[huge_it_slider id="1"]

Sủng phi khó làm – Chương 47.1

Editor: Lina Lê

PR for new editor ><

12109136_398169727047703_6271301186377681840_n

 

Chương 47.1

Sắc trời đen kịt, tiếng gió thổi thét gào trên biển giống như tiếng khóc bi thương của người con gái. Hoàng đế một mình đứng trong nhà lá Thiên Tịch Dao đã từng ở qua, hình bóng đơn bạc, làm Ngũ Tuyền cảm thấy bóng lưng này có chút cô đơn…

Hoàng đế liếc nhìn bài trí trong nhà tranh thì không nhịn được cau mày, tường xám tro hình như chẳng hề được quét vôi, trên mặt tường còn dính chút chút dầu mỡ màu đen dơ bẩn, giống như không được lau chùi trong thời gian dài mà xuất hiện. Cửa sổ chỉ dùng tranh tết dán lên, chắc là trước đó đã bị thủng nên dán lại một lần nữa, gần như không nhìn ra hình dạng ban đầu nữa. Về phần chiếc giường, càng giống như cổ vật đã dùng qua mấy thập niên, đến khi Hoàng đế đưa mắt ngắm tới tủ bát, nếp nhăn mày đã có thể kẹp chết một con muỗi.

Ngũ Tuyền thấy sắc mặt Hoàng đế là lạ, lần theo ánh mắt của Hoàng đế nhìn lại, trên nền đất trong góc phòng là đống bát sứ, trong bát là cơm thừa rượu cặn đã ăn qua, do để hơi lâu, hình như còn có thứ gì xanh xanh, vật này…chẳng lẽ là để cho Trân tần nương nương ăn?

Mặt Hoàng đế sa sầm đi tới, Ngũ Tuyền đang muốn khuyên nhủ, ai ngờ thấy Hoàng đế chỉ vào chén canh còn thừa lại nói: ”Đây là canh chua cay?”

Ngũ Tuyền khó khăn đi tới, nhìn màu của canh, rồi cúi đầu ngửi ngửi, báo: ”Là canh chua cay.”

Thốt ra lời này xong liền thấy Hoàng đế sầm mặt, dường như chợt nhớ ra điều gì, vội vã ra khỏi nhà tranh, khi về tới Đô đóc phủ, chuyện đầu tiên làm chính là sai người đi gọi thái y.

Mấy người ngũ Tuyền còn tưởng rằng Hoàng đế bởi vì qua sông bị ướt y phục, chắc là thân thể khó chịu, lo lắng ở một bên chờ kết quả, lão thái y ở bên cạnh thì rung đùi đăc ý không nói hết được.

”Có phải là bệ hạ không thoải mái?” Ngũ Tuyền có quen biết với vị thái y này, cho nên hỏi không cố kỵ gì.

Lão thái y thấy là Ngũ Tuyền, , vội nói: ”Bệ hạ không có chuyện gì.”

Ngũ Tuyền thở phào một hơi, Ngũ Tuyền đang muốn nói tiếp chợt nghe thấy lão thái ý nói: ”Có điều chuyện bệ hạ hỏi rất kỳ lạ, không lại đi hỏi lão phu, nử tử sau khi có thai có còn nguyệt sự nữa không.”

”…”

Lão thái y thấy Ngũ Tuyền cũng là biểu cảm trố mắt, biết là hắn không rõ chuyện này, lặng lẽ xán tới nói: ”Hay là bệ hạ muốn vị phi tử ấy có thai?”

Ngũ Tuyền ngây ra một lúc lâu, hỏi một đằng trả lời một nẻo: ”Lý thái y, ông trả lời ta trước đã, chuyện bệ hạ hỏi là có thể không?”

Lão thái y vân vê chòm râu, sắc mặt nghiêm túc: ”Cũng có khả năng, nhưng đó không phải là triệu chứng tốt, dễ có khả năng chảy thai.”

Ngũ Tuyền nghe xong cảm thấy đầu óc hỗn độn, hình như có chuyện gì đó cực kỳ quan trọng, nhưng nghĩ mãi không ra, quả thực rối tinh rối mù.

Chờ thái y đi rồi, Vạn Phúc chạy tới, nói với Ngũ Tuyền: ”Ngũ thị vệ, bệ hạ cho gọi ngài.”

Ngũ Tuyền vội thu liễm tâm trạng đi vào.

Trong phòng chỉ có một ngọn cung đăng (đèn trong cung đình), có hơi tối, Hoàng đế ngồi trên tháp làm từ gỗ đàn hương quét sơn đen lót vải gấm, trước mặt hắn là bàn trà cũng làm từ gỗ đàn hương quét sơn đen, bên trên đặt một bộ trà cụ màu trắng, ấm trà còn đang bốc hơi nóng.

Lúc Ngũ Tuyền đi vào Hoàng đế đang uống trà, chỉ là cảnh tượng này…làm hắn thiếu chút nữa bị kinh sợ. Chén trà Hoàng đế cầm trong tay đặt đổ ngay gần miệng, nhưng không có động tác uống vào, khiến toàn bộ nước trà từ cằm chảy xuống, ướt hết vạt áo.

Hoàng đế làm sao vậy?

Cho dù như vậy, Hoàng đế dường như chẳng hề biết, chờ ”uống” rớt chén này lại đến chén khác, cứ như thế Ngũ Tuyền nhìn Hoàng đế ”uống rớt” hết một bình trà, sau đó…vạt áo ướt sũng, trên mặt đất là một bãi nước.

Ngũ Tuyền kinh hãi hô: ”Bệ hạ!”

Lúc này Hoàng đế mới như tỉnh mộng, sau khi thay y phục lần nữa, sắc mặt nghiêm trọng hỏi: ”Tra ra được thân phận của ả kia chưa?”

Ngũ Tuyền vội lên tinh thần đáp: ”Họ Chu, trong nhà đều gọi là Mai Nương, là nữ nhi của một nhà hải thương giàu có. Năm năm trước Tín Dương hầu lấy được mật báo, nói Chu gia có người lén buôn hàng lậu trên biển, phái người đi truy nã, một nhà mười hai miệng ăn bị bắt toàn bộ, sau đó trên đường áp giải, tiểu nữ nhi là Chu Mai Nương được cậu họ là Hạ Chấn cứu đi…Lôi tướng quân mang theo thủy sư ba ngày sau là có thể đến bên cảnh, nghe nói sào huyệt của hải tặc ở Long Hưng đảo, Đặng Khải Toàn đã dẫn theo năm mươi cao thủ của Củng vệ ti suốt đêm ngồi thuyền đuổi theo, nhất định sẽ giữ được bình an cho nương nương.”

Ngũ Tuyền nói với Hoàng đế một tràng dài, cuốt cùng chốt lại: ”Bệ hạ yên tâm.”

Hoàng đế nắm chặt chén trà, rồi buông lỏng, rồi lại nắm chặt, dùng sức hơi nhiều khiến khớp xương trên tay hiện ra, âm trầm nói: ”Đám to gan lớn mật này, trẫm hận không thể lập tức khiến cho bọn chúng…”

Đến khi Ngũ Tuyền và hoàng đế đi ra khỏi Hạc Phong hiên thì đã là nửa đêm, hắn la mồ hôi nghĩ tới phàn ứng khác thường vừa rồi của Hoàng đế, cảm thấy khiếp sợ trong lòng. Hắn vẫn nhớ hồi đó tranh đoạt ngôi vị hoàng đế với Dung vương không có thấy Hoàng đế thất thố như vậy, rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra thế?

Sự tình quanh co lòng vòng lại trở nghi vấn ban nãy của thái y, tại sao Hoàng đế lại hỏi vậy? Sau khi thái y đi ra lại có phản ứng khác thường đến thế.

Ngũ Tuyền về tới nơi ở, thị nữ Tiểu Phân cầm y phục thay cho hắn, Ngũ Tuyền khẽ nhíu mày nói: ”Nhà Lý phúc Thụy đâu rồi? Sao chr có một mình ngươi?” Đôi vợ chồng Lý Phúc Thụy là  do mẹ Ngũ Tuyền phái đến hầu hạ hắn, Lý Phúc Thụy là chân chạy ở bên ngoài cho hắn, còn Phương thị nhà Lý Phúc Thụy làm chút việc nặng trong phòng hắn.

Tiểu Phân xấu hổ đỏ mặt, tiếng như muỗi kêu nói: ”Thiếu gia, nô tì đang muốn nói với ngài, nhà Lý Phúc Thụy mấy hôm trước chẳng phải liên tục bị nôn, ngửi thấy mùi cá là khó chịu sao? Lúc đó ngài còn sai nô tì đi tìm Lý thái y nhìn xem thế nào.”

Bây giờ Ngũ Tuyền mới nhớ ra là có việc này, hỏi: ”Đã xem qua chưa?”

”Bọn nô tì chẳng qua là người hầu kẻ hạ sao có thể phiền toái đến Lý thái y? Ở Phúc Kiến tìm một quán lang trung khám qua, không ngờ lại có tin vui!” Tiểu Phân vừa cười vừa nói.

Ngũ Tuyền chợt sửng sốt, xoay người, sắc mặt tái xanh nhìn Tiểu Phân, nói: ”Ngươi bảo là có tin vui ư?”

”Dạ đúng vậy, thảo nào mấy hôm trước chỉ thích ăn canh chua cay.”

Ngũ Tuyền sau khi nghe được mấy chữ canh chua cay thì giống như bị sét đánh, nhớ tới chuyện Trân tần nương nương khi ở nhà Vương gia luôn buồn nôn, lại nghĩ tới việc hôm nay Hoàng đế hỏi ngự y, còn có canh chua cay trong nhà tranh, mấy chuyện móc nối với nhau, đã nói lên rằng…Trân tần nương nương có tin vui!

Bất chợt Ngũ Tuyền cảm thấy sống mũi cay cay, viền mắt hơi ươn ướt. Bệ hạ sau khi lên ngôi vì chuyện con nối dòng mà phiền não không dứt, ngay cả hắn ở bên cạnh cũng rất nóng ruột, ai ngờ chuyện ngày đợi đêm mong lại đến trong lúc bất ngờ như vậy…hèn gì ban nãy bệ hạ thất thố đến thế, hiện giờ cuối cùng Trân tần cũng có thai, đây là việc vui cỡ nào chứ?

Ngũ Tuyền lại nghĩ tới Thanh Nương, không, phải là Chu Mai Nương ra tay ác độc với Thiên Tịch Dao, cảm thấy khí huyết dâng trào, chỉ muốn đem người ra lăng trì mà thôi!

***

Thiên Tịch dao mỗi lần nhìn sóng biển đánh tới đều có ảo giác chiếc bè này bị lật tới nơi, chưa bao giờ cảm nhận được con người lại nhỏ bé đến vậy. Đám người Thanh Nương này thật đúng là bọn liều mạng, đều con mẹ nó không muốn sống nữa, hu hu hu.

Hương Nhi hiển nhiên cũng rất sợ, nắm chặt tay của Thiên Tịch Dao, trong miệng lại nói; ”Phu nhân, đừng sợ, lão gia nhất đinh sẽ đến cứu phu nhân.”

Hy vọng là vậy, Thiên Tịch Dao thấy lúc trước nàng nhìn vấn đề quá đơn giản. Lúc nãy nàng nhìn thấy người tới cứu viện đều là tùy tùng bên người Hoàng đế, bất kể là Củng vệ ti hay kỵ binh của Thị vệ ti, căn bản không hề có người ngoài nào, vì sao lại thế? Rõ ràng cũng là bởi vì lo lắng chuyện nàng bị bắt cóc lộ ra ngoài, không tốt cho thanh danh của nàng.

Nếu đã như thế, nàng dạt đến trên biển rồi…nói không chừng sẽ phải ở trên một hòn đảo, vậy cứu thế nào đây?

Dĩ nhiên, Thiên Tịch Dao vẫn tin vào thành ý của Hoàng đế, nếu không đã chẳng gắng đến tận lúc này, điều này đã chứng thực Hoàng đế thật sự sủng ái nàng, nàng không nhìn lầm người. Nhưng vấn đề là, khi cứu nàng trở thành chuyện thương gân động cốt, tỷ như muốn đi đảo phải điều động thuyền lớn vân vân, dễ thấy động tĩnh rất lớn, Hoàng đế sẽ chịu nỗ lực vì nàng không?

—Hết chương 47.1—

Dù đang bận tối mặt tối mũi nhưng vẫn cố ngoi lên để giới thiệu bạn editor mới. Đây là editor mà mình rất vất vả mới chọn được, mong các bạn sẽ ủng hộ bạn ấy. 

Thứ bảy sẽ đăng nốt c47.2~~

10 Comments

Gửi phản hồi

%d bloggers like this: