[huge_it_slider id="1"]

Sủng phi – Chương 105

Lei: Tạ lỗi again =( 

Vừa mới vào học lại, bận túi bụi, hnay lại trễ hẹn =( Tạ lỗi với mọi người. Ổn định xong nhất định sẽ có bồi thường. 

Thú thật với các nàng là ta không có theo dõi bộ này, nhảy zô edit ngang hông thôi à, nên những tình tiết trước đó ta không rõ. Chương này đa phần nói về những phần không nằm trong phạm vi hiểu biết của ta, edit loạn cả lên (edit xong không dám đọc lại) ==> Lại tạ lỗi lần nữa >”< lượng thứ lượng thứ a a a a ~~

Chương 105: Dư âm

7501c975jw1dm2nxmdk7tj

Nguyên Thành đế nhìn nữ nhân dung nhan tinh xảo phía dưới, ném mạnh xấp ghi chép tra hỏi xuống.

Đức phi run rẩy cầm lấy tập ghi chép lên, chỉ nhìn hai hàng đầu thì đã thấy vô lực, ngồi chồm hỗm trên mặt đất. Nắm đấm siết chặt lại, ánh mắt không hoang mang, không khóc nháo, cũng không kêu oan.

Không phải đã sớm chuẩn bị rồi sao? Chí ít thì những ngày tháng sống trong hoảng sợ đã chấm dứt rồi, nếu không cũng sắp không chịu đựng dằn vặt cắn rứt nổi nữa rồi. Tháng ngày sống trong thâm cung, hào quang ba mươi năm cũng đã tàn, bất quá cuối cùng lại đổi được một dải lụa trắng. Nhìn chằm chằm nhẫn trên tay, tâm trạng hoang vu, không một tia gợn sóng.

“Ngươi có muốn nói gì không?” Nguyên Thành đế bước lại gần ngồi xuống, nhìn hình dáng lụn bại của nàng, cảm khái. Nữ nhân này từ lúc lặng lẽ theo mình, cho đến nay đứng vào hàng vị tứ phi, rốt cuộc là có gì bất mãn, mà lại khiến cho nàng làm việc ngỗ ngược như vậy chứ?

Nghe câu hỏi của Nguyên Thành đế, Đức phi dần dần hoàn hồn. Ngửa đầu nhìn nam nhân mình đa hầu hạ cả đời, nước mắt chậm rãi chảy xuống từ khóe mắt.

“Hoàng thượng, nô tì đã theo hầu bên cạnh ngài gần ba mươi năm, từ lâu đã không còn muốn tranh thủ tình cảm của ngài. Lúc còn trẻ không được sủng ái, càng không cần nói đến lúc thanh xuân đã qua đi.”

Nữ nhân cuối đầu khóc nức nở, hình như có chút hoảng hốt, “Hoàng thượng mấy năm nay không còn thường đến chỗ nô tì, ngẫu nhiên đến thì cũng cách mấy tháng. Canh giữ một tòa cung điện lớn như vậy, Hoàng thượng có biết cảm giác phải trải qua từng đêm cô đơn như vậy cảm giác tịch mịch như thế nào không?”

Cung trang xộc xệch, hai mắt đẫm lệ, Đức phi cười thảm, “Sao Hoàng thượng có thể biết được chứ? Trong cung mỹ nhân vô số, hàng năm đều có người mới đến, chỉ có lão nhân trong hậu cung mới thấy cô độc tịch liêu thôi, nhất là người không có con nối dòng!”

Nguyên Thành đế nhìn hai mắt phiếm hồng của nàng, chợt nghe hai chữ con nối dòng, hai tay nắm chặt thành quyền.

“Hoàng thượng còn nhớ Thanh Nhi không? Đứa con mà chưa từng được gọi ngài tiếng phụ hoàng ấy? Đứa con đã được ngài khen tặng là Tam hoàng tử thông minh ấy?” giọng Đức phi khàn khàn, thở gấp.

“Nếu không phải con tiện nhân Thục phi kia sai hai kẻ sai vặt đưa đồ vật không sạch sẽ đến, Thanh Nhi của nô tì sao có thể một đi không trở lại chứ?” Nữ nhân khóc lớn thành tiếng, không ngừng thút thít. “Hoàng thượng, vì sao ngài không thiên vị con trai của nô tì, sao lại không để ý quan tâm đến Thanh Nhi vậy?”

“Ngươi, ngươi đang già mồm át lẽ phải!” ngực Nguyên Thành đế phập phồng, nhớ đến con trai đã sớm không còn, đau lòng buồn bã. “Thanh Nhi đột nhiên bị bệnh, ai có thể ngờ lại bệnh nặng như vậy, nhất thời không chờ được? Huống chi lúc đó Vân Nhi sốt cao cực kì nguy hiểm, tính mạng như chỉ mành treo chuông, ngự y không thể bỏ đi được!”

Đức phi có tai như điếc, tiếp tục rống, “Hoàng thượng! Tiện nhân Thục phi kia không ngừng hại Thanh Nhi, đúng lúc nô tì đang đau buồn vì mất con thì lại bỏ thuốc, làm cho nô tì không thể sinh con nữa!”

“Chuyện đó rõ ràng là do Phúc quý tần làm, quá trình thẩm án ngươi cũng tham dự, sao có thể lại đổ tội lên đầu người khác nữa?” Nguyên Thành đế thấy nàng điên cuồng, không nghe lọt tai lời người khác nói, thì muốn nhấc chân chạy.

“Hoàng thượng! Phúc quý tần là người của nàng ta, rõ ràng là bị nàng ta sai khiến! Từ lúc Thanh Nhi mất, nô tì không ngủ yên ngày nào, suốt hai mươi lăm năm qua không đấu lại nàng ta, nô tì chết không nhắm mắt!”

“Quả thực là bất trị!”

“Cố Trường Đức, lôi nàng xuống.”

“Hoàng thượng! Nô tì hận nàng ta, hận cả con trai của nàng ta, nô tì muốn chống mắt lên xem tiện nhân kia sẽ không được chết tử tế!”

Bên tai Nguyên Thành đế vang lên tiếng nàng đang điên cuống kêu gào. Thì ra nữ nhân này đã âm mưu từ lâu rồi, chỉ là thường ngày không phát hiện. Nhớ đến còn có một nữ nhân nữa phải xét tội, Nguyên Thành đế chau mày. Hậu cung trước giờ không sạch sẽ. Nhưng đến lúc phải tự mình xử tội những nữ nhân đã làm bạn với mình mấy chục năm, không phải là không đau lòng.

Trong Ngọc Diệp cung, Nguyên Thành đế không kềm được tức giận.

“Chuyện đã đến mức này, ngươi còn dám nói láo!”

“Hoàng thượng, nô tì bị oan! Đức phi cũng không có chỉ ra nô tì, sao lại có thể dễ dàng tin lời của cung nữ chứ? Nhất định là có người muốn hãm hại nô tì, nhắm vào địa vị của Quý phi!”

Nhìn vẻ mặt kiên quyết của Quý phi, quỳ xuống đất kêu oan, tức giận trong lòng Nguyên Thành đế không thể nào giảm được.

Nữ nhân này đến giờ vẫn không tỉnh ngộ, cho rằng lão thất phu An Quốc Công kia còn có thể bảo vệ nàng.

“Có phải ngươi cho rằng Mạc Bắc dụng binh, trẫm sẽ bó tay bó chân, không dám động đến phủ Quốc Công! Ngươi cho rằng người của giám sát ti đều là người vô dụng sao!”

“Hoàng thượng!” Cố Trường Đức vội vã tiến vào cấp báo. “ Nha hoàn thân tín của Đức phi treo cổ tự tử trong ngục.”

Thần sắc Nguyên Thành đế trở nên hung ác, ánh mắt âm lãnh không gì sánh được. Được lắm, An Quốc Công tên nghịch thần này đang ngại mình sống quá lâu đây mà!

Thoáng nhìn thấy nữ nhân trên mặt đất thở phào nhẹ nhõm, cơn tức của Nguyên Thành đế càng lớn hơn.

“Đức phi không có khai gì sao?”

“Hoàng thượng, Đức phi nương nương đã điên rồi, không nhận ra ai cả.” Cố Trường Đức nhớ đến Đức phi đầu tóc bù xù, thấy người thì cắn, bất đắc dĩ lắc đầu.

“Tốt. Người thì điên, kẻ thì chết! Quý phi, khả năng của ngươi cũng không nhỏ!” Nguyên Thành đế đập bàn, cũng không ngừng lại, “Vậy thì canh chừng Ngọc Diệp cung này cho tốt vào, trẫm thành toàn cho ngươi!”

Cố Trường Đức đuổi theo, sợ sẽ rơi đầu. Đây là lần đầu tiên trong mấy năm này Nguyên Thành đế mới tức giận như vậy, một chưởng vừa rồi trong cung của Quý phi, hầu như toàn bộ vật dụng trên bàn đều nảy lên.

“Cố Trường Đức, chuẩn bị thánh chỉ.”

Ngày hôm sau, Nguyên Thành đế vừa hạ hai thành chỉ, toàn bộ Kinh Thành đều xôn xao.

Vụ án Liễu phi hôn mê bất tỉnh đã được định, kế đến là giả oan cho trắc phi Mộ thị, lần này xử trí thẳng tay.

Phế truất Đức phi làm thứ dân, giam vào lãnh cung. Tam Hoàng tử Tông Chính Thanh, sửa thành con trên danh nghĩa của Hoàng quý phi.

Tước vị của phủ An Quốc Công cũng thay đổi thành tam đại thủy hàng. Về phần Quý phi, trong cung đồn là chịu đả kích quá lớn, bệnh không dậy nổi, dưỡng bệnh tong Ngọc Diệp cung không ra ngoài.

Thế tộc đối với việc hậu phi lên xuống cũng có ảnh hưởng, nay đối với việc An Quốc Công bị giáng chức mà kinh hãi run sợ.

Tước vị của An Quốc Công là Tiên hoàng ngự phong. Hôm nay Nguyên Thành đế ban thánh chỉ như vậy, chính là bất kính đối với Tiên hoàng, chặt đứt tiền đồ sau này của An Quốc Công phủ. Quan ngự sử đều dâng tấu lên can ngăn, lại bị Nguyên Thành đế trả về hết, thái độ cực kỳ cứng rắn, đúng là hiếm thấy.

An Quốc Công đã bảy mươi tuổi khấu tạ thánh ân thì đột nhiên ngất xỉu, hôn mê bất tỉnh.

Phủ Quốc Công ngoại trừ trưởng tử họ Thượng thì không có người nối nghiệp. Mặc dù An Quốc Công có tước vị, nhưng cũng đã không còn qua lại. Hôm nay bị Nguyên Thành đế thu hồi tước vị, nhìn qua “Tam đại thủy hàng”, kỳ thực con đường phía trước đã bị cắt đứt.

Tông Chính Lâm nghe tin chỉ đạm mạc gật đầu. Mộ Tịch Dao bị quậy phá một hồi, coi như đáng. Chắc chắn nữ nhân kia đang vô cùng đắc ý. Bất quá chuyện này cũng tốt, chí ít Tông Chính Thuần trong thời gian sắp tới cũng sẽ không hành động thiếu suy nghĩ. Trải qua chuyện này, Mộ Tịch Dao lâm bồn cũng sẽ an toàn hơn, hắn rời kinh cũng đỡ lo.

Đúng như Tông Chính Lâm đoán, Mộ Tịch Dao đang cười đến vui sướng ở Đan Nhược Uyển.

Đợi mấy ngày rồi, rốt cục cũng thấy được kết quả nàng muốn. Mặc dù không thể nhổ tận gốc An Quốc Công, nhưng cũng đã động đến gân cốt rồi. Lần này Nguyên Thành đế thật quyết đoán thật có hình tượng minh quân a.

Thiếu An Quốc Công chống đỡ, Quý phi trở nên sợ hãi. Huống chi nàng còn bị Nguyên Thành đế cấm túc trong Ngọc Diệp cung không cho ra ngoài.

Mộ Tịch Dao trong lòng vui vẻ, hăng hái dẫn Thành Khánh ra vườn hoa dạo.

Triệu ma ma và Mặc Lan theo sau, thấy chủ tử vui vẻ, rốt cuộc hiểu rõ lúc trước nàng đã nắm chắc mọi chuyện như vậy, mình đã lo quá nhiều rồi mà. Thảo nào sau khi chán nản, chủ tử lại kêu la muốn chờ người bị lột da, thì ra là đã tính toán hết rồi.

Hách Liên Mẫn Mẫn ngơ ngác nhìn thư được đưa đến, chỉ thấy quá sai lầm.

Nữ nhân Mộ Tịch Dao kia không những có thể giải oan, mà còn đạp đổ Đức phi, kéo ngã phủ An Quốc Công? Nàng có nghĩ cũng không dán nghĩ đến, là Tiên hoàng ân điển a, sao có thể nói ngã liền ngã chứ?

Cùng suy nghĩ như nàng, còn có Vạn Tinh Văn Vạn thứ phi.

Vạn Tinh Văn quả thực không dám tin là tai mình. Lúc nghe được Nguyên Thành đế sẽ tra rõ, cũng chỉ nghĩ có thể bắt được vài phi tần. Hôm nay lại chờ được một đại biến ở Kinh Thành như thế, toàn bộ Kinh Thành đều rung chuyển.

Kiếp trước phủ An Quốc Công bị nhổ tận gốc là vào giai đoạn Kiến An đế, nhưng bây giờ Tông Chính Lâm còn chưa đăng cơ thì đã bị Nguyên Thành đế dẹp bỏ rồi. Điều này làm cho Vạn Tịnh Văn nghi ngờ, bản thân đã quá lạc quan rồi, nàng có thể sống lại nhưng lại không nắm chắc được mọi chuyện sao?

Nếu Mộ Tịch Dao biết được có người cũng có kinh nghiệm nhưng lại không thể dùng được, khẳng định sẽ cật lực tán thành. Cho tới bây giờ, kí ức trong đầu cũng chỉ có thể chỉ điểm chuyện vụn vặt, tương lai càng lúc càng khác trước. Nhưng mà cũng may nàng đã tìm được đường tắt rồi, tiết kiệm được rất nhiều công sức. Mặt dày bám theo Boss đại nhân, tuyệt đối là chỉ có thể giở thủ đoạn, không có lựa chọn thứ hai.

“Uy Nhuy, ngươi thấy việc này thế nào?”

“Phụ thân, chỉ sợ là Hoàng thượng đã có tính toàn riêng với thế tộc rồi. Chiến sự Mạc Bắc kết thúc, sợ rằng sẽ bắt đầu đại biến.” Hách Liên Uy Nhuy đang ở giữa hè nóng bức nhưng lại thấy lạnh lẽo.

“Về phần Mộ thị, rất lợi hại.” Tiểu cô nương mặt như trăng sáng, mở miệng nhẹ nhàng. “Riêng về việc này, Uy Nguy nhận thua.”

“Hả? Nếu đổi lại là Uy Nhuy, có thể tự bảo vệ mình không?”

“Có thể. Nhưng nhưng không có cách nào để dao động Quý phi và căn cơ của Quốc Công phủ.”

Hách Liên Chương thấy hứng thú. Mộ thị đó quả thật là tài năng tuyệt diễm, Uy Nhuy sao có thể làm được như vậy chứ?

“Phụ thân, người chết sẽ không thể vặn lại.” Hách Liên Uy Nhuy cười rộ lên. Giết Cam Phó Vi trước, để mình bị hàm oan, sau đó dời ánh mắt của mọi người đến vụ án, lại tiếp tục tung mồi nhử “Hung thủ thật sự”, lúc thông đồng với Thiên Ti giám giúp nàng lật lại bản án. Cứ như vậy, từ đầu tới cuối nàng đều bị người khác mưu hại, rất trong sạch.

Không thể xóa bỏ nghi vấn mệnh cách trực tiếp, vậy thì nhờ vào người khác để lật lại bản án của mình, sau đó dẫn dắt mọi người tin vào mệnh cách một lần nữa lại chứng minh mình bị vu oan. Trên đời này thật sự không ít kẻ thông minh. Kỳ án đặc biệt như vậy, tất nhiên có rất nhiều người muốn thử sức, muốn mượn chuyện phá án để được vinh danh. Nàng đâu có thiếu người muốn giúp chứ?

Hách Liên Chương nghe mưu kế của nàng, lắc đầu gạt bỏ. “Quá thâm độc, không quanh minh.”

“Sở dĩ Uy Nhuy nói vậy, là dựa vào tình hình, thua Mộ thị. Uy Nhuy chỉ có thể tự bảo vệ mình mà thôi.”

“Sau này phải ghi nhớ làm việc quanh minh chính đại, không được lạc lối.”

Hách Liên Uy Nhuy đồng ý. Tiễn Hách Liên chương đi, sắc mặt lại trầm xuống.

Quang minh chính đại sao? Phụ thân, nếu mọi việc đều thẳng thắng như vậy, nàng đã mất mạng từ lâu rồi!

Mộ Tịch Đình im lặng ngắm mưa ngoài cửa sổ, tiếng mưa ào ào lại không thể át tiếng lòng phiền muộn của nàng.

Mấy ngày nay điện hạ luôn nghỉ ở chỗ nàng, sao nàng lại không biết lý do chứ. Bất quá cũng là vì cái danh “Mộ thị” thôi, trước đây điện hạ hay gọi thẳng khuê danh của nàng, nay lại đổi.

Rốt cuộc là giống như khắc vào tâm, không thể bỏ xuống được sao?

Mộ Tịch Đình chưa từng thấy Mộ Tịch Dao nhìn thẳng vào uy nghiêm của Hoàng đế, tất nhiên không có cách nào tưởng tượng được Tông Chính Minh rung động và thưởng thức cái gì. Loại nữ tử có can đảm khí phách, học thức rất ít, Tông Chính Minh sẽ ái mộ thôi.

Mộ Tịch Đình nắm chặt tay, do dự. Nữ nhân kia nói chỉ cần nàng làm theo lời nàng ta, liền có thể làm cho điện hạ hết hy vọng, nhưng có thật không?

Trong Đan Nhược Uyển, Tông Chính Lâm đang đọc ‘Khai môn vật ngữ’ cho thai nhi trong bụng nghe, vừa ôm Mộ Tịch Dao.

“Lúc Lưỡng Nhật đại sư hồi kinh có muốn đến An Quốc Tự một chuyến không?”

“Có thể đi sao?” Mộ Tịch Dao kinh hỉ. Tông Chính Lâm lần trước đã cảnh cáo nàng không được xuất cung, sao đột nhiên lại đổi tính vậy?

Tựa hồ có như có cái gọi là … “Chột dạ sao?”

“Điện hạ ngài vừa ngủ với nữ nhân sao?” Lần trước là Đường Tuệ Như, làn này là ai đây?

-Hết chương 105-

9 Comments

Gửi phản hồi

%d bloggers like this: