[huge_it_slider id="1"]

Sủng phi – Chương 110

Chương 110: Manh mối

2015-02-17 10.52.05

“Nương.” Mộ Tịch Dao nghe hí được một nửa, chào hỏi một tiếng với Tứ hoàng tử phi thì vội xuống lầu tìm Vu thị, để cho nàng (Vu thị) yên tâm.

Vu thị thấy nàng vác cái bụng lớn trong đám người đang qua lại như con thoi, nhanh chân chạy đến, đỡ nàng ngồi xuống.

Lo lắng nhìn nàng, Vu thị lau nước mắt, “Đều là nương tin tưởng con, luôn tin những gì con nói. Hôm nay mới biết con bị người ta khi dễ như vậy. Đều là nương vô dụng, không che chở được cho con. Thường ngày ở trong phủ thì bị chính phi chèn ép, để bụng, đối xử không tốt với con. Nàng ta là chính phi của Hoàng tử, con nên rộng lượng một chút, mọi việc đều nên nhường nhịn một chút. Chỉ cần điện hạ luôn nghĩ đến con, thì đã có thể an ổn sống rồi.”

Vu thị đau lòng nói, càng đau lòng Mộ Tịch Dao hơn. Hôm nay, khuê nữ mà nàng luôn yêu thương, không sợ hãi mà tranh chấp với người khác. Nữ nhi từ nhỏ đã khéo léo, tất nhiên là cực kỳ miễn cưỡng, mới có thể giẫm lên danh tiếng hiền lành của mình chứ.

Ngô di nương cũng lo lắng theo, thấy phu nhân khó chịu, trong lòng cũng không tốt. “Tiểu thư, khổ thân con. Tình cảnh của con gian nan như vậy, mà lúc nào cũng che chở cho Tịch Đình, ân tình này, di nương không thể báo đáp nổi.” Nói xong viền mắt cũng phiếm hồng.

Mộ Tịch Dao bị hai người nói đến ngại ngùng. Cái này… Nàng phải trấn an như thế nào đây? Lẽ nào nói cho mẹ nàng biết, ở trong phủ nàng luôn ngang ngược, để cho mẹ yên tâm sao? Nói vậy chỉ sợ dọa cho Vu thị hết hồn. Nàng làm như vậy, ở cái nơi mà nữ nhân cả đời chỉ có thể làm tốt bổn phận của mình thế này, kết quả cuối cùng chính là bị đuổi về nhà mẹ vợ.

Mộ Tịch Đình vốn cũng không có chủ kiến, mới vừa rồi còn sợ Mộ Tịch Dao không ứng phó nổi, bây giờ lại bị người nhà hiểu lầm như vậy. Cho rằng bên ngoài thì tỷ tỷ luôn được sủng ái, nhưng sau lưng lại bị chính thất trách móc nặng nề, còn bị người ngoài khi dễ, đến đánh trả cũng phải dùng thanh danh của mình để đổi lấy. Trong nhất thời, lòng đầy ưu sầu, càng cảm thấy bản thân mình không tốt, nên cảm động và nhớ ơn của nàng mới phải.

Triệu ma ma nghe nhóm người nhà mẹ đẻ của chủ tử nói người bị ủy khuất, một bên phải chịu tội, còn không chịu nổi nàng bị người khác khi dễ mà khóc. Biểu tình cực kỳ đặc sắc, đặc sắc đến mức khó chịu.

Đang nói chủ tử nhà nàng sao? Vậy thì ai là người chiếm hết ân sủng của điện hạ, làm cho nữ nhân ở hậu viện hận đến nghiến răng nghiến lợi, là cho Quý phi vẫn còn dưỡng bệnh đến bây giờ chứ?

Mặc Lan Huệ Lan cũng đỏ mặt theo. Phu nhân di nương à, người đã lầm rồi. Chủ tử nhà nàng còn dám tranh luận cùng điện hạ mà, ngoại trừ trước mặt Hoàng thượng và Thái hậu, thì sẽ không theo quy củ. A, còn ở trước mặt lão gia và phu nhân nữa, rất là nhu thuận nha. Còn quá mức nhu thuận, làm cho người khác thấy mặt nàng biến sắc thì hoảng hốt.

Lúc Vu thị vừa đến Kinh Thành thì Mộ Tịch Dao vừa qua cơn phong ba, hạ nhân phái đến đều bị nàng cảnh cáo, không được nói bừa ở trước mặt Vu thị. Vu thị là người không ra khỏi cửa lớn, cứ như vậy nàng cứ tự cho rằng nữ nhi của mình dịu dàng khéo léo.

Chỉ có Mộ đại nhân ở bên ngoài nghe được thì thất hồn bạt vía, sợ đến kinh hồn táng đảm, cũng không dám nói lại với phu nhân của mình. Một mình lặng lẽ đè nén cơn sợ hãi xuống, chỉ biết mong ngóng cho nữ nhi có thể bình an mà sống, không gặp trắc trở nữa.

Mộ Tịch Dao không đành lòng nhìn Vu thị lo lắng, không thể làm gì khác hơn là nhẹ giọng, nhanh nhẹn gọi người ôm Thành Khánh đến giải vây cho nàng, dời sự chú ý của Vu thị đi.

Tông Chính Lâm ở tiền viện được Điền Phúc Sơn báo tin, chỉ đạm mạc gật đầu, rốt cuộc đã hiểu.

Mộ Tịch Dao nếu để cho người khác khi dễ ở trong phủ thì mới là chuyện lạ. Lần này lão thái thái phủ Vinh quốc công trở về chỉ sợ sẽ bệnh một trận rồi, kế tiếp sẽ chịu những ánh mắt tò mò, nhất định sẽ tranh thủ tỏ thái độ. Vinh quốc công nhiều năm tìm cách ở riêng, bị nữ nhân này làm ầm ĩ một hồi, có thể sẽ thành.

Tiểu nữ nhân này thê nhưng lại biết chọn người để xuống tay. Lần này Vinh quốc công được nàng giúp đỡ, nhất định sẽ báo đáp. Trời xui đất khiến, chuyện xuất binh đến Mạn Bắc, phủ hoàng tử lại được trợ lực rồi.

Lục điện hạ đang đắc ý nữ nhân của mình, thì thấy Quốc công đến bắt chuyện, thái độ cũng thân thiết hơn. Hai người nâng cốc vui vẻ trò chuyện thỏa đáng, ngầm ý trong lòng tự hiểu rõ.

Các Hoàng tử đều dẫn gia quyến đến chúc mừng, sau khi nhận được tin tức. Thấy hai người chủ và khách đều vui vẻ, tất nhiên là hiểu rõ nguyên nhân rồi.

Bát hoàng tử Tông Chính Hàm ánh mắt lạnh lẽo. Mộ thị được lắm. Hắn và phụ tá dưới trướng đang định mượn hơi phủ Vinh quốc công, kế hoạch cũng đã tiến hành được một nửa. Hôm nay lại bị Mộ thị có được cơ hội, giải quyết dứt khoát. Kế hoạch hoàn hảo lại trở nên vô dụng, nửa tháng cực khổ đã như nước chảy về biển.

Đây là mưu đồ đã được ấp ủ rất lâu của Tông Chính Lâm, để cho trắc phi giúp một tay, hay là thủ đoạn của một mình Mộ thị?

Tông Chính Hàm nhận ra hắn hậu viện của hắn thiếu một nữ nhân có thể phối hợp tác chiến với hắn trong lúc cấp bách. Triều đình phân tranh không sợ kẻ địch ngoài sáng. Đáng tiếc những kẻ ném đá giấu tay thật sự rất nhiều, nếu như có một nữ nhân có năng lực, thì sẽ tốt hơn.

Tông Chính Lâm có Mộ thị giúp sức, đây đã là lần thứ bao nhiêu hắn chiếm được tiện nghi mà không mất sức rồi chứ?

Mộ Tịch Dao ngồi lâu, thân thể cũng mỏi. Dứt khoát dẫn người trở về Đan Nhược Uyển, thuận tiện đưa nhóm người Vu thị đi theo. Ở bên ngoài trò chuyện không thoải mái như ở Đan Nhược Uyển.

Không có người ngoài quấy rầy, người một nhà hòa thuận vui vẻ. Thành Khánh miệng nhỏ không ngừng bi bô, gặp người thì bắt đầu chạy nhảy, đôi chân nhỏ dẫm nát tấm thảm mà Tông Chính Lâm cố ý mua, được nhũ mẫu đỡ, càng giẫm hăng hái hơn.

Vu thị sờ sờ tấm thảm, đặt biệt mềm mại, hiếu kì hỏi, “Thảm này thật thích hợp cho tiểu hài tử chơi đùa, khỏi bị nền đất làm cho bẩn chân. Được làm từ gì vậy?”

Mộ Tịch Dao vừa nghe, thì lòng rỉ máu. Bản lĩnh tiêu tiền của Lục điện hạ và khả năng kiếm tiền đều ngang nhau a.

Lông dê thượng hạng của Vân Châu lại không cần, phái người đến phương tây chọn mua lông chồn tía, hơn nữa cũng không phải là một vài bộ. Đây quả thực là xa xỉ đến cực điểm, người hoàng gia đều chẳng biết tiết kiệm. Theo độ lớn của tấm thảm, thì số tiền bỏ ra để mua cũng đủ để một gia đình bình thường chi tiêu trong vài đời rồi.

Mộ Tịch Dao cũng đắc ý về độ gia công tỉ mỉ của thảm, thường ngày đều được bảo dưỡng, chất lông vẫn mềm mại, còn rất sạch sẽ. Nàng hạ quyết tâm, bánh bao có thể dùng đồ tốt, như vậy thì cứ chìu theo trải trên đất để chơi sao? Lục điện hạ xa xỉ như vậy, cũng sẽ dạy cho hài tử tính tình như vậy thôi.

Quế ma ma nói lai lịch của tấm thảm cho mọi người nghe, Vu thị sợ đến mức rụt tay lại. Quá dọa người rồi, chỉ là một tấm thảm thôi, lão gia nhà nàng có dùng bổng lộc cả đời không ăn không uống cũng không mua nổi một góc.

Bữa trưa Mộ Tịch Dao ăn ở Đan Nhược Uyển, chủ điện cũng lười bước ra. Sau khi ăn xong thì Vu thị và Ngô di nương theo Mộ đại nhân hồi phủ, chỉ còn lại Mộ Tịch Đình, chờ gia yến xong đến chạng vạng.

Mộ Tịch Dao nghỉ ngơi ở chính điện, Mộ Tịch Đình dẫn theo Nhị Châu đến phòng ngủ ở phía tây nghỉ.

Trong phòng chỉ còn lại hai chủ tớ thì Nhị Châu mới do dự đưa tờ giấy bị ép nhận lấy trên đường đến đây cho Mộ Tịch Đình.

“Chủ tử, nô tỳ không thấy rõ tướng mạo của người đó. Chỉ thấy một bóng lưng vội vã, mặc y phục của nha đầu thô sử, chiều cao cũng xấp xỉ bằng nô tỳ.”

Nha đầu thô sử? Mộ Tịch Đình kinh ngạc. Đây là phủ của Lục hoàng tử. Nữ nhân kia cư nhiên đưa tay vào trong phủ Lục điện hạ?

Mở tờ giấy ra nhìn, là đang giục nàng hành sự. Hôm nay nàng đã hiểu, đều là nữ nhi Mộ gia, sao có thể giúp người ngoài đối phó tỷ tỷ của mình. Huống chi nữ nhân kia quá mức thần bí, không rõ nguồn gốc, không tin được. Lần này Mộ Tịch Đình thật quả quyết, dứt khoát vò nát tờ giấy, bảo Nhị Châu bỏ vào túi rút, hồi phủ rồi thiêu hủy cũng không muộn.

-Hết chương 110-

13 Comments

Gửi phản hồi

%d bloggers like this: