[huge_it_slider id="1"]

Sủng phi khó làm – Chương 47.2

Editor: Lina Lê

12311129_407979149400094_8896616584467358960_n

(Nguồn ảnh: Hội những người yêu tranh vẽ đẹp)

Chương 47.2

Thiên Tịch Dao thật khóc không ra nước mắt, Hương Nhi lạnh run ôm lấy Thiên Tịch Dao. Hai người mỗi khi nhìn thấy sóng to đánh tới là hét lên một tiếng, vừa là để phát tiết nỗi sợ, vừa có ý chọc tức đám người Thanh Nương, chúng ta không tốt, ngươi cũng đừng mong sống ổn. Trịnh Tam lau nước biển trên mặt, giận đến sôi gan, thấy thật là tức muốn chết rồi, nếu không phải thân phận người này quý giá thì thật muốn bất chấp hết ném người xuống biển làm mồi cho cá.

Bè gỗ lênh đênh trên biển, Thiên Tịch Dao chẳng còn sức mà hét nữa, kết quả thấy dưới ánh trăng có một hòn đảo nhỏ, Thanh Nương lộ ra nét mặt vui mừng nói: ”Đến rồi!”

Mấy người tinh thần chấn động, liều mạng chèo thuyền, chỉ chốc lát đã tới gần. Đến khi lên bờ, Thanh Nương cùng bọn Trịnh Tam mới lộ ra biểu cảm như trút được gánh nặng. Nói nghe có vẻ đơn giản, chèo một bè gỗ đến đây, nhưng thực tế khắp nơi ẩn giấu nguy hiểm, cũng may dọc đường đi không xảy ra chuyện gì, cuối cùng cũng thoát hiểm.

Khi đặt chân lên đất liền Thiên Tịch Dao và Hương Nhi thả lỏng hơn nhiều, Hương Nhi có thời gian quan sát Thiên Tịch Dao. Nàng thấy y phục của Thiên Tịch dao đã ướt hơn phân nửa, vội vàng cởi bọc quần áo lôi ra một áo khoác rất nặng phủ thêm cho nàng ấy, trong miệng nhắc đi nhắc lại: ”Ban đầu nô tì chỉ muốn trốn đi luôn, nhưng nghĩ nhỡ đâu gặp được nương nương thì làm sao? Phu nhân không hề đem theo bộ y phục nào cả, liền tay xách nách mang váy vải quần dài, còn kèm theo rất nhiều đồ nữa.” Sau đó vui rạo rực nhìn Thiên Tịch Dao, vẻ mặt như thể ”nô tì lợi hại không, mau khe ngợi em đi”.

Tâm tình Thiên Tịch Dao vốn hồi hộp nhất thời bị chọc cười, xoa xoa đầu Hương Nhi nói: ”May mà em chu đáo, sau này ta mà rời em ra thì làm sao sống được đây.”

Hương Nhi lập tức cao hứng, mặt mày rạng rỡ nói: ”Nô tì sẽ không rời phu nhân đâu.”

Trong lòng Thiên Tịch Dao tuôn ra một tâm tình không nói rõ được, ấm áp, thoải mái, cười nhéo mũi Hương Nhi. Hai người thân mật dựa sát vào nhau, cảm thấy gió thổi trên biển không còn quá lạnh nữa.

Thanh Nương không hề có cảm giác buông lỏng như Thiên Tịch Dao. Trong đầu nàng ta vẫn hiện lên khuôn mặt của Đặng Khải Toàn, hồi tưởng lại Chỉ huy sứ Củng vệ ti, người lớn lên được đồn là rất tuất tú, đẹp hơn cả khuê nữ, trên mặt luôn mang theo nụ cười, thủ đoạn lại độc ác hơn bất kỳ ai. nếu rơi vào trong tay hắn, quả thực sống không bằng chết. Nàng không tự chủ run rẩy, nhớ tới cha mẹ huynh muội bị giam ở trong ngục, còn có phu quân và một đôi trai gái, cảm thấy trong lòng nặng trình trịch, không biết là tư vị gì. Nàng chỉ muốn bắt ép vị quý nhân này đi cứu mạng cha mẹ của mình thôi, sao giờ lại biến thành cái dạng này?

Không thể suy nghĩ nữa, Thanh Nương dùng sức lắc đầu, mũi tên đã ra khỏi cung không thể quay lại, huống chi nàng đã bước lên con đường không còn đường về?

Mấy người chỉ mới đi vào rừng dừa, chợt nghe thấy có người quát: ”Là ai?”

Thanh Nương khẽ hắng giọng, nói: ”Phiền báo cho Lam tiên sinh, Chu Mai Nương ta tới.”

Không lâu sau, có mấy nam tử cầm cây thương tua đỏ* đi ra, trên người bọn họ mặc quần áo ngắn màu lam tím, tay áo chật, ống tay áo dùng vải bố quấn lại, dễ thấy là để tiện cho hành động, chỗ ngực thêu hoa văn hình một con hải xà trông rất sống động.

*Cây thương tua đỏ (hồng anh thương):

 

Lúc này Thiên Tịch Dao mới biết người gọi là Thanh Nương này, tên thật là Chu Mai Nương.

Nhưng rốt cuộc thì Chu Mai Nương là ai?

”Thì ra là Chu nương tử, ngươi theo ta vào đi.” Nam tử dẫn đầu kia nói, sau đó liếc sang Thiên Tịch Dao và Hương Nhi hỏi: ”Hai người kia là?”

Chu Mai Nương đáp: ”Lát nữa gặp Lam tiên sinh ta sẽ báo cho.”

Người nọ gật đầu, không hỏi nhiều nữa, có chút nịnh nọt dẫn Chu Mai Nương đi vào.

Qua rừng dừa liền thấy một vùng đất phẳng rộng lớn, trên nền đất có một loạt nhà gạch ngói xa hoa. Thiên Tịch Dao dụi dụi mắt không dám tin nhìn, thật đúng là nhà gói xanh gạch hồng, nàng nghĩ…nơi này không có cửa hàng, còn là một hòn đảo đơn độc, vật liệu làm những căn nhà này chở tới đây bằng cách nào?

Người được gọi là Lam tiên sinh kia có vẻ khá đáng tin, sáng tinh mơ đã ra đón, là một nam nhân trung niên vóc người không cao, sắc mặt ôn hòa, ông ta cười híp mắt chào hỏi Chu Mai Nương, nói: ”Thì ra là Chu nương tử, mau mời vào, không biết ngọn gió nào thổi ngài tới đây. Nếu như Tam gia biết, không biết sẽ vui cỡ nào đây.”

Lam tiên sinh khi nói đến Tam gia dáng vẻ rất cung kính, khiến cho Thiên Tịch Dao phải suy nghĩ, rốt cuộc Tam gia của Chu Mai Nương này là người ra sao.

Chu Mai Nương bất động, nói với Lam tiên sinh: ”tiên sinh, nói ra thật sự rất xấu hổ…nhưng hiện giờ ta quả thực đã lâm vào đường cùng, xin tiên sinh hãy giúp ta.” Nói xong liền quỳ xuống, mấy người Trịnh Tam ở bên cũng quỳ xuống theo.

Lam tiên sinh hoảng sợ, nói: ”Chu nương tử là cháu gái ngoại của Tam gia, còn ta chẳng qua là thủ hạ của Tam gia lăn lộn kiếm miếng cơm mà thôi, hà tất phải làm đại lễ như vậy với ta?” Nói xong muốn tiến lên đỡ người dậy, Chu Mai Nương tránh đi khóc rấm rứt: ”Tiên sinh, lần này ta đã gây họa rồi.” Nói xong mắt nhìn về phía Thiên Tịch Dao.

”Hả?” Lam tiên sinh quá sợ hãi, ông từng nghe Tam gia không chỉ một lần đề cập tới Chu Mai Nương, chỉ nói cô cháu ngoại này là phụ nữ mà không thua kém đấng mày râu, rất yêu quý…Rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra có thể khiến cô chàu ngoại đầy kiêu ngạo trong miệng Tam gia hoảng sợ như vậy? Lập tức ông liếc theo tầm mắt của Mai Nương, kết quả vừa nhìn sang đã bị dọa cho giật mình. Nữ tử này lớn lên tú lệ phi phàm, khí chất xuất trần, áo khoác mặc trên người là kiểu thêu của danh tú phường  kinh đô, phải biết rằng y phục của danh tú phường đều là làm cho phu nhân kinh đô, lại càng không nói đến vải dệt cống phẩm này, đây là quý nhân nơi nào vậy?

Lam tiên sinh lấy lại bình tĩnh, nói với Chu Mai Nương: ”Đây không phải là nơi hợp để nói chuyện, tốt hơn là theo ta đi vào.”

Thiên Tịch Dao và Hương Nhi được người sắp xếp trong căn phòng ở đằng sau, hôm nay quá mệt mỏi, thay đổi chóng mặt, dù trong lòng Thiên Tịch Dao chất chứa rất nhiều chuyện, cũng không nhịn được mà ngủ luôn.

Sáng sớm hôm sau, Thiên Tịch Dao nghe thấy ở bên ngoài có người gọi nàng. Thiên Tịch Dao để Hương Nhi hầu hạ mặc xiêm y, đến khi mở cửa thì thấy người hôm qua đã mang các nàng tới – Trịnh Tam. Lúc này Trịnh Tam thoạt nhìn mặt mày ủ rũ, trên mặt còn có chỗ máu ứ lại, giống như bị ai đánh. Hắn không dám nhìn thẳng Thiên Tịch Dao, thái độ cực kỳ cung kính, khiến Thiên Tịch Dao nghĩ…tóm lại đã xảy ra chuyện gì rồi, tên này chẳng phải cực kỳ kiêu căng sao?

Khi đến chỗ hôm qua, vị Lam tiên sinh kia càng khách khí hết mực, mời mấy người Thiên Tịch Dao ăn điểm tâm. Trên đảo hoang này không ngờ lại làm ra được bánh bao long nhãn, đường nhĩ đóa*, ba bốn món ăn, cháo đậm đà. Còn Chu Mai Nương nhìn như cả đêm không ngủ, mắt sưng đỏ lên, nét mặt tiều tụy, nói với mấy người Thiên Tịch Dao: ”Lát nữa phải ngồi thuyền, các ngươi ăn nhiều chút.”

Thiên Tịch Dao biết nơi đây chưa phải là đích đến, còn phải đi nữa, nàng bèn thuận miệng hỏi câu: ”Đi chỗ nào?” Nàng không nghĩ Mai Nương sẽ trả lời nàng, ai ngờ Chu Mai Nương lại nói: ”Đi Long Hưng đảo.”

Thiên Tịch dao chưa quen thuộc mấy đảo lớn nhỏ ở đây, Hương Nhi đã từng nghe qua, ghé vào bên tai Thiên Tịch Dao nói; ”Phu nhân, em nghe nói, sào huyệt của hải tặc Hạ Chấn là ở Long Hưng đảo.”

Hải tặc? Hạ Chấn?

Ăn xong cơm rồi, Lam tiên sinh tự mình mang theo Mai Nương đi ở phía trước, về phần Thiên Tịch dao thì đang ngồi trong một cỗ kiệu, -_-, Thiên Tịch Dao không ngờ ở đây còn có kiệu, nhưng nếu người khác để cho nàng ngồi, nàng cũng không có lý do gì để từ chối đúng không. Cứ như thế Thiên Tịch Dao ù ù cạc cạc  từ một con tin bị trói trở thành khách quý.

Khi đến bờ biển, Thiên Tịch Dao lại đổi thành một chiếc thuyền. Đây là một chiếc thuyền buồm rất lớn, nếu không dưới tình huống thế này chắc Thiên Tịch Dao đã hưng phấn muốn chết, dù sao đây cũng là lần đầu tiên thấy thuyền ở cổ đại. Lần này đúng nghĩa một chiếc thuyền, không là bè gỗ kia. Lam tiên sinh còn chuẩn bị cho Thiên Tịch Dao một gian phòng, bên trong có giường có bàn đầy đủ mọi thứ, kết quả là Thiên Tịch Dao lại nôn ra!

Không sai, Thiên Tịch Dao say sóng, bản thân nàng vốn có hơi say sóng, lại thêm gần đây thể chất quá kém thì càng không thể tránh khỏi, nhưng hôm qua vì sao lại không choáng đầu? Con người một khi căng thẳng thì có thể phát huy khả năng vượt xa bình thường -_-

Thật giống như vừa thả lỏng sau cuộc thi thì đột nhiên bị bệnh.

Thiên Tịch Dao sắp nôn ra cả mật xanh mật vàng, Hương Nhi ở bên lau nước mắt, không biết làm sao nói: ”Làm sao bây giờ, làm sao bây giờ? Nếu lão gia mà nhìn thấy không biết sẽ đau lòng cỡ nào nữa.” Lúc này Hương Nhi đã sớm quên mất mình đã từng thầm oán giận Hoàng đế không tới cứu người.

Thiên Tịch Dao nôn đến nỗi hai mắt mơ hồ, ý nghĩ muốn chết cũng có.

Long Hưng đảo rất lớn, tòa nhà bến càng rất cao, khi thuyền đến gần liền thấy những nam tử mặc y phục sắc xanh đen đồng nhất đứng thành một hàng, vây quanh một nam tử đứng giữa vóc người cao ngất. Nam tử kia hình như chưa đến ba mươi, mày kiếm mắt sáng, mũi ưng, khí thế phi phàm.

Trong đầu Thiên Tịch Dao lờ mờ có cảm giác, đây chính là Hạ Chấn bọn họ vẫn nói tới.

Chu Mai Nương thấy nam tử kia thì lộ ra nét mặt tủi thân, bước nhanh tới, kết quả người còn chưa đến trước mặt đã bị hắn cho một cái tát, ngã thẳng xuống đất.

Nam tử kia rõ ràng rất tức giận, chỉ vào Chu Mai Nương mắng: ”Ngươi đúng là làm ra chuyện tốt rồi!”

 

Tác giả có lời muốn nói; Ngày mai sẽ cứu về, có thể đoàn tụ, Hạ Chấn đáng thương, thực sự là nằm cũng trúng đạn rồi.

—Hết chương 47.2—

5 Comments

Gửi phản hồi

%d bloggers like this: