[huge_it_slider id="1"]

Sủng phi khó làm – Chương 42.2

Editor: Lina Lê

64fb9a5d9428571a12c7a42bd25bbaa16494569a1cd0c-YQrKMj_fw658

Chương 42.2

 

Nhưng không đợi Thiên Tịch Dao nghiền ngẫm xong, rất nhanh truyền tới tiếng cởi quần áo loạt xoạt, Thiên Tịch dao nhắm mắt lại giả vờ ngủ. Khi Hoàng đế lên giường liền ôm nàng vào trong lòng, tay hắn chậm rãi đặt lên bụng của Thiên Tịch Dao, dịu dàng xoa xoa, một lúc lâu sau khẽ thở dài.

Thiên Tịch Dao nghĩ, chắc Hoàng đế cũng thất vọng giống nàng?

Không chỉ một ngày mà ngày hôm sau cũng bắt đầu nổi mưa, đám người Thiên Tịch dao đành bị kẹt ở chỗ này.

Hoàng đế rất trầm lặng, rảnh rỗi thì đọc sách, Thiên Tịch Dao may vá. bà cụ lúc đầu còn sợ người lạ, sau đó thấy vị phu nhân này tính tính rất tốt, bình thường còn lôi kéo cả con dâu cùng nhau thêu thùa may vá nói chuyện phiếm.

Bà cụ rất hay nói, hé miệng ra là không dừng được, có thể nói liên tù tì đến tận trưa vẫn không dừng, nói hết chuyện mấy đời trong nhà, lớn thì là chuyện vại nước trong nhà, nhỏ thì từng hạt đậu cũng nói rõ từng cái một.

”Vốn nơi đây là một cái làng, phía bắc dựa vào biển, thường bắt cá sinh sống, chỉ là sau này…ôi, những năm gần đây bắt đầu trưng thu thuế cá gì đấy, nhiều nhà không chống đỡ nổi nên rời đi, vào sống trong thành, nhà thì đi phái bắc nương nhờ thân thích, còn có mấy nhà bởi vì kéo dài thời hạn không nộp thuế, nữ nhân bị cưỡng ép bán gán nợ. Nhiều người không chịu nổi, tìm đến cái chết, bây giờ chỉ còn lại mỗi nhà chúng ta.” Bà cụ bất đắc dĩ nói.

Thiên Tịch dao nhớ Ngũ Tuyền từng nói, khi tiên đến vẫn còn đã sớm đình chỉ trưng thu thuế cá, sao vẫn còn thu tiếp vậy? Hiển nhiên là có người tác quái ở đây, hỏi: ”Đây rõ ràng là thuế lừa đảo, lẽ nào không có ai cáo?”

Bà cụ nói: ”Ai dám cáo? Trưng thu thuế cá là Tổng đốc đại nhân định ra.”

”Tín Dương hầu?”

”Còn ai ngoài vị Hầu gia này, nghe đâu có một nữ nhi trong cung làm quý phi, quyền thế ngập trời.” Bà cụ nói tới chỗ này, lộ ra nét mặt hả dạ, nói: ”Hừ, đáng tiếc, mấy ngày trước đó đã bị người ta giết.”

Thiên Tịch dao nghĩ tới đánh giá của Hoàng đế về Tín Dương hầu, không giống kiểu người làm ra loại chuyện này…lại nhớ tới thời điểm Đặng Khải Toàn nói chuyện, luôn cảm thấy hình như Hoàng đế đang mưu đồ việc gì mà nàng không biết.

Rốt cuộc là chuyện gì chứ?

Bà cụ nói đến là hưng phấn, uống một hớp nước trà, lại tiếp tục nói: ”Phu nhân, Tín Dương hầu vừa chết thật đúng là hả lòng hả dạ, tất cả mọi người là do vua hải tặc Hạ Chấn làm.”

Thanh Nương nãy giờ không nói gì, ai ngờ nghe bà cụ nói đến Hạ Chấn một cái, tay cầm kim khẽ run lên. Thiên Tịch dao đang cúi đầu uống trà, vô tình thấy một màn như vậy, trong lòng nàng thấy lạ, nhưng cũng không hỏi nhiều.

”Sao lại là ông ta?” Dọc đường đi Thiên Tịch Dao toàn nghe đến đề tài Hạ Chấn, những quan viên kia đối với người này, đặc biệt nhóm cáo mệnh phu nhân quả thực hận thấu xương, nhưng bách tính phổ thông lại rất ít người hận ông ta, không ít người còn đi đầu nhập vào ông ta.

”Bởi vì..” bà cụ vừa muốn nói, chợt nghe thấy tiếng ho khan nặng nề của ông cụ nhắc: ”Bà già kia, sao còn chưa quét sân thế hả?”

Bà cụ cười lúng túng, quay sang nói với Thiên Tịch dao: ”Phu nhân, ta đi quét sân đây.”

Thiên tịch Dao đang nghe đến nghiện, nhớ tới phản ứng của Thanh Nương khi nhắc tới Hạ Chấn, thầm nghĩ không phải nàng ấy biết chút gì chứ, thuận miệng hỏi: ”Thanh Nương, ngươi có biết chuyện giữa Tín Dương hầu và Hạ Chấn không?”

Đầu Thanh Nương cúi cực thấp, nói: ”Không biết.”

”Ồ.” Thiên Tịch Dao thấy nàng ta rõ ràng là biết gì đó, nhưng có vẻ không muốn nói ra cũng liền không hỏi nữa, nàng đang làm cho Hoàng đế một bộ trường bào.

Sau lần trước tặng đôi tất cho Hoàng đế, hắn hình như rất thích, dọc đường vẫn luôn đi, mãi đến mầy ngày hôm trước bị rách một mảng mới không thể không vứt đi. Chuyện này Vạn Phúc nói qua nói lại rất nhiều lần trước mặt Thiên Tịch Dao, Thiên Tịch Dao liền bắt đầu…, ai nha, thì ra Hoàng đế thích tất mình làm như thế, cái loại cảm giác kiêu ngạo này, tăng vọt rất nhanh, không ngờ mình vẫn phải làm nữa, mệt quá đi…-_-!!

Tóm lại dọc đường đi Thiên Tịch dao dành chút thời gian làm năm đôi tất cho Hoàng đế, thấy Hoàng đế dù không có biểu cảm gì kích động, hắn vẫn luôn như thế…Thiên Tịch Dao biết Hoàng đế chính là mặt than. Nhưng nếu như hắn vẫn thích đi, làm năm đôi tất vẫn xỏ đi xỏ lại rất nhiều lần. Thiên Tịch dao lại bắt đầu làm đồ trong cho Hoàng đế, bị Vạn Phúc nhìn rõ kỹ, sau đó là giày, bây giờ là trường bào.

Mưa vẫn không ngớt, không đến mấy ngày đã ăn hết lương dự trữ. Ngũ Tuyền và tướng công Thanh Nương, còn có ông cụ cùng nhau đi xuống núi mua đồ.

Có lẽ là trên đường mưa lớn, buổi tối vẫn chưa trở lại, bà cụ lại bắt đầu ngó dáo dác ra bên ngoài, kết quả lại chờ được em gái bà cụ là Triệu thị.

Triệu thị ở trong một thôn nhỏ phụ cận, thấy mấy ngày nay trời mưa thì lo lắng cho tỷ tỷ, lúc này mới dẫn nhi tử vội vã đi tới, thanh ra thấy cả mấy người khách trong nhà tỷ tỷ.

Bà cụ mừng rỡ, kéo Triệu thị nói chuyện hồi lâu, vừa nói liền quên cả nấu cơm, Thanh Nương vào hỏi rất nhiều lần mới nhớ ra, vỗ đùi nói: ”Bảo sao ta thấy đói bụng, thì ra là chưa ăn cơm a.”

Thế nhưng có một vấn đề, không có củi đốt.

Bà cụ rầu rĩ, vốn nghĩ ông cụ và con trai có thể trở về trước cơm tối, cho nên không để ý lắm…Triệu thị thấy tình huống này, bà liếc nhìn nhi tử nhà mình, trên đường lầy lội bị trật chân chắc là không làm được việc, liền đưa mắt nhắm ngay Vạn Phúc, ai ngờ người ta đang bị cảm mạo, đỏ mặt ho khan không ngừng. Bà thấy người này cũng không được, cuối cùng đưa mắt nhắm vị nhìn rất anh tuấn kia, thật sự là một nam nhân rất tuấn lãng.

”Vị gia này, ngài xem mấy bà già chúng ta, đau ốm bệnh tật, người không linh hoạt, mà trời tối rồi, cơm còn chưa được ăn.” Triệu thị giọng lớn, vừa nói ra là đinh tai nhức óc, rất mạnh mẽ; ”Ngài nếu không phiền thì bổ chút củi đi? Để cho mấy người chúng ta uống chút canh nóng được không?”

Sai Hoàng đế bổ củi? Tay cầm châm tuyến của Thiên Tịch Dao ngừng lại, nàng nghĩ có thể là mình nghe lầm rồi, ngoáy ngoáy lỗ tai, kết quả nghe thấy Triệu thị nói thêm: ”Đừng nói với ta là vóc dáng ngài cao dài như thế nhưng ngay cả củi cũng không bổ được nhé.”

Vạn Phúc ở trên giường nghe thế mà méo xệch cả mặt, gào một tiếng nhảy dựng lên, song do quá kích động nên thoáng cái đã hoa đầu chóng mặt, đành quay lại nằm lên giường.

Hoàng đế hiển nhiên là lần đầu gặp phải tình huống này, có hơi sững sờ.

Triệu thị liếc nhìn Thiên Tịch dao đang khiếp sợ đi ra từ trong nhà, nói: ”Vị gia này, nhìn vợ ngài chút xem, thật đánh thương, đói đến đi không vững nữa rồi.” Sau đó tiến lên dắt tay Thiên Tịch Dao rồi lại bảo: ”Vị phu nhân này, ngài cứ chờ chút, chờ lão gia nhà ngài bổ củi xong chúng ta liền làm cơm. Ta đem theo một con gà mái, chậc chậc, nấu canh uống thì vị rất ngon.”

Thiên Tịch dao thầm nghĩ, ta đâu có đói, ta là bị dọa sợ đó!

Nếu như Hoàng đế chỉ là một người bán hàng rong, theo lý bà cụ này nói cũng không sai, chỉ có mình Hoàng đế là có thể lao động, hắn thích hợp để phụ một tay, nhưng vấn đề là hắn là người tôn quý nhất Đại Kỳ đấy! Là Hoàng đế! Hắn có thể làm chuyện này sao?

Trong lòng Thiên Tịch Dao bất ổn, trong đầu lại nghĩ tới cảnh tất cả người trong nhà này bị lôi đi ném vào đại lao, càng nghĩ càng thấy sốt ruột, sắc mặt trắng ra mấy phần.

Hai ám vệ núp trong bóng tối, ngươi nhìn ta ta nhìn ngươi, trong mắt không giấu được sát ý.

Ngươi nhà này dĩ hạ phạm thượng như vậy đáng chết!

Bây giờ ra tay luôn?

Hai người nắm ám khí trong tay đang định một kích giết luôn, thấy Hoàng đế kéo kéo ống tay áo, bọn họ bỗng dừng tay. Đây là một loại ám hiệu, tức là không được hành động thiếu suy nghĩ, đành không thể làm gì khác hơn là chịu đựng.

Rốt cuộc là chuyện gì đang xảy ra vậy? Hai ám vệ nghẹn khí.

Hoàng đế không hề nhìn bạ cụ Triệu thị, tuy bà ta là người cao tuổi và giọng rất to, cảm giác tồn tại rất mạnh, nhưng Hoàng đế không thèm nhìn bà ấy mà quay sang vẫy tay với Thiên Tịch Dao.

Chỉ cần hoàng đế không tức giận là Thiên Tịch Dao đã cảm tạ trời đất rồi, thấy Hoàng đế lúc này còn có tâm tình tìm nàng vội chạy tới như điên.

Hoàng đế liếc nhìn sắc mặt của Thiên Tịch Dao, hỏi: ”Đói bụng?” Rồi lập tức bồi thêm một câu: ”Ta đi bổ củi, nàng tới nhóm lửa.”

Thiên Tịch Dao vội vàng nói: ”Lão gia, để thiếp bổ cho.”

Ở trong nhà Vạn Phúc một lần nữa nỗ lực bò ra ngoài, kết quả còn chưa lết tới cửa, lại oành một tiếng, ngã dúi dụi trên đất, trán bị dập đầu tróc một mảng lớn, trực tiếp không bò dậy nổi. Hắn nằm trên mặt đất nghĩ, bệ hạ, nô tài vô năng a, nô tài không cứu được bệ hạ! Ô ô ô

Thiên Tịch Dao đứng bên cạnh Hoàng đế, chuẩn bị ky niệm khoảnh khắc có tính lịch sử, à nhầm, là chuẩn bị cho việc nếu Hoàng đế thấy không khỏe thì sẽ lập tức thay thế. Ai ngờ Hoàng đé lúc đầu bổ không được chính xác lắm, búa luôn bổ sang một bên, sau đó bổ phát nào cũng chuẩn, từ khối gỗ to nhanh chóng biến thành những thanh củi mỏng.

Thiên Tịch Dao không khỏi lộ ra nét mặt bội phục, nói: ”Lão gia, chàng thật lợi hại.”

Ban đầu Hoàng đế có hơi bực bội, nhưng làm nhiều rồi tìm được bí quyết, lại thấy vẻ sùng bái trong mắt Thiên Tịch Dao, không hiểu sao càng bổ càng mạnh hơn.

Bịch bịch bịch, Hoàng đế mồ hôi như mưa bổ củi, dường như đã tìm được tiết tấu.

Triệu thị ở một bên nhìn, không biết sống chết vỗ tay nói: ”Ai nha, chẳng phải chỉ là bổ củi thôi sao? Làm còn tốt hơn cả Thiết Ngưu nhà ta đó.” Thiết Ngưu chính là con trai Triệu thị, rôi quay sang nói với Thiên Tịch Dao: ”Phu nhân, phúc khí ngài thật tốt, gia nhà ngài vừa nhìn là biết có thể kiếm tiền, lại còn thương yêu ngài nữa.”

Thiên Tịch Dao nghe xong thiếu chút nữa chảy mồ hôi trên trán, nghĩ bụng, cụ à nếu như cụ biết vị này là ai, thì dù Hoàng đế không phạt cụ, chắc cụ cũng bị dọa sợ mà chết đúng không?

Ngũ Tuyền mới vừa đến cửa chợt nghe thấy âm thanh bổ củi, nhớ tới củi đốt đã sắp hết, hỏi: ”Ai bổ củi vậy?” Hậu quả là vừa vào sân liền thấy Hoàng đế tôn quý nhất Đại Kỳ xắn ống quần, mồ hôi như mưa đang bổ củi. Thân thể đàn ông cao bảy thước của Ngũ Tuyền, thiếu chút nữa quỳ rạp trên mặt đất.

—Hết chương 42.2—

 

17 Comments

Gửi phản hồi

%d bloggers like this: