[huge_it_slider id="1"]

Sủng phi khó làm – Chương 41.1

Editor: Lina Lê

43ce7369b586cf5625640bc6ef2a1f5c7ddc9a9d33641-CwGcrU_fw658

Chương 41.1

 

Không trách được người bán hàng rong lại nhìn lầm, Hoàng đế không cạo râu, dưới cằm hơi lún phún, vóc người hắn cao ráo thon dài, đứng bên cạnh Thiên Tịch Dao chỉ cao có một thước năm sáu, linh động xinh đẹp, thoáng nhìn quả thật có hơi giống cha con.

Vạn Phúc mặc kệ, nói lớn: ”Lớn mật…, này, mắt ngươi kiểu gì đấy, đây là lão gia và phu nhân nhà ta.” Vạn Phúc khó khăn sửa lời nói.

Người bán hàng rong sửng sốt một hồi, sờ đầu nói: ”Thật…không giống mấy?”

Thiên Tịch Dao thấy người bán hàng này không có mắt nhìn người lắm, thảo nào quầy của người khác buôn bán không tệ, còn quầy của hắn thì vẫn đầy ắp đồ, như thế, có thể bán đi mới là lạ, nhưng sao được người ta khen ít tuổi lại vui vậy nhỉ?

Ngay khi sắc mặt Hoàng đế còn đang đen như than, nương tử của người bán hàng rong đi tới, nàng dùng sức vỗ lên người bán hàng, giọng tức giận nói: ”Đồ ngốc này, bán một thứ cũng không xong.” Quay sang cười với đám người Thiên Tịch Dao như gió xuân ấm áp tháng Ba, bảo: ”Vị gia này, phu nhân, ngài đừng nghe chồng ta nói năng hồ đồ, ánh mắt hắn không được tốt, bình thường trong nhà còn nhầm lẫn con trai con gái, đừng nói chi là lần trước còn hỏi một đại thẩm là đã có chồng hay chưa, bảo là muốn giới thiệu cho thím ấy một mối hôn nhân tốt, thiếu chút nữa vị đánh đến đầu đuôi lẫn lộn.”

Nương tử của người bán hàng rong nói rất nhiều, chẳng mấy chốc đã liệt kê đống tội trạng của chồng, rõ ràng là khổ không thể tả, cuối cùng là nửa bán nửa tặng bổ sung thêm rất nhiều vật phẩm trang sức vỏ sò, xong rồi mới tiễn đám người thiên Tịch Dao đi.

Mặc của Hoàng đế vẫn đen, mãi đến khi vào quán cá viên, Thiên Tịch Dao dỗ dành Hoàng đế, vừa đưa cho Hoàng đế đôi đũa, vừa gắp cho Hoàng đế cá viên, còn tự tay đút canh, nịnh nọt một lúc lâu sắc mặt của Hoàng đế mới khá hơn một chút.

”Lão gia, tấm lòng của ngài rộng như hồ bán nguyệt, sâu như đầm minh nguyệt, như…, nói chung, lão gia, ngài đừng so đo với người bán hàng rong làm gì.” Thiên Tịch Dao thổi thôi cá viên, đợi nguội rồi mình ăn một miếng, đút Hoàng đế ăn một miếng, ăn cá còn không quên nói, bận rộn chết đi được, qua một hồi, trên mặt đỏ bừng bừng, thoạt nhìn cực kỳ dễ thương.

Vạn Phúc đứng một bên suy nghĩ trong lòng, ai chẳng biết ai chẳng biết hồ bán nguyệt trong cung là hồ nhân tạo nhỏ nhất, rốt cuộc đây là nói lòng dạ bệ hạ rộng lượng hay chật hẹp chứ? Thành ra hắn mang theo tức giận bất bình nhìn sang phía hai người này, lập tức hắn ngây ngẩn cả người. Khuôn mặt bệ hạ trước nhiệt khí của canh cá viên trở nên hồng nhuận, tuy biểu cảm còn hơi cứng nhắc…nhưng luôn nhìn chằm chằm Thiên Tịch Dao đang cười rạng rỡ phía đối diện. Thiên Tịch Dao bảo há mồm liền há mồm, bảo uống canh liền uống canh, giống như một con hổ đã bị thuần phục.

Bệ hạ, nét tà mị cuồng quyến của ngài đâu rồi? Hu hu hu

Vạn Phúc cúi đầu uống canh cá viên của mình, trong lỗ tai toàn là lời Thiên Tịch Dao liên tục dỗ dành, cái gì mà lão gia, chàng yêu dân như con, gì mà lão gia, dân chúng sống không dễ dàng…bla bla, thầm nghĩ, đây là Thiên Tịch Dao sợ Hoàng đế gây khó dễ cho tên bán hàng rong kia sao?

Hừ hừ, nếu là hắn, tiểu tử kia nhất định sẽ phải ăn quả đắng, nhưng bệ hạ thì khác nha, bệ hạ cửu ngũ chí tôn là người hẹp hòi đến thế chắc? Bệ hạ là người tấm lòng mênh mông như hồ bán nguyệt, xí xí, Vạn Phúc nhận thấy, không ngờ mình cũng bị lệch lạc mất rồi. Nói tóm lại, bệ hạ mới không phải là loại người ”trừng mắt tất báo” đâu nhá.

Đến khi uống xong canh cá viên, Thiên Tịch Dao phát hiện tâm tình Hoàng đế đã thay đổi, nàng thầm thả lỏng một hơi.

Minh Châu thành là một thành càng biển điển hình, ngoài thành gần biển, mỗi sáng sớm sẽ có cá tươi từ bên kia vận chuyển tới buôn bán. Thiên Tịch Dao hứng thú bừng bừng muốn nhanh chân đi xem. Buổi  tối trước khi ngủ bắt đầu lảm nhảm với hoàng đế: ”Lão gia, gần đây chàng thật gầy, da cũng đen đi, có phải trên đường ăn không quen hay không?” Vẻ mặt Thiên Tịch Dao yêu thương đau lòng.

Hoàng đế quả thực ăn không quen, ngủ không tiện, mấy năm cẩm y ngọc thực, đột nhiên quay về cảnh màn trời chiếu đất tất nhiên không thể thích ứng kịp. lúc này nghe Thiên Tịch Dao nói vậy thấy rất thuận tai: ”Nhọc nàng còn nhớ rõ.”

Thiên Tịch Dao liền không ngừng nỗ lực nói: ”Thiếp nghe tiểu nhị nói, bên hải cảng kia mỗi ngày đều có cá tươi, thạch ban cá (cá mú) to ơi là to, còn có cả cá kim thương (cá ngừ ca-li) còn to hơn, thứ này cực bổ thân thể, thiếp muốn…sáng sớm mai đi mua cho lão gia một con, nấu canh cho lão gia uống.

*Thạch ban cá:

thạch ban cá

 

*Kim thương cá:

kim thương cá

Hoàng đế ngừng động tác dùng bữa, sâu xa nhìn thiên Tịch Dao.

Nhất thời Thiên Tịch Dao ỉu xìu ủ rũ.

Một lúc lâu sau mới lí nha lí nhí nói: ”Lão gia, thiếp muốn đi xem.”

Vạn Phúc thiếu chút nữa bật cười, nghĩ thầm, bệ hạ vẫn còn rất sáng suốt, Trân tần này chỉ muốn ra ngoài còn tìm lí do đường hoàng như thế, bệ hạ, ngài nhất định phải mạnh mẽ cự tuyệt nàng, để cho vị này biết, thế nào là ”thiên uy”.

Không ngờ Hoàng đế lại đáp: ”Ừ, ta đi xem cùng nàng.”

Vạn Phúc: ”…”

Trước đây Thiên Tịch Dao sống sâu trong đất liền, ít có thể thấy biển, cho nên đến trấn hải cảng của Minh Châu rất hưng phấn, bất kể là cá tươi, cua, hay là mặt trời mọc trên biển đều muốn đi xem hết, vì thế liền quấn quýt lấy Hoàng đế ngày hôm sau cùng đi.

Vốn cho rằng sáng sớm ngắm mặt trời mọc, nhìn thuyền đánh cá trở về là chuyện thật đẹp, kết quả khi trời mới tờ mờ sáng đã bị Hoàng đế lay tỉnh. Thiên Tịch Dao thật có cảm giác muốn khóc, bởi vì thật khổ a.

Hoàng đế thản nhiên nói: ”Nên rời giường rồi.” Nói xong còn bỏ thêm câu: ”Chẳng phải nàng muốn mua cho ta một con cá kim thương để nấu canh sao?”

Thiên Tịch Dao cảm thấy câu sau cùng còn kèm theo chút ý tứ trêu chọc hàm súc. Nàng ngước đầu lên nhìn Hoàng đế, thấy hắn vẫn là mặt than độc nhất vô nhị -_-!

Thật ra cá kim thương mà làm sashimi thì cực ngon, nhưng điều kiện tiên quyết là phải đủ tươi, Thiên tịch Dao dự định đi xem cảng biển trước, nếu như gặp được cá ngon, đến lúc đó không ngại xuống bếp làm cho Hoàng đế một bữa cơm, tăng độ hảo cảm, dù sao người ta cũng có ý đưa nàng đi chơi đúng không?

Song hiện thực và tưởng tượng luôn có độ chênh lệch rất lớn. Mặc dù mới đầu thu nhưng sáng sớm biển rất lạnh, gió thổi vù vù trên mặt, mái tóc Thiên Tịch dao chải bị sắp rối như bà điên rồi. Hương Nhi vội tiến lên giúp Thiên Tịch Dao đội mũ sa.

Trên bờ biển vầng thái dương đỏ hồng nhô lên, như một bánh xe cực lớn, thoạt nhìn thật nguy nga kinh tâm động phách. Thiên Tịch Dao chưa từng nghĩ rằng mặt trời lại gần đến như vậy.

Thiên Tịch Dao thấy rất nhiều thuyền đánh cá tới gần, coi toàn cá là cá, đều là mua bán trực tiếp, chỉ tiếc hôm nay không có cá kim thương, nàng có chút tiếc nuối, nhưng vẫn mua thật nhiều hải sản, chuẩn bị trở về ăn.

Dĩ nhiên trong tay Vạn Phúc cầm không ít thứ, nhưng lần này ngay cả Ngũ Tuyền cũng không may mắn thoát khỏi, hắn cau mày nhìn nước chảy tí tách từ giỏi trúc thì rất bất đắc dĩ. Đương nhiên hắn biết bệ hạ sủng ái vị này, nếu không đã chẳng kết giao với Thiên Triệu Lăng, nhưng hắn là tứ phẩm Chỉ huy sứ Thị vệ ti, tay từ trước đến nay đều cầm đao thương, đâu có khi nào cầm đồ hải sản a.

Mấy người cười cười nói nói đang sắp sửa ra về, thấy một tiểu đồng quần áo lam lũ bu lại, vóc người gầy gò, mặt bị gió biển thổi rát đỏ cả lên, nhìn thấy Thiên Tịch Dao và Hoàng đế liền nói: ”Lão gia, phu nhân, các ngài tới mua cá sao?”

”Chúng ta mua xong rồi.” Thiên Tịch Dao trả lời.

”Phu nhân…cá của ta là cá ngon, hôm nay mới vừa đánh bắt xong, ngài xem xem, một con cá chỉ có hai văn tiền thôi.” Đứa trẻ nói xong liền đẩy cái rổ cầm trên tay ra, trên rổ đắp một tấm vải thô không nhìn ra diện mạo ban đầu nữa. Thằng bé vén lên, thấy bên trong là một mẻ cá trắm đen tươi được xếp chỉnh tề.

Cá này bán quả thực không đắt, thuyền chài bên kia còn đòi bốn văn tiền một con, coi như là đã bán rẻ một nửa.

Thiên Tịch Dao liếc nhìn tay Vạn Phúc và Ngũ Tuyền đã đầy đồ, thật sự cảm thấy mình không thể mua thêm nữa, lắc đầu, dịu dàng nói: ”Nhóc à, bọn ta đã mua nhiều lắm rồi.”

Thẳng bé hiển nhiên là lần đầu tiên được người khác đối xử ôn hòa như thế, lại thấy đối phương có dáng vẻ như thiên tiên, âm thanh càng như tiếng trời thì bỗng đỏ mặt, lui về sau một bước, cúi đầu chấp nhận nói: ”Phu nhân, vậy…tạm biệt.” Nói xong uể oải cắp rổ đi qua chỗ khác.

”Đợi đã.” Thiên Tịch Dao thấy đôi giày đứa bé đi lộ ra cả đầu ngón chân, không hiểu sao lòng bỗng hơi chua xót, nàng vừa cười vừa nói: ”Quay lại đây, ta mua hết.” Một rổ cá chỉ có hơn mười văn tiền, cũng không đắt, đối với Thiên tịch Dao mà nói thì chỉ là một cái nhấc tay, sao lại không giúp đỡ chút chứ?

Thằng bé rõ ràng rất kích động, dập đầu ầm ầm nói: ”Phu nhân, ngài muốn mua hết ạ?”

”Ừ.”

Thằng bé nhân tiền xong liền muốn giao cá cho, kết quả nhìn đến mới thấy những người có thể cầm đồ đều đã cầm hết rồi, về phần vị lão gia quý khí bức người và vị phu nhân như thiên tiên này…hắn vội nói: ”Phu nhân, các ngài đang ở nơi nào, để ta mang qua cho ngài được không? Mùi cá nặng, sẽ làm bẩn tay ngài.”

”Không cần, không cần.” Thiên Tịch Dao lắc đầu.

”Không được, không được.” Đứa trẻ quật cường ngoài ý muốn.

Thiên Tịch Dao liếc sang Hoàng đế, thấy hắn gần như không thể ngửi nổi nữa rốt cuộc gật đầu, lúc này mới để cho đứa trẻ đi theo. Thằng bé không dám đến gần những người khác, luôn cảm thấy vị nam tử môi hồng răng trắng cao gầy kia hơi âm hiểm, về phầm nam tử thân thể cường tráng to cao kia, tuy có vẻ không có ác ý, nhưng khí thế trên người rất nghiêm nghị. Còn người đàn ông đi ở chính giữa tư thái nhàn nhã cũng quý khí bức người, đẹp đẽ sang trọng thì càng không dám bén mảng tới. Thẳng bé cảm thấy những người này có vẻ không đơn giản.

Thiên Tịch Dao nhìn đứa bé đi theo dường như rất hiểu chuyện, lòng liền mềm mại, nhịn không được hỏi: ”Nhà cháu không có người lớn sao? Sao lại để cho cháu đi bán cá thế này?”

”Nắm ngoái cha cháu khi rời bến đã mất tích, mẹ cháu sinh cháu xong thì chết, trong nhà chỉ còn lại hai người là bá nội và cháu thôi.” Đứa tẻ kể lại một cách hờ hững như thể đó là chuyện rấu ria, sau cùng còn nói thêm: ”Bà nội bị bệnh, cháu muốn bán chút cá để mua cho bà kẹo mạch nha ăn.”

Thiên Tịch Dao ngó y phục lam lũ của đứ bé, thân ảnh nhỏ gầy, không tự chủ có hơi khó chịu: ”Vậy bà nội cháu bao nhiêu rồi?”

”Bà nội cháu đã sáu mươi lăm.” Thẳng bé chìa ngón tay đen đen ra: ”Mọi người đều nói bà nội cháu có thể sống đến tám mươi.”

”Lớn tuổi như vậy rồi sao còn ăn đường a.” Ngũ Tuyền không nhịn được nói.

”Bà nội cháu vẫn có thể ăn!”

Ở cổ đại có thể sống đến sáu mươi đã là thọ, cho nên trước đây tập quán làm đại thọ tròn sáu mươi, Ngũ Tuyền nói vậy cũng là lẽ thường, dù sao sống đến bảy tám chục tuổi là rất ít. Ai ngờ đứa bé bướng bỉnh, gần như hét lên: ”Phu nhân, bà nội cháu có thể sống đến tám mươi đấy.”

—Hết chương 41.1—

Lina: sợ thứ sáu ko post được nên hum nay post luôn cho các nàng nhé. Tự nhủ với lòng là hết tuần này sẽ ko có thêm chương ms của SPKL đâu :)

 

8 Comments

Gửi phản hồi

%d bloggers like this: