[huge_it_slider id="1"]

Sủng phi khó làm – Chương 41.2

Editor: Lina Lê

2dae696334d38c49a89b278ca3ae21d0c1f5347413ff2-GtOnKW_fw658

Chương 41.2

 

”Ôi, thằng nhóc này, sao không biết tốt xấu thế vậy? Phu nhân chúng ta giúp đỡ ngươi, ngươi còn chống đối thế hả?” Ngũ Tuyền xuất thân cao quý, lại là sủng thần của Hoàng đế, đâu thể chịu đựng được điều này, quan trọng nhất là lúc này hắn tay phải cầm con cua, tay trái cầm con mực, đã rất bực mình, lúc này thấy đứa bé như vậy cơn tức liền bốc lên.

”Ta không bán nữa!” Thẳng bé liền cầm túi tiền đưa trả lại Thiên Tịch Dao, ôm cá đi, vừa đi vừa nói: ”Bà nội ta sẽ sống đến tám mươi, bà nhất định có thể sống đến tám mươi.”

Thiên Tịch Dao luôn cảm thấy có gì đó không đúng, nàng chạy tới, níu lấy quần áo của đứa bé xoay người hắn lại, kết quả thoáng cái đã thấy lệ rơi đầy mặt.

Trên mặt thằng bé đầy bụi, nước mắt lăn dọc theo gò má, trở nên hơi bẩn, gió biển thổi vù vù, thổi vào ống tay áo của hắn thoạt nhìn vừa xót xa, vừa đáng thương.

Thiên Tịch Dao đang muốn mở miệng, lại nghe thấy đằng xa có người gọi tới: ”Này, thằng ranh kia, mày qua đây.”

Hai người mặc quần áo sai dịch đi tới, chỉ vào thằng bé, nói: ”Đang bán cá hử? Nộp thuế chưa?”

Mặt thằng chợt đỏ bừng, tên đàn ông đó quan sát mặt thằng bé nói: ”Đây chẳng phải là nhi tử của Thẩm Tam sao? Không nộp thuế cũng được, nói cha mày đang ở nơi nào thì bọn ta sẽ tha cho.” Nói xong nở nụ cười không có ý tốt với đứa bé.

”Cha ta chết rồi!”

”Á à, lừa ai đấy, cha mày đi theo Hạ Chấn, bây giờ chính là hải tặc, biết tội danh của hải tặc không? Bắt được sẽ chém đầu.”

”Cha ta không phải hải tặc.” Thằng bé quật cường nói.

”Đồ ranh con, bây giờ nói thay cho cha mày có ích gì? Cha mày không cần mày, cũng không cần bà nội mày, còn bán muội muội mày đi…, ở bên ngoài thì làm hải tặc, giết người phóng hỏa không nương tay, bây giờ mày khai cha mày ra là đang làm chuyện tốt đấy biết chưa? Á mày dám cắn tao?” Sai dịch thấy thằng bé đột nhiên xông tới cắn mình, càng hoàng sợ, ngay sau đó cảm giác được trận đau đớn trên tay, hắn hét lớn một tiếng, cầm lấy mộc côn đánh về phái thằng bé.

”Thằng ranh này, đánh chết mày!”

Hai sai dịch cầm mộc côn cao cỡ nửa người quơ đánh lung tung, mắt long sòng sọc có vẻ muốn đánh chết người thật. Thiên Tịch Dao sửng sốt hồi lâu mới phản ứng được, nhưng nàng là một cô gái yếu đuối…Vội quay đầu lại, thấy hoàng đế đã đi tới nắm lấy tay nàng nói: ”Đi theo ta.” Sau đó lui qua một bên, Ngũ Tuyền được lệnh đi qua.

Thân hình Ngũ Tuyền cao to đồ sộ, mặt mày hữu thần, khí thế bức người, đi tới trước mặt hai tên đó làm cho họ sợ hãi, hắn đá một phát vào người sai dịch, nhất thời tên đó bị đẩy về sau tầm năm bước, rồi cao ngạo quay sang nói với tên khác: ”Ngươi còn đánh không?”

”Bọn ta là sai dịch đấy, biết không hả?” Tên đó sợ quá lui về phía sau, thấy Ngũ Tuyền vẫn đứng im, vội vã nói: ”Là hắn không đóng thuế tiền, ngươi đừng đánh…bọn ta là người của Dương đại nhân! Ngươi động đến Dương đại nhân thì sống không nổi đâu!”

Ngũ Tuyền liên tục cười lạnh, thầm nghĩ, cho dù là quan to nhất phầm thấy ta cũng phải khách khí mấy phần, một sai dịch nho nhỏ như người là cái thá gì? ”Không cần biết Dương đại nhân hay cẩu đại nhân gì hết, triều đình từ năm Thừa Đức thứ mười tám đã hủy bỏ thuế cá, các ngươi đây thu thuế gì?” Thừa Đức là niên hiệu của tiên đế.

Đám người đang bu quanh nghe Ngũ Tuyền nói thế, không nhịn được thở dài: ”Triều đình nói thì có ích lợi gì? Núi cao Hoàng đế xa, quan huyện không bằng hiện quản, ai lại đi quản sống chết của chúng ta.”

Một nam tử cũng phụ họa: ”Đứa bé này ta biết, là con trai của Trầm Tam, ông ta vốn là một người giỏi đánh cá, có thể biết được ở đâu có bầy cá, vốn sống qua ngày thì cũng không có trở ngại gì. Song năm ngoái khí trời không tốt…lúc đó cũng vì không nộp đủ thuế cá mà bán con gái đi, sau lại luyến tiếc cướp con gái về từ thanh lâu, sau đó nghe đồn ông ta đến cậy nhờ Hạ Chấn làm hải tặc, cũng có người nói ông ta ôm con gái nhảy xuống biển tự vẫn.”

Thiên Tịch Dao yên lặng lắng nghe, cảm thấy mũi chua xót, ngẩng đầu lên nhìn Hoàng đế một chút, thấy hắn mím môi thật chặt, ôm tay mình cũng chặt lên nhiều.

Một lúc lâu sau, Thiên Tịch Dao nghe thấy hoàng đế hỏi Vạn Phúc bên cạnh, Hoàng đế hỏi: ”Dương đại nhân này là ai?”

Vạn Phúc đáp: ”Là Dương Tư canh giữ nơi này, hắn ta là em trai của Dương Dược.” Dương Dược là một viên tướng dưới trướng Tín Dương hầu, nhưng từ khi hắn ta lấy cháu gái Dung vương, trên thực tế bằng mặt không bằng lòng với Tín Dương hầu.

Khi hai người đang nói, Ngũ Tuyền đã sắp xếp ổn thỏa chuyện này, dù không biết rõ thân phận là gì nhưng hai tên sai dịch không dám nhả ra chữ nào nữa, cả người run rẩy, không dám nhìn Ngũ Tuyền. Ngũ Tuyền chỉ hừ một tiếng đã lập tức quỳ gối dập đầu.

Đến lúc quay lại nhà trọ, không ai còn có tâm tình ăn hải sản nữa.

Nhưng Thiên Tịch Dao nghĩ, đồ mua rồi không thể lãng phí, cùng Hương Nhi mượn phòng bếp của nhà trọ, thật không ngờ Vạn Phúc cũng biết nấu ăn, bảo nương nương sao có thể xuống được chứ, chỉ giữ lại hương Nhi. Hai người trong chốc lát đã đem một mâm hải sản ra.

Thằng bé ngồi xổm dưới đất, thoáng chốc đã ăn sạch chiếc bánh bao cá muối, ăn xong liền nói: ”Thật ra thời gian đây trôi qua cũng gian nan như thế.”

Thằng bé liếc nhìn vị nam nhân tôn quý ngồi bên trên, nghĩ tới hắn vừa gọi người cứu mình, nước mắt liền chảy ra không ngừng được, sờ sờ bụng no nói: ”Ta nghe cha ta nói, lúc không cấm biển, trấn nhỏ của chúng ta rất phồn hoa, nhà nhà đều ở ba gian nhà ngói, bánh bao bột mì và vân vân càng thỏa sức ăn, sau đó cấm biển, không có tàu buôn đi tới đây nữa, chỉ có thể dựa vào đánh cá mà sống.”

”Trước đây triều đình thi hành cấm biển, chẳng qua là để bảo vệ các ngươi không bị hải tặc tập kích mà thôi.”

Thằng bé chớp mắt một cái, thấy vị lão gia này nói giống như lão gia quan lớn vậy, tuy lời nói nho nhã, nhưng hắn vẫn nghe hiểu, nói: ”Cha ta từng bảo…”

Hoàng đế liếc nhìn thằng bé.

Thằng bé biết lời này có thể hơi lớn mật, nhưng nhớ tới nét mặt phẫn hận của phụ thân khi nói chuyện, nhớ tới thảm cảnh của nhà mình, không tự chủ được thốt ra: ”Triều đình vô năng, không tiêu diệt được hải tặc chỉ đành cấm biển, nhưng cha ta nói, thà rằng bị hải tặc giết vẫn còn hơn là chết đói.”

Lời vừa ra khỏi, trong phòng yên tĩnh, không ai ngờ tới, đứa bé nhỏ như vậy có thể thốt ra những lời này, hiển nhiên đây là lời mà phụ thân hắn đã nói.

Thiên Tịch Dao nghĩ người có thể nói ra những câu này cũng không đơn giản.

Vạn Phúc hét: ”To gan!”

Thằng bé sợ đến nỗi quỳ sụp xuống, không ngừng dập đầu: ”Ta sai rồi, ta sai rồi.”

Hoàng đế không nói gì, sai Ngũ Tuyền dẫn đứa bé lui xuống, đến khi trong phòng chỉ còn lại Thiên Tịch Dao và hắn, vẫn cúi đầu không nói lời nào. Thiên Tịch Dao biết tâm tình Hoàng đế không tốt, nàng cũng sẽ không nhân lúc này mà xông lên, tự cho là có thể làm đóa giải ngữ hoa gì đó, -_-!

Thằng bé theo Ngũ Tuyền bị dẫn ra ngoài, đến cửa Ngũ Tuyền cầm bạc đưa cho nó, nó liền quỳ xuống nói: ”Ân cứu mang, suốt đời không quên.”

Bây giờ Ngũ Tuyền đã thật sự thông cảm với đứa bé này, bảo: ”Đừng cảm ơn ta, coi như ngươi gặp được quý nhân, sau nảy thể nào cũng có hi vọng, chờ xem.” Ngũ Tuyền biết Hoàng đế cải trang vi hành chính là để xem xét tình cảnh của thế hệ này, dọc con đường này đã nhìn thấy rất nhiều điều, Hoàng đế sẽ không buông lơi bỏ mặc như thế.

***

Thiên Tịch Dao luôn cảm thấy gần đây đặc biệt có thể ăn, lần trước sau khi ăn bữa hải sản to còn chưa đã nghiền, trên đường toàn ăn hải sản. Kết quả có một lần ăn tôm nõn tự nhiên nôn ra, dọa Hương Nhi vội vã đi mời lang trung, ai ngờ người ta nói là do Thiên Tịch Dao ăn nhiều quá -_-! Từ đó về sau Hoàng đế không để cho Thiên Tịch Dao ăn bừa nữa. Khi bọn họ vội đến Phúc Kiến đã là mười ngày sau (Lina : lúc này vẫn chưa đến Phúc Kiến mà chỉ chuẩn bị lên đường đi đến đấy thôi nhé), lúc trước Thiên Tịch Dao điên cuồng ăn hải sản, nhưng sau này bỗng ngửi thấy mùi cá là đã muốn nôn.

Khi đó Thiên Tịch Dao cũng không để tâm mấy, còn nghĩ rằng là do ăn nhiều thôi… tất nhiên nàng đã nhĩ tới liệu có phải có em bé rồi không, nhưng kinh nguyệt của nàng vừa qua xong, tuy lượng máu rất ít, nhưng dầu gì cũng đã tới rồi a.

Có điều Thiên Tịch Dao cảm thấy thân thể mình càng ngày càng yếu ớt, có đôi khi ngửi thấy mùi cá xa từ mười thước vẫn buồn nôn không chịu được.

Thiên Tịch Dao rất hoang mang, cho rằng có nên tìm một thầy lang tốt hơn đến khám không? Chẵng lẽ đã mắc bệnh nặng gì rồi?

Hoàng đế hiển nhiên cũng chú ý tới, ôm Thiên Tịch Dao an ủi, tới Phúc Kiến sẽ lập tức tìm ngự y cho nàng, Thiên Tịch Dao liền yên lòng.

Buổi tối hôm nay, bọn họ đi qua một đoạn đường núi, cuối cùng tìm nơi ngủ trọ trong một nhà dân.

Mấy hôm trước có một trận mưa lớn, đất đá trôi xuống khiến cho quan đạo bị chặn, Ngũ Tuyền dò xét thấy đường tốt không đi được nữa, đành phải quay đầu đi đường nhỏ. Thật ra có thể leo núi, ban đầu Ngũ Tuyền muốn thuê kiệu phu, Hoàng đế lại nói, chỉ có một khắc đồng hồ thôi, chúng ta cảm nhận tư vị lei núi cũng được…sau đó cứ thế mà đi bộ.

Thiên Tịch Dao phát hiện chân mình đang bủn rủn, gần đây không chỉ không ngửi nổi mùi tanh, ngay cả thể lực cũng không có, đi mấy bước đường núi đã không lết nổi nữa.

Vạn Phúc vội tiến tới nói: ”Phu nhân, để nô tài cõng ngài.” Trên lưng Vạn Phúc đeo hành lý, căn bản không thể cõng được Thiên Tịch Dao, nhưng hắn không cõng thì ai cõng chứ? Ngũ Tuyền chung quy có một số điểm không tiện, hơn nữa trên người hắn cũng cõng không ít hành lý. Hương Nhi có thể tự mình đi là đã không tệ rồi.

Sau cùng Hoàng đế nói: ”Đến chỗ ta đi.”

Thiên Tịch Dao: ”…” Để cho Hoàng đế cõng mình?

—Hết chương 41.2—

Lina Lê: cái đoạn ở tỉnh Phúc Kiến này phải chiếm tận gần 20 chương truyện (ta ko nhớ rõ lắm, chắc cũng có thể hơn 20c) và rất nhiều chuyện xảy ra ở đây, có tác động rất lớn đến tình cảm của Hoàng đế và Thiên Tịch Dao nhé!!

 

11 Comments

Gửi phản hồi

%d bloggers like this: