[huge_it_slider id="1"]

Hiền hậu thực nhàn – Chương 18

Chương 18 Đoan Phi

1175361027a1e0031el

Từ xa, lờ mờ có thể thấy được bóng dáng phân hoa phất liễu (1) vòng eo nhỏ xinh đẹp mà tinh tế.

Váy lụa xanh chuyển động dưới ánh mặt trời rất xinh đẹp lộng lẫy, xâu ngõ bích rũ xuống bên hông làn váy, theo những cử động của mỹ nhân tạo ra những đường cong phiêu dật.

Cách khá xa, vẫn còn không thấy rõ dung mạo, thế nhưng nhất cử nhất động cùng phong thái đều toát lên vẻ duyên dáng của một người con gái.

Y phục xanh biếc rất là kén người mặc. Da sậm màu, không đều màu, mặc y phục xanh biếc thì khí chất quê cha đất tổ đều hiện ra hết. Tuy rằng y phục này thoạt nhìn rất đẹp đẽ quý giá thể hiện được đẳng cấp, nhưng nếu như người mặc y phục này có dung mạo cùng khí chất không cân xứng, ngược lại sẽ biến thành một trò cười.

Có thể chọn loại váy này để mặc, thì là người rất tự tin với ngoại hình của chính mình.

Lý Duệ dừng bước, sau đó, đột nhiên đưa tay về phía sau như đang mời ai đó.

Triệu Yên Dung cũng ngừng bước, nhìn về phía vị Hoàng đế đột nhiên dừng bước đang đưa tay về phía nàng, đuôi chân mày run lên.

Hoàng thượng ngài có ý gì đây? Có vẻ việc này không đơn giản chỉ là muốn nắm tay đâu chứ?

Mắt thấy người đối diện càng ngày càng tới gần, Triệu Yên Dung có thể trông thấy khuôn mặt trắng nõn dáng đi nhẹ nhàng, nàng mới đưa tay tới, cùng vị hôn phu của mình tay nắm tay?

Tay Lý Duệ rất ấm.

Khô mát, rộng lớn, cảm giác rất có khí lực. Tay của Triệu Yên Dung bị hắn nắm thật chặc, da thịt bị cọ xát, nàng có thể cảm giác được ngón tay cùng bàn tay của Lý Duệ to và rắn rỏi có vết chai, đó là dấu vết do cầm bút và luyện kiếm nhiều năm lưu lại. Triệu Yên Dung bị hắn kéo đến bên cạnh, hai người dựa vào nhau rất gần, nàng thậm chí có thể cảm thụ được hơi ấm trên người Lý Duệ.

Nàng ngẩng đầu lên, thấy sườn mặt kia của Lý Duệ quá mức đẹp mắt đi.

Lông mi dài và rất dày, cặp mắt đào hoa hơi híp lại, trong mắt có vài phần sắc bén.

Triệu Yên Dung tự nguyện không cùng Lý Duệ quen biết, người này hoặc là lòng dạ sâu cực độ, hỉ nộ không hiện trên mặt, bằng không cũng sẽ không ở tại nơi tình thế cướp đoạt hỗn loạn mà giành lấy thắng lợi cuối cùng.

Thế nhưng ở đây chỉ cần chớp mắt một cái, Triệu Yên Dung lại cảm thấy Lý Duệ là một người rất dễ hiểu.

Giống như bây giờ, tuy rằng trên mặt của hắn mang theo khí chất cao cao tại thượng, vân đạm phong khinh cười nhẹ, nhưng hắn cầm tay nàng có chút mạnh, hai mắt hơi hơi híp lại nhìn có một vài phần ý không tốt. Triệu Yên Dung thoáng liền cảm nhận được có sát khí!

Vì vậy ở trong lòng đối với vị đang chậm rãi đi đến, như cành liễu đung đưa trong gió, điệu bộ thướt tha, trên mặt tiểu mỹ nhân hiện ra một phần vui mừng vừa đủ – đốt một điếu sáp! (???)

Tiểu mỹ nhân mày liễu mắt sáng, da trắng như tuyết, quả nhiên là một báu vật lớn.

Nàng đối với vị này có chút ấn tượng mơ hồ, là người thời gian qua luôn núp ở Trường Nhạc cung của Thái hậu nương nương, cư nhiên lại có thể chạm mặt nhau ở chỗ này, thật đúng là “kỳ công”!

Ha ha!

Triệu Yên Dung ở trong lòng cười “ha ha” hai tiếng biểu đạt một chút ác ý trong nội tâm lúc này, kỳ công cô nương đã hướng về phía nàng, nga, không đúng rồi, là người phía bên nàng quỳ xuống.

“Bệ hạ vạn tuế vạn vạn tuế!”

“Nương nương thiên tuế thiên thiên tuế!”

Cái cúi đầu đầy phong tình này thực sự ta vẫn thấy tiếc.

Ai nói ở trong cung này Nhu phi là mỹ nhân làm cho người khác sinh lòng thương yêu nhất chứ? Phải là vị trước mắt này mới đúng chứ.

Nhu phi làm cho người khác cảm thấy muốn yêu thương nàng, là bởi vì nàng căn bản không lên nổi giường, là một loài sinh vật yếu kém giống như là một tờ giấy mỏng, loại sinh vật này làm cho người ta thương tiếc, mà không mang theo một chút uy hiếp nguy hiểm.

Mà vị này, mảnh mai nhưng lại mang theo một chút ngang tàng, đoan trang cất giấu một chút quyến rũ, mỗi lần ngoái đầu nhìn lại, mỗi nụ cười, đều có tính toán đến thời cơ và độ cong đến hoàn mỹ, thực sự làm Triệu Yên Dung không ngừng hâm mộ.

“Ái phi bình thân.” âm thanh Lý  Duệ như gió xuân tháng ba ấm áp, trên mặt cũng mang theo ôn hòa cùng nụ cười rực rỡ, phảng phất một chút sát khí vừa lóe lên vừa rồi là do mắt của Triệu Yên Dung nhìn nhầm vậy.

“Đoan phi muội muội xin đứng lên.” Triệu Yên Dung cũng cười cười, quăng một lưỡi đao ra.

Triệu Yên Dung năm nay vừa trờn mười tám, Đoan phi năm nay đã hai mươi, so với nàng lớn hơn hai tuổi, nhưng cũng bị Triệu Yên Dung gọi là “muội muội”!

Luận tuổi tác, nàng phải gọi tỷ tỷ mới đúng!

Đoan phi khẽ nâng đầu lên, ánh mắt rơi vào trúng chỗ tay hay người Đế Hậu đang nắm chặt.

Nàng giống như là bị đốt bàn ủi nóng, vội nhìn sang chỗ khác, khuôn mặt có một chút cứng ngắc.

“Tạ ơn Hoàng thượng, tạ ơn Hoàng hậu.” khuôn mặt nàng mang theo một chút nhợt nhạt, cùng nụ cười ngượng ngùng, dịu dàng đứng dậy, “Thiếp mới từ Vĩnh Phúc cung tới, không nghĩ sẽ gặp Hoàng thượng cùng Hoàng hậu ở đây, thực sự là may mắn của thiếp.”

“Muội muội không phải là ở Trường Nhạc cung hầu hạ Thái Hậu sao? Thế nào lại từ Vĩnh Phúc cung sang đây?” Triệu Yên Dung cảm thấy nhiệt nóng từ tay Lý Duệ tỏa ra, nắm thật thoải mái, nhìn Hoàng đế không có ý muốn buông tay, nàng cũng liền vui vẻ thuận theo tự nhiên. Đương nhiên, Hoàng đế rõ ràng đối với vị Đoan phi nương nương này rất quan tâm, vì để chứng tỏ lập trường thái độ của mình, Triệu Yên Dung cũng không ngại vứt ra mấy cây đao.

Đoan phi thần thái tự nhiên mà hồi đáp: “Thiếp vốn là ở Vĩnh Phúc cung, bất quá mỗi ngày sớm tối ở bên người Thái hậu hầu hạ một ít. Hôm qua ta bị cảm, Thái hậu lão nhân để thiếp hồi cung nghỉ ngơi. Hôm nay khá hơn một chút, nghĩ đến bên cạnh Thái hậu cũng không có tâm phúc săn sóc, cho nên muốn đi qua. Không nghĩ tới lại gặp được Hoàng thượng cùng Hoàng hậu nương nương ở chỗ này.”

“Ừm, ái phi quả nhiên thật sự hiếu thảo.” Lý Duệ cũng không nói gì, chỉ là gật đầu cười.

Đoan phi nhìn hắn, trên mặt hiện lên một rạng mây hồng, ánh mắt kia mang theo quyến rũ cùng tình ý nồng nặc, vị này không những đẹp, mà còn rất to gan.

Nói thật, nếu như không phải là bởi vì lúc trước Lý Duệ lộ ra ngoài một chút sát khí, Triệu Yên Dung nhìn hai người này đưa qua đưa lại, thật là có thể sẽ cho rằng Đoan phi đúng là người Lý Duệ thật sự yêu nhau.

Mơ hồ nhớ lại, Đoan phi được nạp vào phủ là lúc Lý Duệ lấy được vị trí Thái tử, vào phủ chính là một trong hai vị trắc phi khang vương. Luận tư cách cùng kinh nghiệm, nàng còn không có thời gian dài như Trinh phi và Huệ phi, nhưng nàng có có chổ dựa phía sau vững chắc.

Cha nàng là thân đệ đệ của Chương thái hậu, nàng là Chương gia đích thứ nữ. Thái tử phi đã chết hai năm, Lý Duệ vẫn cứng rắn chịu đựng áp lực từ phía thái hậu, sống chết không chịu lập Chương thị làm chính phi. Cho đến lúc đăng cơ, chuyện cung vị cũng bị các đại thần dâng tấu chương nhiều lần.

Cho dù Thái hậu có nháo như thế nào đi nữa, Lý Duệ vẫn kiên trì tự chọn Hoàng hậu.

Từ lúc Hoàng hậu vào cung, Đoan phi liền thường xuyên ở Trường Nhạc cung, hiếm khi cho mọi người thấy mặt mày rạng rỡ của mình.

Nàng theo Lý Duệ cùng Triệu Yên Dung cùng nhau đi về phía trước, tô điểm ở phía sau bọn họ ba bước, không dám gần quá, cũng không quá xa. Triệu Yên Dung quay đầu lại nhìn nàng một cái. Quần áo trang điểm tỉ mỉ như vậy, cố ý gặp nhau như thế, Đoan phi rốt cuộc không còn khiêm tốn ở trong Trường Nhạc cung và Vĩnh phúc cung nữa, là đang dự địng sao, muốn tái xuất giang hồ à?

Bên người đàn ông này nhất định có vô số nữ nhân trong hậu cung truy đuổi tranh đoạt đối tượng, bản thân Triệu Yên Dung hiểu được không phải là vấn đề gì. Hoàng đế vô cùng đẹp trai, nếu quả thật có một người là người yêu thật sự, đối với tâm lý khỏe mạnh của hắn cũng có chỗ tốt nhất định. Đương nhiên, điều kiện kiên quyết là nam nhân này sẽ không bị tình yêu làm mê muội tự lấy súng nhắm ngay đầu mình mà bắn.

Đoan phi rốt cuộc là nghĩ như thế nào? Triệu Yên Dung cảm thấy Lý Duệ đã tỏ rõ lập trường thái độ.

Hắn không có khả năng lập nữ nhi Chương gia làm hậu, Đoan phi đời này đại khái cũng chỉ có thể dừng lại với vị trí phi tần.

Hậu cung Đại Tề, Hoàng hậu cao nhất, ngoài ra bên dưới còn  có một Hoàng quý phi, bốn vị Đoan, Đức, Hiền, Nhu nhất phẩm phi, tiếp theo là cấp bậc nhị phẩm phi, đắt tần, tần, mỹ nhân, những người này đều đã có quy chế rõ ràng.

Vị Dung phi trước kia bị Triệu Yên Dung hung hăng đánh vào mặt, cũng là vị trí cao nhất của cấp bậc nhị phẩm phi.

Hôm nay nàng làm Hoàng hậu chính cung, Hoàng quý phi là Trang quý phi, nhất phẩm phi, chỉ có Đoan phi cùng Nhi phi, nhị phẩm phi, giờ đây cũng chỉ có Dung phi, Trinh Phi cùng Huệ phi, còn lại đều là đắt tần, tần và mỹ nhân. So với tiền triều, Lý Duệ cũng được xem là có tiết chế, tương đương giữ mình trong sạch.

Đoan phi nếu muốn lại tăng phẩm cấp, sẽ phải kéo Trang quý phi xuống, hoặc là đạp Hoàng hậu xuống, trừ hai cách đó ra, còn lại là không có khả năng.

Lý Duệ đối với Chương gia là vô cùng đề phòng, chỉ sợ Đoan phi muốn sau này làm Thái hậu cũng khó. Nếu không nàng gả cho Lý Duệ bốn năm, làm sao bây giờ ngay cả tin tức cũng không có (mang thai).

Triệu Yên Dung đi một đường, suy nghĩ một đường, cuối cùng dứt khoát không nghĩ nữa.

Bất kể nàng muốn làm gì, hôm nay Hoàng hậu chính là mình, cho dù chỗ dựa vững chắc của Đoan phi đủ cứng, như vậy lúc này căn bản nàng cũng không có chuyện gì.

Thái hậu cho dù có tôn quý, cũng không có bản lĩnh tự mình lập Đoan phi lập làm Hoàng hậu, nàng còn lo lắng gì nữa chứ?

Suy nghĩ cẩn thận, bước chân của Triệu Yên Dung cũng nhẹ nhàng hơn.

“Yên Dung đang cười cái gì vậy?”

Đột nhiên nghe được âm thanh trầm thấp của nam nhân bên cạnh, Triệu Yên Dung sợ hết hồn, vươn tay vỗ ngực một cái, không tự chủ đã lộ bản tính thật: “Kêu la cái gì, gọi hồn sao!”

Lời vừa ra khỏi miệng, mọi âm thanh xung quanh chợt lắng xuống.

Lý Duệ khẽ nhếch môi, hầu như muốn hóa đá, mà đứng ở sau lưng nàng cách đó không xa gương mặt Đoan phi lập tức trắng bệch, vẻ mặt như gặp quỷ.

Triệu Yên Dung trong lòng kêu hỏng bét, lại còn đang suy nghĩ làm thế nào để cứu vớt, đột nhiên Lý Duệ đưa tay ra, chụp lấy cằm của nàng, cười nói: “Đúng vậy, là đang gọi hồn của nàng đấy, suy nghĩ gì mà nhập thần như thế? Trẫm nếu không gọi hồn nàng  về, sẽ giẫm phải nước đó!”

Định thần lại hai gò má Hoàng hậu ửng đỏ, con mắt như mang theo nước, chứa một ít xấu hổ nhìn hắn một cái, sau đó quay đầu đi, khe khẽ hừ một tiếng.

Phản phất giống như tức giận cùng bất kính đối với Hoàng đế hoàn toàn giống như không tồn tại… Có trời mới biết trong đầu Triệu Yên Dung lúc này có bao nhiêu khẩn trương.

Cũng may Lý Duệ tựa hồ cũng không tính truy cứu, dễ dàng cho qua.

Đoan phi ở phía sau lưng nàng, hai hàng chân mày nhẹ nhàng nhíu lại.

Đi hơn nửa ngày, cuối cùng cũng đi tới bên ngoài Trường Nhạc cung.

Đoan phi liền đứng ở phía sau nàng, Nhi phi cáo lỗi, thân thể không khỏe không thể sang đây. Trang quý phi đã được Thái hậu cho đòi vào trong cung nói chuyện, ở ngoài cửa, chỉ có hai người đã từng thỉnh an trước đó Trinh phi cùng Huệ phi. Chờ hành lễ ra mắt xong, Lý Duệ liền dẫn bốn người thê thiếp, bước chân vào Trường Nhạc cung.

Chương thái hậu ngồi dựa nửa người trên giường nhỏ, Trang quý phi đang quỳ gối trước mặt nàng cúi đầu không nói.

Triệu Yên Dung chân trước vừa bước vào chính điện, chợt nghe thấy trong điền truyền tới tiếng quát mắng có mười phần lực: “Đem đứa nô tỳ bất hiếu bất nghĩa này đem ra ngoài, ở trước cổng đánh hai mươi hèo!”

Ô hay, nàng mới đến lại đánh người!

Muốn đánh ai?

Trang quý phi?

Không phải đâu, còn muốn đem đến nhị môn để cho nô tỳ gác ở cổng nhìn thấy, đánh hai mươi hèo!

Ở nơi này đánh Trang quý phi, là muốn tát vào mặt Triệu Yên Dung nàng đây mà!

  1. Phân hoa ân hoa phất liễu: chỉ dáng đi đẹp của một người phụ nữ.

-Hết chương 18-

8 Comments

Gửi phản hồi

%d bloggers like this: