[huge_it_slider id="1"]

Sủng phi – Chương 113

Editor: Su Lemon 

3 (70)

Chương 113: Cạm bẫy (2)

“Điện hạ, đã tìm thấy Mộ thứ phi. Lúc phát hiện, người bị đánh ngất xỉu ở nhà thủy tạ cạnh hồ sen”. Nghiêm Thừa Chu điều động thân vệ, dùng danh nghĩa truy nã nghịch đảng, đem hoàng tử phủ từ trong ra ngoài, tra đi tra lại nhiều lần, cũng không tìm được tung tích Trắc phi.

Bây giờ tìm được Tam tiểu thư, cuối cùng cũng có chút manh mối. Ánh mắt điện hạ đã lạnh lẽo đến tột độ, Nghiêm Thừa Chu không dám nhiều lời, chỉ sợ đụng vào ngòi nổ, đến lúc đó là một phen thanh tẩy bằng máu.

Tông Chính Lâm hồi tưởng mới vừa rồi gã sai vặt báo lại, Tông Chính Minh không ở tiền viện, người vốn nên nghỉ ngơi ở thiên điện, lại vô thanh vô tức biến mất.

“Mang nàng tiến vào.” Tông Chính Lâm yên lặng suy đoán trong lòng. Nếu có thể từ miệng Mộ Tịch Đình chứng thực, như vậy trong một thời gian ngắn Mộ Tịch Dao chắc có lẽ không nguy hiểm đến tính mạng, nhưng mà chịu tội, sợ là không thể tránh được.

Nghĩ đến tình trạng nàng bây giờ, Tông Chính Lâm áy náy không thôi.

Đúng là đáng chết! Mộ Tịch Dao bụng đã tám tháng, phải nên nghỉ ngơi cho tốt, lại bị nghịch tặc nhắm vào. Đều là do mình lơ là sơ suất, làm liên lụy đến nàng.

Tông Chính Lâm xoa xoa mi tâm, ép mình tỉnh táo. Lúc này không thể hoảng. Với trí tuệ của nàng, trong ngắn hạn chắc chắn có thể tự bảo vệ. Lúc này nàng còn chờ mình nghĩ cách cứu viện.

“Vệ Chân, nhanh chóng đi thỉnh tiên sinh tới”.

Vệ Chân lĩnh mệnh, vội vàng đi đến phủ Đệ Ngũ Dật Triêu. Cảm thấy lo lắng. Nếu Trắc phi gặp chuyện không may, chỉ cần nhìn điện hạ thường ngày bao che khuyết điểm như vậy, là biết hậu viện chạy trời không khỏi nắng. Chỉ mong Dao chủ tử có thể bình yên vô sự, mau chóng trở về, nếu không sẽ là một tai họa.

Tông Chính Lâm nhắm mắt trầm tư, chậm rãi chuyển động ban chỉ trên tay.

Nghịch tặc chọn ngày khai phủ động thủ, trà trộn vào tân khách. Lại thừa dịp ban ngày nhiều người, ám vệ không tiện bố phong (bố trí+canh phòng) tung lưới, không may để cho bọn chúng chui chỗ trống. Về phần nội ứng, Tông Chính Lâm sắc mặt đen lại. Trong phủ có mật thám đó là tất nhiên, chỉ là nữ nhân nào ở hậu viện, đó mới là mấu chốt. Rốt cục là ai?

Có thể thăm dò tình hình của Mộ Tịch Dao, có năng lực bất chước nàng giống đến bảy phần, hiển nhiên là có tin tức chính xác. Có thể tiếp xúc với Mộ Tịch Dao, lại có thể truyền tin của nàng đi, nhất định là một trong số những người kia. Thật sự là to gan, dám ở sau lưng hắn với tay. Là cấu kết nghịch tặc, ý đồ trừ bỏ Mộ Tịch Dao tranh thủ tình cảm? Hay chính bản thân là ám tử Thục Trung?

Tông Chính Lâm đang loại trừ những người ít khả nghi, liền thấy Mộ Tịch Đình khóc sướt mướt được người dẫn vào, dáng vẻ như vậy hiển nhiên là kinh hãi quá độ.

“Câm miệng!” Lục điện hạ giọng lạnh như băng. Mộ Tịch Đình bị quát lớn, im bặt.

Nhìn nữ nhân trước mặt lôi thôi nhếch nhác, Tông Chính Lâm cả người đều là tức giận. Hắn đối với Mộ Tịch Đình dĩ nhiên ấn tượng kém đến tột đỉnh. Nếu không phải vì nữ nhân ngu xuẩn nhiều chuyện này, Mộ Tịch Dao làm sao lại bị người bắt đi.

Tông Chính Lâm hiện thời là kiềm nén lửa giận, nội tâm luống cuống, càng nhìn Mộ Tịch Đình càng căm ghét. Nếu không phải sợ Mộ Tịch Dao thương tâm, Tông Chính Lâm hận không thể tát chết nàng.

“Từ đầu đến cuối nói rõ ràng cho bản điện. Đừng nghĩ người là thứ muội nàng, bản điện sẽ không động đến người. Mộ phủ không hạ thủ, nhưng mẹ đẻ của ngươi, bản điện vẫn có thể động.”

Mộ Tịch Đình bị hắn lạnh lùng đe dọa sợ mất hồn vía. Đây là lần đầu tiên nàng trực diện với lửa giận của Tông Chính Lâm. Vốn tưởng rằng Lục điện hạ mặt lạnh tim nóng, nhưng bây giờ là dáng vẻ ăn thịt người, Mộ Tịch Đình cả người run lên, nghĩ đến nếu Mộ Tịch Dao không được cứu trở về, nàng và di nương có kết cục ra sao.

Nữ nhân này vốn nhát gan, ở trong phủ Tông Chính Minh lại ôn nhu che chở, bây giờ bị Tông Chính Lâm dọa sợ, đầu óc hoàn toàn hỗn loạn. Không suy nghĩ vội vàng nói lại mọi chuyện, ngược lại tự loạn trận tuyến, trong đầu dính như tương hồ.

Tông Chính Lâm thấy nàng mở miệng mấy lần cũng không nói được một chữ, sắc mặt đen thui, hỏa khí dâng lên.

Nữ nhân này muốn làm gì đây! Mộ Tịch Dao sao lại có thể có được thứ muội như vậy? Thời điểm nguy cấp nói cũng không xong, muốn từ miệng nàng biết một chút tình hình của Mộ Tịch Dao, vậy mà cũng khó khăn quá?

Lục điện hạ cùng Mộ Tịch Dao ở chung đã lâu, hoàn toàn quên mất dáng vẻ của các tiểu thư khuê các. Hôm nay nhìn thấy Mộ Tịch Đình ứng đối, quả thực không thể chịu được.

“Nói!” Tông Chính Lâm đã hết kiên nhẫn, một chưởng vỗ bàn.

“A~~” Mộ Tịch Đình kinh hãi hét lên, liên tục lui về sau.

Tông Chính Lâm mắt phượng hàm sương, đang muốn gọi người kéo xuống tra tấn bức cung, lại bị Đệ Ngũ Dật Triêu vừa tới vội vàng ngăn lại.

“Điện hạ, thỉnh giao việc này cho tại hạ xử lý”.

Đệ Ngũ Dật Triêu thấy thần sắc Tông Chính Lâm, âm thầm lắc đầu. Điện hạ quá quan tâm Trắc phi, tâm tình đã loạn. Gặp Tam tiểu thư như thế này, càng như lửa cháy thêm dầu.

Ai, hai tỷ muội Mộ gia như thế này thật sự là kém quá mức. Một người lợi hại dám khiêu chiến với quốc công phủ, một người nhát gan mềm mại đến mức làm cho người ta ngột ngạt khó thở.

Đệ Ngũ Dật Triêu dẫn Mộ Tịch Đình đang hoảng hốt đi nơi khác để hỏi, lưu lại một mình Tông Chính Lâm ngưng thần tập trung suy nghĩ.

“Vệ Chân, phong tỏa tin tức. Bên ngoài thì chỉ nói Ngũ điện hạ có việc gấp rời kinh. Trắc phi bị kinh sợ quá mức, thai nhi không ổn, đưa về nhà mẹ đẻ tĩnh dưỡng”.

“Chuyện Trắc phi mất tích, cần Mộ phủ phối hợp che giấu. Thỉnh Mộ đại nhân mọi chuyện cẩn thận, đặc biệt để ý.”

“Phong tỏa hậu viện, cấm túc tất cả mọi người”.

Tông Chính Lâm làm rõ đầu mối, bắt đầu an bài những chuyện coi như khẩn yếu nhất.

Sau nửa canh giờ, Đệ Ngũ Dật Triêu theo Tông Chính Lâm vào thư phòng. Hai người trắng đêm mật đàm, cho đến khi trời sáng.

Sáng sớm, trên đường Thịnh Kinh đã thấy thị vệ phủ hoàng tử điều tra bốn phía. Kinh đô và vùng xung quanh cũng điều động quân, điều tra phạm vi lớn ở kinh thành. Sau đó một tin tức làm nổi lên một trận phong ba truyền khắp Thịnh Kinh.

Lục điện hạ đêm ngày khai phủ bị thích khách Thục Trung hành thích, vai trái trọng thương, phải tĩnh dưỡng trong phủ.

Nguyên Thành đế vẫn đang còn ở hành cung Cẩm thành nhận được tin tức, cực kỳ tức giận, hạ chỉ phong tỏa cửa thành, nghiêm túc điều tra, không thể để loạn đảng chạy thoát. Lại liên tiếp hạ chỉ đưa hai ngự y đến phủ hoàng tử, phân phó thái giám tổng quản mở tư khố, ban thưởng dược liệu trăm năm cho Tông Chính Lâm dưỡng thương.

Cùng lúc đó, Thịnh Kinh đột nhiên lời đồn nổi lên bốn phía.

Lục điện hạ đóng của tĩnh dưỡng, toàn thành điều tra, chẳng qua là vì một nữ nhân phản bội chạy trốn. Mà nữ nhân này là Mộ Trắc phi gây ồn ào lúc trước. Mộ thị chạy trốn, là vì cùng đương kim Ngũ điện hạ có tư tình, hai người tình sâu như biển, sau lưng điện hạ vụng trộm, châu thai ám kết (có bầu ý ạ). Bây giờ đã đến tình trạng cùng nhau bỏ trốn. Nguyên Thành đề lần này phong tỏa cửa thành, là muốn bắt người này về. Nói là loạn đảng Thục trung, chẳng qua là lấy cớ che giấu, do hoàng gia lấp liếm che đậy chuyện xấu mà thôi.

Tông Chính Lâm nghe lời đồn, trong lòng cuối cùng cũng xác nhận phỏng đoán.

Hành động của phản đảng lần này, ý đồ một mũi tên trúng hai con chim. Không chỉ ám sát hắn, mà còn muốn hủy hoại thanh danh Tông Chính Minh. Mà Mộ Tịch Dao chẳng qua chỉ là con cờ bọn họ vô tình lợi dụng.

Chủ mưu sau lưng lần này, bố cục khéo léo, hiển nhiên là cao thâm.

Tông Chính Minh vốn có tiếng nói trong văn nhân thanh danh hiển hách, nay lời gièm pha vừa xuất ra, đủ làm cho hắn mất hết thanh danh, tiếng xấu muôn đời.

Phản tặc đây là muốn hủy sạch căn cơ của hai hoàng tử đắc lực nhất dưới gối Nguyên Thành đế. Mặc dù Tông Chính Lâm hắn tránh được ám sát, liên lụy đến việc huynh đệ phản bội, sau chuyện loạn luân không còn phẩm hạnh, danh dự cũng khó mà giữ được.

Mộ Tịch Dao lại còn là quân cờ bị người lợi dụng, cực kỳ nguy hiểm.

Mặc dù nàng có thể may ắn thoát khỏi miệng hổ, tạm thời bảo vệ tính mạng. Nhưng sau trờ về, lại bị cả Thịnh Kinh dùng ngòi bút làm vũ khí. Nếu có thể làm rõ lời đồn bỏ trốn là hoàn toàn vô căn cứ, hắn và Tông Chính Minh mới có thể chứng minh trong sạch.

Nhưng mà Mộ Tịch Dao bị người bắt đi lại là sự thật. Danh dự nữ tử bị hao tổn, thế gia bình thường còn không thể tha thứ, nói chi hoàng tộc Đại Ngụy? Nếu Nguyên Thành đế biết được chân tướng sẽ định đoạt như thế nào, Tông Chính Lâm trong lòng rõ ràng. Vì là quân chủ, chưa bao giờ keo kiệt hy sinh một nữ nhân, để bảo toàn hai con trai.

Hắn cùng Đệ Ngũ Dật Triêu lần này đánh đòn phủ đầu, trước khi tặc nhân tung tin giả, làm to chuyện tìm kiếm toàn thành, chính là chiếm trước tiên cơ, tận lực vì hai người giải vây. Nhưng không cách nào tiêu trừ ảnh hưởng của lời đồn. Thực tế Nguyên Thành đế ba ngày sau nhất định hồi kinh, đến lúc đó người còn chưa tìm về được, chân tướng càng khó che giấu.

Tông Chính Lâm một mình đứng trong Đan Như uyển, nhìn chăn đệm lạnh như băng, mắt phượng khó che giấu đau xót. Nắm chặt chiếc nhẫn Mộ Tịch Dao tặng, Tông Chính Lâm nhắm mắt thật lâu.

Kiều kiều, nàng đang ở đâu!

  – Hết chương 113 –

Categories: Sủng phi

3 Comments

Gửi phản hồi

%d bloggers like this: