ôm cổ Tông Chính Lâm, tươi cười. Boss đại nhân ngài thật đẳng cấp , ám chỉ như thế mà ngài vừa xem cũng có thể hiểu ngay.

“Kiều Kiều vừa lòng soa? Tông Chính Lâm nắm chặt tay nàng, chậm rãi vuốt ve.

“Thiếp đau lòng nha, điện hạ ngài có chữa được không?” Mộ yêu nữ uốn éo, bắt bàn tay to bên hông chậm rãi kéo về phía trước, xuân thủy rạng ngời, mê hoặc Tông Chính Lâm.

Triệu ma ma cùng Nhược Lan gác đêm, mãi đến giờ tý mới nghe điện hạ gọi. Âm thầm cảm thán, quy củ ở hậu viện này đã bị Dao chủ tử làm cho loạn hết rồi. Bụng cũng đã lớn như vậy mà vẫn có thể giữ điện hạ ở lại được, điều chủ tử làm được không phải ai cũng làm được a. Chớ nói là Hoàng gia, hay là thế gia, cũng không có tiểu thiếp nào có bản lãnh như thế.

Lục điện hạ được mỹ nhân hầu hạ thoải mát, rất dễ nói chuyện.

“Điện hạ, ngài đi Thục có kịp trở về dự lễ chọn đồ vật đoán tương lai của Thành Khánh không?” Nếu chọn đồ vật đón tương lai mà không có cha, đứa nhỏ này thật sự đáng thương. Những người trong quý tộc cũng rất ác, nếu Tông Chính Lâm không dự tiệc chọn đồ vật đoán tương lai, bọn họ sẽ không tìm hiểu nguyên nhân, sẽ kết luận là Thành Khánh không được Lục điện hạ coi trọng. Mộ Tịch Dao đương nhiên sẽ không để con của nàng chịu lời ra tiếng vào như vậy.

Tông Chính Lâm đã sớm sắp xếp lịch trình, chọc chọc ót của nàng, “Bổn điện có hồ đồ đến mức không nhớ đến nhi tử của mình sao?” đừng nói đây là con trưởng của hắn, chỉ cần là do Mộ Tịch Dao sinh, sao hắn có thể không yêu thương?

“Chủ thượng, có tin khẩn từ Kinh Thành.”

“Con trai của cẩu hoàng đến lại dám đến Thục sao? Thực sự là tự chui đầu vào lưới mà.”

“Người đến lần này là Lục hoàng tử. Người này bí hiểm, ta phục kích mấy lần đều sắp thành lại bại.”

“Bản tôn đương nhiên nhớ kỹ tiểu tử kia. Mất ba người trong tay hắn, nợ máu khó trả.”

“Nếu người này muốn đến Thục, kế hoạch trước đó…”

“Tất nhiên vẫn tiếp tục. Không phải hắn sủng ái Mộ thị sao? Điều động sát thủ, hạ thủ với nàng ta.”

(1) nhà thủy tạ:

(2) sa lậu:

-Hết chương 104-

Lei: quá đau thương zà bàng quàng mấy nàng ạ, ta lọ mọ edit cả buổi edit xong rồi định post thì phát hiện nhầm chương =((((( hụ hụ hụ *gào khóc* muốn bỏ đi thặc xa =((( chương mới trễ, thành thật xin lỗi cả nhà.

11 Comments

Gửi phản hồi

%d bloggers like this: