[huge_it_slider id="1"]

Sủng phi -Chương 123

Editor: Su Lemon

Happy birthday Nguyệt Tịch Lâu nào!!!

cropped-drmr479.jpg

Chương 123: Vợ chồng (trung)

“Hách Liên thị,” Tông Chính Lâm nghiêm túc gọi, Hách Liên Mẫn Mẫn ngồi thẳng tắp, một điểm cũng không dám chậm trễ.

“Ngươi chính la Lục hoàng tử phi, chính thất khí độ như thế nào, bản điện không nói, ngươi cũng nên biết được. Bản điện từng nhận lời với ngươi, trong phủ không có người có danh phận vượt qua ngươi, lời này vẫn như trước. Bất luận là ngươi, hay là Hách Liên gia, chỉ cần hành động thỏa đáng, đáng được tôn quý, trong lòng bản điện vẫn nhớ rõ ràng.

“Về phần Đan Như uyển, ngươi không được nhúng tay. Mộ thị làm người, chỉ cần người không trêu chọc nàng, nàng tất nhiên sẽ không cùng người khó xử”. Đây là lần thứ hai Tông Chính Lâm trước mặt Hách Liên Mẫn Mẫn nhắc đến Mộ Tịch Dao, nói hết sức rõ ràng, Đan Như uyển nàng không được động.

Hách Liên Mẫn Mẫn nghe hắn nhắc tới Mộ thị, trong lời nói toàn là thiên vị, trong nội tâm càng khó chịu.

Mẫu thân ở Hách Liên gia, phải chăng đã từng phải nhân nhượng vì lợi ích toàn cục, chịu đựng phụ thân ở trước mặt bảo vệ nữ nhân khác, khi đó người ứng đối như thế nào?

Hách Liên Mẫn Mẫn vừa mới phân tâm, lại nghe Tông Chính Lâm tiếp tục mở miệng. “Chắc hẳn ngươi cũng đoán được, trong hậu viện có ẩn giấu quân cờ của phản đảng?”. Nghe được chuyện đại sự như thế, Hách Liên Mẫn Mẫn chấn động.

“Điện hạ, có thể tra ra thân phận người này?”. Vẻ phẫn hận kia, so với Mộ Tịch Dao không kém chút nào.

Tông Chính Lâm nhìn từ lửa giận ẩn bên trong của nàng, dễ dàng nhận ra chỗ bất đồng của hai nữ nhân. Hách Liên thị trong lòng nhiều tạp niệm, ngay phẫn nộ cũng không đơn giản thuần túy. Mà Mộ Tịch Dao kiêu ngạo, rành mạch nói cho ngươi biết, nàng đang nén giận, rất muốn trả thù!

Tiểu nữ nhân đôi khi thật sự đơn giản, chỉ cần ngươi hiểu nàng, rất nhiều nghi hoặc tự nhiên có thể giải được. Tật xấu tuy nhiều, nhưng chỗ đáng quý lại đủ bù lại tính tình kiệt ngạo bất tuần kia (cương quyết bướng bỉnh). Con ngựa giả vờ mạnh mẽ này, Tông Chính Lâm cực thích dạy dỗ.

“Người này thân phận đến nay không rõ. Sau khi bản điện rời kinh, Mộ thị sẽ bắt tay quét sạch hậu viện. Đến lúc đó ngươi chỉ cần trấn giữ, tận lực giữ bổn phận Chính phi, công bằng định đoạt là được”.

Tông Chính Lâm nói chuyện như đây là lẽ thường phải làm, nhưng Hách Liên Mẫn Mẫn nghe vào tai lại nghĩ hoàn toàn không có chuyện như vậy.

Mộ thị ra mặt giải quyết việc này? Đây là vì sao? Điện hạ nói rất chắc chắn không thể nghi ngờ, như nhất định có thể tra ra nội ứng. Nếu có manh mối, vì sao không để nàng lấy thân phận Chính phi đường đường chính chính nghiêm khắc trừng trị, mà lại chọn Mộ thị – người không nên ra mặt nhất lúc này? Chỉ bằng cái bụng kia, nàng ta còn có tinh lực xen vào việc này?

“Điện hạ, Trắc phi có thân mình, lúc này không thể hao tổn tinh thần sức lực, có phải là không thỏa đáng hay không?”. Tuy là vạn phần không tin nguyện, Hách Liên Mẫn Mẫn cũng không dám ở nơi đầu gió, xem thường con nối dõi của Tông Chính Lâm.

Mộ Tịch Dao cái thai này không thể có chuyện ngoài ý muốn. Thục phi đã liên tục tạo áp lực, nếu sau khi nàng vào cửa cái thai này của Trắc phi không thể giữ được, về sau có nói gì, cũng sẽ không êm tai. Quan trọng hơn là Nguyên Thành đế cũng chú ý cái thai này của Mộ Tịch Dao. Mấy lần gặp nạn, nàng đều có thể vượt qua, Nguyên Thành đế còn cảm thấy đứa nhỏ này có phúc khí, từng ở trong cung của Thục phi nhắc nàng cẩn thận chiếu cố.

Nếu ngay cả hai lần vu oan ám sát liên tiếp bị ép buộc, nàng đều bình yên đào thoát, mà lại ở trong phủ phát sinh bất trắc, thì không phải nói Hách Liên Mẫn Mẫn nàng so với tặc nhân còn đáng sợ hơn? Cái danh này vạn vạn không thể dính vào.

Huống chi nếu người có tâm mượn cơ hội sinh sự, đem việc này dẫn đến mệnh cách, đến lúc đó nàng hết đường chối cãi. Nhà bình thường là thiếp thất tương khắc với chủ mẫu, không thể nghi ngờ là chỉ có thể đuổi thiếp thất ra khỏi phủ. Đến lượt nàng, dám can đảm va chạm với Mộ thị, chỉ với danh Trưởng công chúa trên đầu kia, nàng chắc chắn bị hoàng gia vứt bỏ.

Bởi vậy Hách Liên Mẫn Mẫn đối với cái thai này của Mộ Tịch Dao là vô cùng thận trọng. Căn bản không dám có bất kỳ tâm tư không đứng đắn nào, đây cũng là nguyên do nàng bị đè nén.

Trong phủ có một tổ tông sống không đụng vào được, làm Chính phi này phải nghe lệnh nàng muốn phát hỏa. Nếu đổi lại là trong phủ trừ nàng mọi nữ nhân khác đều có thai, nàng cũng không thể trơ mắt nhìn từng con vợ kế ra đời được.

“Nàng biết đúng mực”. Tiểu nữ nhân làm việc, động mồm sai bảo người, đó là thủ  đoạn bình thường. Có thể làm nàng mệt, Mộ Tịch Dao còn há mồm nhận việc sao? Còn không phải đẩy đến người Điền Phúc Sơn sao?

Tông Chính Lâm một câu chặn họng Hách Liên Mẫn Mẫn, làm nàng không thể cãi được. Nếu trong lòng nam nhân đã nhận định một nữ nhân hiểu chuyện biết đúng mực, nói nhiều hơn nữa cũng uổng công, có khi còn làm hắn phiền chán.

“Cứ như vậy đi, ngươi an bày tốt là được, từ hôm nay trở đi không phải xuất phủ”. Tông Chính Lâm thả chén trà nhỏ xuống, chuẩn bị rời đi.

“Điện hạ”. Hách Liên Mẫn Mẫn thật sự không cam lòng cứ như vậy buông tha cho thời cơ tốt, lấy hết dũng khí giữ người, “Thiếp làm ngoại bào cho điện hạ, điện hạ có thể thử một chút xem có vừa không?”

Hách Liên Mẫn Mẫn khó khăn hỏi, lại làm Tông Chính Lâm đột nhiên nhớ tới ánh mắt đầy thâm ý của Mộ Tịch Dao trước khi đưa hắn ra cửa, mắt phượng nheo lại.

Tiểu nữ nhân đoán được Hách Liên thị sẽ giữ người? Câu khiêu khích vừa rồi là vì làm hắn tâm hồn nhộn nhạo?

Lục điện tự lý giải, tâm tình lập tức chuyển biến tốt đẹp. Trên mặt cũng không lạnh lùng như trước.

Vỗ nhẹ hai tay Hách Liên Mẫn Mẫn bởi vì khẩn trương mà nắm chặt khăn tay, Tông Chính Lâm đứng dậy sửa sang vạt áo. “Hôm nay có chuyện quan trọng, không ở lại”.

Hách Liên Mẫn Mẫn vốn tưởng rằng điện hạ thần sắc hòa hoãn, lại đặc biệt thân cận, là cảm động và nhớ tới tâm ý của nàng, đồng ý lưu lại. Không ngờ lại thẳng thắn cự tuyệt, trái tim như bị dội một gáo nước lạnh, một chút ấm áp cũng không có.

Tư thái gần như hèn mòn như vậy, cũng không thể làm được gì sao? Vậy Mộ thị kia sử dụng thủ đoạn nào?

Cứng ngắc treo khuôn mặt tươi cười, Hách Liên Mẫn Mẫn đứng dậy theo, “Vậy để thiếp tiễn điện hạ ra ngoài được không?”, ở chung nhiều hơn một chút, cũng có thể dần dần quen thuộc.

Tông Chính Lâm thấy nàng vẻ mặt gần như khẩn cầu, tùy nàng theo bên người.

Hai người đi phía trước, sau lưng tùy tùng đi cách vài bước. Hách Liên Mẫn Mẫn liếc trộm bàn tay rủ bên người hắn mấy lần, muốn nắm lấy, cuối cùng cũng không dám mất quy củ. (tình yêu không có lỗi, lỗi ở quy củ =.=).

Ngước mắt nhìn nam nhân đang sóng vai đi cùng mình, gò má lạnh lùng, dáng vẻ uy nghiêm, dáng vẻ như vậy, dù không có xuất thân hoàng tộc, cũng làm biết bao nữ tử ngưỡng mộ.

Nhưng vì sao với tư cách Chính phi duy nhất của hắn, Tông Chính Lâm đối với nàng đến bây giờ đều chỉ là khách sáo xa lạ, không thấy chờ đợi cùng mình cầm sắt hài hòa?

“Điện hạ, thân là hoàng tử phi, có phải Mẫn Mẫn có chỗ làm chỗ không tốt?”. Nếu không vì sao mỗi lần ngài đến Thiền Như uyển khuôn mặt chưa bao giờ giãn ra?

Tông Chính Lâm bước đi vững vàng, cố ý chú ý đến nàng bước nhỏ, tốc độ cũng giảm đi vài phần. Từ xa nhìn lại, hai người đi cùng nhau, cũng có vẻ vợ chồng hòa thuận.

Tông Chính Lâm nghe nàng hỏi như thế, hơi nhướng mày.

Câu hỏi này, thật ra hắn cũng không rõ ràng lắm. Chính phi của mình không tốt chỗ nào?

Luận xuất thân, Hách Liên Mẫn Mẫn xuất thân từ danh môn vọng tộc, trâm anh thế gia, thân là đích trưởng nữ, thân phận đủ xứng với vị trí Chính phi.

Luận tu dưỡng, nàng cũng có một bụng thi thư, không phải dạng người nông cạn.

Luận dung mạo, mặc dù không cực kỳ xinh đẹp, cũng có khí chất đoan trang, nổi bật uy nghi hoàng tử phi.

Luận tính tình, trừ bỏ tâm tư mờ ám, làm ra một chuyện hoang đường, tính đến nay tính tình cũng coi như ôn hòa nhã nhặn.

Nữ nhân như vậy, làm chính thất hoàn toàn phù hợp với hình mẫu trước đây của hắn. Quan trọng nhất, Hách Liên Mẫn Mẫn ở trước mặt Mộ Tịch Dao không chiếm được chỗ tốt, không khi dễ được đầu quả tim của hắn. Bây giờ xem ra, là do tiểu nữ nhân gió đông quá mạnh mẽ, không chú ý liền đè ép lên. Hôm nay Hách Liên Mẫn Mẫn hỏi câu này, sợ là bị khí thé Mộ Tịch Dao ép quá mức.

Nhớ tới người không tim không phổi kia, ở trong viện sống tự do tự tại, hoàn toàn không xem Hách Liên thị là đối thủ, Tông Chính Lâm cảm khái. Tiểu yêu tinh năng lực không nhỏ, chỉ tùy tiện quạt gió yêu, Thiền Như uyển Hách Liên Mẫn Mẫn liền kiêng kị nàng hết mức.

– Hết chương 123 –

Categories: Sủng phi

20 Comments

Gửi phản hồi

%d bloggers like this: