[huge_it_slider id="1"]

Hiền hậu thực nhàn – Chương 20

Chương 20 Giao chiến

Editor: Tiểu Hồ Ly – Beta: Lei Hino

2015-02-17 13.11.47

“Mẫu hậu, xem ngài khí sắc hôm nay cũng không được tốt lắm, thật không cần thỉnh thái y tới xem mạch sao?” Triệu Yên Dung tiến lên một bước, mặt như gió xuân, trong thanh âm lộ ra một chút thân thiết giả tạo… Khiến cho người khác tự nhiên cả người không được thoải mái.

“Không cần!” Chương thái hậu vốn cũng không ưa thích vị hoàng hậu này, lúc đầu còn tưởng bị nhốt ở Chiêu Dương điện sẽ rất nhanh bệnh chết, ai biết lại có thể tỉnh lại, còn càng dưỡng càng hồng hào! Chương thái hậu đã cảm thấy Triệu Yên Dung hiện tại phá lệ chói mắt, còn không bằng trước đây một khuôn mặt lạnh như băng, một điệu bộ người chết làm cho người ta vui mừng.

Đương nhiên, để cho nàng vui mừng đúng là không thể nào, nhưng so sánh hai trường hợp với nhau, vẫn là lấy hoàng hậu trước kia nhìn cũng không làm cho người ta bực bội.

Hoàng đế lạnh nhạt với hoàng hậu mà mình tự chọn, nàng tất nhiên là vui mừng. Nghìn chọn vạn tuyển, chọn tới một người ngu xuẩn không biết tiến lùi không có năng lực, Chương thái hậu trong lòng đắc ý hơn là tức giận không cam lòng. Lý Duệ cùng nàng không thân thiết nàng biết rất rõ, tiền triều nàng không có cách nào, nhưng hậu cung bây giờ là thiên hạ của nàng, nàng tuyệt không thể để một kẻ không phải là người của mình nắm giữ đại cục.

Không đồng ý người mà nàng đã lựa chọn, vậy thì đừng có hoàng hậu nữa.

Nếu như lúc này Triệu Yên Dung chết, trong cung này có ít nhất ba năm sẽ không có thêm Hoàng hậu. Nhưng hết lần này tới lần khác nữ nhân này có mạng lớn, Dung phi vô dụng kia dày vò như thế cũng không thể đem nàng dày vò đến chết.

Chương thái hậu nhìn tình cảnh thân mật của Lý Duệ cùng tiện nha đầu này lúc đi vào, cơn tức giận liền không tìm được nơi phát tiết.

Nếu như ánh mắt của nàng có thể phóng hỏa, nha đầu Triệu Yên Dung này đã biến thành than.

“Quên đi.” Triệu Yên Dung cũng không kiên trì, đối với mọi người phất phất tay nói, “Vậy thì tất cả giải tán đi, để cho mẫu hậu nghỉ ngơi thật tốt.”

Nói xong nâng váy làm bộ muốn đi.

Thái hậu cười lạnh một tiếng nói: “Nếu hoàng hậu nói ai gia thân thể không tốt, sao không nói tự mình ở  lại hầu hạ?”

Triệu Yên Dung xoay người một cái, mặt lộ ra vẻ kinh ngạc: “A, mẫu hậu người thân thể không tốt sao? Thân thể không tốt làm sao có thể không thỉnh thái y đến xem? Mau, đi truyền một thái y tới.”

Thái hậu làm sao có khả năng để cho nàng làm loạn, liền nói: “Ai gia không có việc gì, bất quá  là lâu lắm không thấy hoàng hậu đến, trong lòng có một chút nhớ nhung. Không bằng để cho Hoàng thượng mang các nàng ấy về trước, hoàng hậu ngươi lưu lại bồi ta nói chuyện đi.”

Ha ha, Triệu Yên Dung mới không tin nàng chỉ muốn lưu mình lại để nói chuyện đâu. Loại thời điểm này nếu nàng lưu lại, không chừng vị Thái Hậu này muốn hành nàng thế nào thì giày vò thế đấy.

“Mẫu hậu người không thoải mái, thiếp thân vẫn là chậm một chút đến bồi người trò chuyện đi. Người cũng biết, thiếp thân trước đó cũng bị bệnh, ngay cả giường cũng không xuống nổi. Tuy rằng cũng muốn tận lực báo hiếu, thế nhưng vạn nhất mệt nhọc quá mức, bất luận là người bệnh hay là ta ngã, truyền đi cũng sẽ không được dễ nghe đâu. Thiếp thân tuổi còn nhỏ, tay chân vụng về sợ không hầu hạ được người, đến lúc vô ý, làm sai chuyện sẽ chọc mẫu hậu không vui.” Triệu Yên Dung cười cười nhìn một vòng trên người đám cung phi đứng ở phía sau.

“Đoan phi muội muội là người mà ngài ưng ý nhất, không bằng để cho nàng lưu lại bồi mẫu hậu trò chuyện giải sầu là được rồi. Nàng ở Trường Nhạc cung cũng quen tay quen chân, hành sự có phần nhanh nhẹn, so với Bổn cung thì tốt hơn nhiều.”

Đoan phi nghe nàng điểm tên mình, vội vã đứng ra nói: “Hoàng hậu nương nương khen lầm rồi, thiếp thân tay chân thô kệch, sao có thể so cùng với hoàng hậu nương nương?”

“Ai gia gọi ngươi lưu lại người liền lưu lại.”  Mặt thái hậu âm thầm, “Thế nào, chẳng lẽ nói người ghét bỏ lão thái bà này, không muốn ở bên cạnh ta mà tận hiếu?”

“Cái này sao có thể chứ?” Triệu Yên Dung nghe nàng nói như vậy, dứt khoát đồng ý, “Mẫu hậu không ngại ta tay chân vụng về làm ra chuyện không tốt, thiếp thân liền lưu lại bồi mẫu hậu giải sầu được rồi.” Nàng vừa đảo con người một vòng, cười nói, “Bổn cung cũng không từng ở qua Trường Nhạc cung, Đoan phi muội muội cũng lưu lại đi, có gì chiếu cố chỉ điểm cho bổn cung.”

Lý Duệ biết rõ Thái hậu không yên lòng, trong ngoài Trường Nhạc cung đều là người của Thái hậu, nghĩ cũng biết hoàng hậu lưu lại sẽ không hưởng được cái gì tốt, nàng còn muốn đem Đoan phi lưu lại, là muốn làm cái gì?

Triệu Yên Dung là hoàng hậu hắn chọn, tuy rằng trước đây chẳng ra sao cả, nhưng hai ngày này biểu hiện cũng coi như là đáng chú ý. Huống chi cho dù lão bà mà hắn chọn là người dễ bị ức hiếp cũng không tới phiên lão thái bà khi dễ. Lý Duệ lôi kéo tay áo Triệu Yên Dung, đứng ở trước mặt nàng, đối với thái hậu nói: “Hoàng hậu thân thể mới khỏi bệnh, thái y cũng nói phải tĩnh dưỡng. Cũng là nàng hiếu thuận, không phải hôm nay tới đây thỉnh an thái hậu không được. Theo ý của trẫm, cần phải nghĩ thêm hai ngày nữa. Không bằng để cho Đoan phi ở đây phụng dưỡng mẫu hậu, nàng cũng là quen tay.”

Nghe ý từ này của Hoàng đế, rõ ràng là không cho phép Hoàng hậu lưu lại. Chương thái hậu nổi giận, liền vỗ mạnh xuống tay vịn của ghế mắng: “Người là hoàng đế, lợi hại không phân biệt được? Bất quá là để cho hoàng hậu  lưu lại người một chút cũng không bỏ được? Sợ ai gia ăn tươi nuốt sống nàng sao?” Nói, vỗ chân liền đứng dậy gào khóc.

“Tiên đế ơi, ngài lúc đi thế nào lại không mang theo ta hả! Chớp mắt một cái ngài liền đi, lưu lại ta một mình thì còn có nghĩa lý gì chứ. Người xem nhi tử người bảo là hiếu thuận ngoan ngoãn này, người nên cho ta một dãi lụa trắng để chết đi rồi. Trời ơi, như thế này làm sao mà sống hả!”

Một bên thì giậm chân, một bên thì bất luận thế nào cũng phải khóc sao cho uyển chuyển, trầm bổng du dương.

Triệu Yên Dung thiếu chút nữa bật cười thành tiếng.

Cho dù người có là hoàng đế anh minh thần võ như thế nào đi nữa, đụng tới người phụ nữ trung niên không để ý hình tượng mà khóc lóc lăn lộn, cũng sẽ không có chiêu để tiếp.

Ai cho ngươi phải gọi nàng một tiếng mẹ chứ?

Chiêu này của tiên đế thật đúng là bẫy chết con trai.

“Mẫu hậu ngài đừng khóc nữa, hoàng thượng cũng không phải ý đó.” Triệu Yên Dung đối với Lý Duệ nháy mắt, giơ tay lên trên cánh tay của hắn nhéo một cái.

Hoàng đế lớn như thế nhưng chưa từng bị ai nhéo qua một lần, lập tức rùng mình một cái, cảm nhận được cái đau được truyền đến trên cánh tay, thế nhưng người của hắn đang ở trước mặt nháy mắt cùng hắn, làm trò trước mặt Thái hậu, đương nhiên hắn cũng không thể tức giận. Nhìn hoàng hậu có vẻ là muốn hắn đồng ý lưu người lại.

Lý Duệ có một chút do dự, chung quy làm cho thái hậu gào khóc không phải là chuyện hay, tuy rằng hoàng hậu đã tính toán trước mọi đường đi, nhưng rốt cuộc trong lòng hắn cũng không chắc chắn, vì thế liền thấp giọng nói ở bên tai nàng: “Ngươi bất cứ việc gì cũng phải cẩn thận, trẫm sẽ lưu lại hai nội vệ ở bên cạnh ngươi.”

Nội vệ là thị vệ nữ, nhân số không nhiều lắm, nhưng đều có thân thủ rất tốt.

Thật ra thì Lý Duệ đem nội vệ lưu lại bên nàng cũng không có bao nhiêu tác dụng. Thái hậu lại không thể trắng trợn mà tìm người tới ám sát nàng, những cái ngáng chân khác, thân phận của nội vệ cũng không giúp được một tay.

Bất quá tốt xấu gì thì đây cũng là ý quan tâm giao hảo của Lý Duệ đối với nàng, Triệu Yên Dung đối với thiện ý của Hoàng đế đưa ra tự nhiên cũng vui vẻ tiếp nhận.

Mắt nhìn hoàng đế mang theo nhóm tần phi rời khỏi Trường Nhạc cung, Chương thái hậu cười lạnh một tiếng, gọi hoàng hậu cùng đoan phi đem nàng đỡ vào bên trong điện nghỉ ngơi.

Triệu Yên Dung ngoan ngoãn đỡ một bên của Thái hậu, Đoan phi thì đỡ nàng bên kia.

Đi không tới vài bước, Triệu Yên Dung cảm thấy da trên cánh tay của mình bị căng ra, Thái hậu ở cách tay áo nhéo vào da thịt của nàng. (khúc này làm ta nhớ đến dung mama)

“Ối!” Nàng hét lên một tiếng, thanh âm kia thiếu chút nữa làm thủng màng nhĩ của thái hậu.

Thái hậu tức giận mắng: “Người nổi điên làm gì! Muốn lão nương chết sao?”

Muốn giết chết lão nương! Thái hậu mắng như vậy, thật là muốn dùng kim đâm vào lòng người.

“Mẹ già của con dâu đã sớm qua đời, hôm nay chỉ còn một vị kế mẫu và mẫu hậu người. Người lớn tuổi có thể xưng là lão nương chỉ còn mỗi mẫu hậu người đây. Nếu như trong lòng mẫu hậu có khó chịu thì cũng không nên tự nguyền rũa mình như thế chứ!” Triệu Yên Dung làm gương mặt khổ, nghiêm trang khuyên nhủ Thái hậu.

“Ngươi…Ngươi…” Thái hậu thiếu chút nữa muốn thô tục, nhưng lời còn chưa nói ra, đã cảm thấy trên cánh tay bị cái gì đó đâm vào, nàng “Ngao” một tiếng hét ầm lên.

Hoàn toàn không có một chút phòng bị nên Đoan phi thiếu chút nữa bị tiếng thét của thái hậu làm cho điếc, thân thể run lên, cũng may không có ngã xuống.

“Mẫu hậu người bị gì thế?” Triệu Yên Dung vô tội hỏi.

“Người dám đâm ta!” Thái hậu đẩy nàng ra, cuốn tay áo lên lộ ra một đoạn cánh tay.

Trên cánh tay trắng như tuyết, có nơi nào bị thương?

“Ai dám đâm người?” Hoàng hậu vẻ mặt tức giận, “Thật to gan, trong cung này thế nhưng có thích khách? Trách không được lúc nảy con dâu cũng cảm thấy có người đâm mình chứ.” Nói xong cũng cuốn tay áo lên.

Trên da thịt tuyết ngọc của Hoàng hậu, bất ngờ có hai khối bầm đen, chính là vết tích bị Thái hậu bóp bầm.

“Người tới, đi gọi thống lĩnh cấm vệ hôm nay đang làm nhiệm vụ tới, lại có người dám làm tổn thương thái hậu, quả thực không xem vương pháp ra gì, để cho hắn điều tra kỹ Trường Nhạc cung, đào lên ba thước đất cũng phải đem kẻ ám sát tới đây!” Hoàng hậu lên tiếng, nhưng lại hoàn toàn không đề cập đến vết thương của chính mình.

Thái hậu tâm tình phức tạp nhìn thoáng qua vết thương trên tay của Hoàng hậu một cái, lại nhìn lướt qua cánh tay hoàn toàn không có dấu vết của chính mình, yên lặng buông tay áo xuống.

“La hét cái gì! Ban ngày ban mặt, ở đâu ra thích khách!”

“Mẫu hậu người không phải nói là có người đâm ngài sao?” Hoàng hậu kinh ngạc hỏi, “Sự tình trọng đại thế này, phải gọi người đến tra một chút đi.”

“Câm miệng!” Thái hậu xanh mặt hung hăng trừng mắt nàng, nhưng không chịu để cho nàng tới gần, liền cầm tay của Đoan phi, tăng nhanh bước chân tiến vào bên trong điện.

Cũng không biết tiện tỳ kia có thủ đoạn gì, cư nhiên ám toán nàng.

Chương thái hậu rốt cuộc không cam lòng, sau khi ngồi xuống đem tay áo kéo lên, dán mắt vào tìm kiếm, cuối cùng cũng bị nàng tìm được một lỗ kim nho nhỏ.

Thế nhưng không có một chút gì đã từng chảy máu, nàng cũng không thể làm cho mỗi người lại gần quan sát cánh tay của nàng để xem có vết thương hay không.

Thái hậu càng nghĩ càng hận.

Hít sâu một hơi, đối với Triệu Yên Dung nói: “Ai gia khát nước, rót chén mang tới đây.”

“Được!” Triệu Yên Dung đáp dứt khoát, bất quá trà này là do người của Trường Nhạc cung pha, nàng chỉ có tiện tay đưa tới.

Thái hậu chỉ nhấp một miếng, đã đem chén trà hướng về phía mặt nàng ném qua: “Trà lạnh như vậy, muốn cho ai gia đau bụng sao?”

Triệu Yên Dung hơi giật mình, nhìn chén sứ mang theo nước trà vẽ một đường cong tuyệt vời rơi xuống đất, lập tức bể văng ra đầy đất.

Thái hậu miệng không ngừng mà mắng to, trái phải chính là Hoàng hậu bất hiếu, ngay cả một chén trà cũng pha không tốt.

Triệu Yên Dung một chút cũng không khó chịu, cười hiếp mắt để cho người thu thập mọi thứ, tự mình cuốn tay áo đi pha trà.

Chờ nàng bưng ly nước trà nóng hổi đến trước mặt, thái hậu vẫn còn đang mắng chửi, càng mắng càng hăng.

Triệu Yên Dung cảm khái ngôn ngữ Trung Hoa bác đại tinh thâm, thái hậu có lẽ thuở nhỏ bái sư khắp nơi, nên mắng người cũng có thể đa dạng như vậy.

Thấy nàng bưng trà đến rồi, Chương thái hậu ánh mắt chợt lóe lên, cũng định mắng thêm một vòng nữa, lại thấy người ta đem khay trà trên tay, nhét vào tay Đoan phi.

“Thái hậu vẫn còn đang tức giận bổn cung, trà này vẫn là do muội muội đưa tới thì hơn.”

Đoan phi không phải là thái hậu, hoàng hậu lệnh cho nàng, nàng nào dám từ chối, đành phải mang khay trà đi tới.

Chương thái hậu lớn tiếng kêu lên: “Ai gia là để cho nàng hầu hạ, người đi lên làm cái gì, để cho chính nàng mang đến… A!”

Đoan phi mới đi được hai bược, dưới chân không biết bị cái gì ngăn lại mất thăng bằng, đầu gối mềm nhũn, cả người cùng khay trà hướng về phía thái hậu va vào.

Nước trà kia là mới vừa nấu sôi, không ai có thể dự đoán được việc té lộn mèo này, lại không ai cản được, một chén trà nóng cứ thế tất cả tưới lên ngực của thái hậu.

Thái hậu “Ngao” một tiếng la lên, nóng đến mức bị hù sợ, ngã xuống giường.

Triệu Yên Dung một cước kia vừa nhanh lại bí mật, hoàn toàn không ai chú ý tới.

Thừa dịp một đoàn hỗn loạn, nàng chậm rãi nói: “Người đâu a, tuyên thái y!”

-Hết chương 20-

11 Comments

Gửi phản hồi

%d bloggers like this: