[huge_it_slider id="1"]

Sủng phi – Chương 128

Editor: Su Lemon 

12235062_465823270288418_6399696573812786969_n

Chương 128: Sơ thẩm

“Chủ tử, Trắc phi bao vây viện rồi!” tiểu nha hoàn thất kinh, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy.

“Không có khả năng, tin tức bên kia đã chặt đứt. Trong phủ cũng đã xử lý sạch sẽ, nàng làm sao có thể có manh mối?” nữ nhân ánh mắt lộ vẻ do dự, khẳng định lúc ban đầu đã có chút dao động.

Hai chủ tớ đang nghi thần nghi quỷ, bên ngoài quản sự tiến đến truyền lời, nói là sau giờ ngọ ngày mai Trắc phi lần lượt thẩm vấn từng người trong viện.

Đợi đại quản sự rời đi, tiểu nha hoàn nơm nớp lo sợ, nói chuyện cũng có chút bất ổn, “Chủ tử, ngày mai cũng đã thẩm vấn rồi, liệu có phải trên tay Trắc phi thực sự có chứng cứ?”

“Hoảng cái gì! Chẳng qua là dẫn người qua hỏi một chút, chẳng lẽ nàng còn có thể tra tấn bức cung hay sao?”

Chỉ cần bình tĩnh, không có chứng cứ thì chết cũng không nhận tội, nàng có thể làm gì? Chình mình ẩn núp trong phủ nhiều năm như vậy, làm chuyện gì cũng cực kỳ kín đáo, chưa bao giờ bị người khác phát hiện. Lần này cũng nhất định có thể gặp dữ hóa lành, an ổn vượt qua.

“Nếu như ngày mai thẩm tra ngươi dám có gì sơ suất, hậu quả ngươi cũng biết? Ngươi cùng mẹ ngươi còn có cả nhà ngươi, mạng đều nằm trên tay chủ thượng. Mặc dù sự tình bại lộ, ngươi cũng phải cố gắng chống đỡ, tùy tiện tìm một người đệm lưng!”

Tiểu nha hoàn “bịch” một tiếng ngã trên mặt đất, run rẩy không ngừng.

Chủ tử là quân cờ ẩn mà phản đảng tỉ mỉ bồi dưỡng, việc này nàng theo chủ tử một năm mới biết. Chỉ trách mình lúc trước vì lòng tham, nhận của chủ tử một số tiền hối lộ lớn, thường xuyên vì nàng lén làm việc. Sau này trong lúc vô ý biết được chủ tử là mượn tay mình truyền tin tức ra ngoài phủ, đối phương cũng không phải là người tốt lành gì, nhưng mặc dù trong lòng hối hận, cũng đã hãm sâu vào vũng bùn, không cách nào thoát thân được.

Chờ đến khi chủ tử tìm nàng ngả bài, dùng tính mạng người trong nhà áp chế, nàng mới biết bản thân đã đâm lao thì phải theo lao, chỉ có thể đi một con đường mù mịt tối đen. Bắt đầu từ đây trở thành quân cờ trên tay chủ tử, bây giờ sợ là báo ứng đến rồi.

“Chủ tử, nếu chuyện xấu nhất xảy ra, nô tỳ cam tâm tình nguyện chịu tội danh này. Chỉ cầu chủ tử thay nô tỳ nói giúp với chủ thượng, có thể giữ được tính mạng người trong nhà”. Tiểu nha hoàn dùng hết khí lực nâng thân thể, quỳ rạp xuống, dập đầu với nữ tử.

“Thôi. Nếu không phải Mộ thị kia tra kỹ càng như thế, ta làm sao có thể nhẫn tâm để ngươi đi chịu chết. Nếu ngươi dùng thêm ít sức, trán bị rách, chẳng phải là càng làm người ta hoài nghi ư? Chuyện ngươi vừa cầu xin, ta tất nhiên có thể làm cho ngươi, nhưng các câu hỏi ngày mai, ngươi phải cực kỳ cẩn thận. Nữ nhân kia quá mức khôn khéo, coi chừng trúng quỷ kế của nàng”.

Hôm sau, trong phòng bên trong Đan Như uyển, Mộ Tịch Dao dẫn theo nha hoàn đắc lực phía sau, đại quản sự ở một bên, đợi nàng phân phó.

“Nô tỳ thỉnh an Trắc phi”. Bốn thị thiếp hai viện Lan Đài, Trúc Âm viện cung kính đứng phía dưới, sau lưng dẫn theo tất cả thiếp thân tỳ nữ.

Mộ Tịch Dao quét mắt qua, ánh mắt vô tình hữu ý dừng lại ở trên mấy người hơi lâu. Khóe môi cong lên, tay phải nâng lên kêu đứng lên.

“Hôm nay gọi các ngươi đến, cũng không có tính toán gì phải kiêng dè cả. Có một số việc, các ngươi ngồi xuống nghe một chút”.

Trong Lan Đài viện Ngũ thị Khổng thị là lão nhân, vốn đã bị khí thế của Mộ Tịch Dao áp chế đã quen, nghe nàng lên tiếng, thành thành thật thật ngồi xuống. Còn lại Tề thị, so với hai người kia thì nhập phủ muộn hơn một chút, quá mức cẩn thận, ngoài mặt đúng là người dễ đoán. Về phần An thị, từ khi vào phủ hoàng tử, trừ bỏ sáng sớm đến Thiền Như uyển theo quy củ, hiếm khi ra ngoài lộ diện, cho tới nay đều là đóng cửa, hầu như không hề đi lại giữa các sân, đối với Mộ Tịch Dao cũng coi như cung kính.

“Đầu tháng này, hôm điện hạ khai nha kiến phủ, phản đảng Thục Trung từng lển vào hoàng tử phủ, có ý muốn ám sát điện hạ. Về sau thất bại, bị giết tại chỗ”. Mộ Tịch Dao chậm rãi nói, đối với người ngồi xung quan, lần lượt nhìn từng người, thấy mọi người đều là vẻ mặt kinh hách quá độ, nhìn không thấy có điểm gì dị thường.

“Thiếp cùng với Thứ phi Ngũ điện hạ cũng gặp nạn ở nhà thủy tạ, suýt nữa cũng đã bị người mưu hại bỏ mạng”.

Đây cũng là Mộ Tịch Dao cố ý bẻ cong sự thật. Đem chuyện nàng bị trói ra ngoài hoàng tử phủ xóa sạch không còn chút gì.

Nàng cũng không sợ nội ứng kia vạch trần lời nói dối của nàng trước mặt mọi người, bây giờ chỉ lo tìm không thấy đầu mối, nếu có người ngu ngốc nhảy ra làm sáng tỏ sự thật, xác nhận lúc đó dẫn đường cho phản đảng, buộc Mộ Tịch Dao xuất phủ, đây không phải vừa vặn đụng phải họng súng của nàng (Mộ Tịch Dao) sao?

“Đại nha hoàn của thiếp từng nói, nàng lúc đó vừa vặn thấy được bóng lưng một nha hoàn lén lút, nghi ngờ là dẫn đường cho phản tặc, đưa hai gã tặc nhân đến nhà thủy tạ, có ý định xấu xa”. Mộ Tịch Dao tay trái nhẹ nhàng miết cạnh bàn, đôi mắt thâm sâu.

Trông thấy bóng lưng nha hoàn dẫn đường không phải là nha hoàn trong miệng nàng, mà chính là nàng.

Ngày đó bị phản đảng bắt đi, lúc qua góc đường, đột nhiên nhảy ra một tỳ nữ, cực kỳ khẩn trương dẫn đường cho tặc nhân. Vô cùng quen thuộc các con đường vắng vẻ trong phủ, từ đầu tới cuối không nói một lời, chỉ dùng hành động chỉ dẫn.

Bây giờ nàng ở ngoài sáng, nội ứng trong tối, cho dù ám tử kia lớn mật, cũng không dám trước mặt người khác bác bỏ lời của nàng, nên đương nhiên nàng nói như thế nào thì là chuyện như thế.

“Đêm đó có thể dẫn đường cho tặc phỉ, thân hình tuổi tác lại cùng nha đầu kia tương tự, còn hai viện Trúc Âm Lan Đài này là chưa thẩm tra đương nhiên không thể bỏ qua bất kỳ ai. Những người trong viện đưa ra chứng cứ chứng minh bản thân trong sạch. Hôm nay đến lượt sân của bốn người các ngươi, trong số này có người gây sóng gió hay không, đợi thẩm ra là biết ngay”.

Lời Mộ Tịch Dao vừa rơi xuống, tay trái dùng sức vỗ “ba~~” một tiếng lên mặt bàn. (chị không đau tay sao =.=).

“Dám cùng phản tặc cấu kết, ám sát điện hạ, lá gan không nhỏ!”.

“Hôm nay nếu có thể bắt được mật thám trong phủ, lập tức trói lại đưa đến Thiền Như uyển, sau đó giao cho quan phủ xử trí!”

Mọi người còn chưa hoàn hồn từ chuyện hành thích trong miệng nàng, chỉ thấy nữ nhân ngồi trên cao hung hăng phát giận, sắc mặt không còn chút ôn hòa lúc trước. Lập tức đã thành âm trầm hung lệ.

“Nha đầu này dám can đảm dẫn đường cho kẻ trộm, nếu có người dám bao che bảo vệ, cũng trừng phạt giống nhau. Gia quy phủ hoàng tử, cấu kết ngoại nhân, mưu hại hoàng tử cùng Trắc phi là tội mất đầu”.

Mộ Tịch Dao nói rất nghiêm khắc, đã nói rõ ràng lợi hại trong đó, dọa vài nữ nhân chưa bao giờ trải qua những việc như vậy câm như hến.

Điện hạ gặp chuyện! Ngay cả Trắc phi thiếu chút nữa cũng mất mạng. Chuyện này quả thực dọa người.

Khó trách mấy ngày trước hậu viện bị cấm túc, thì ra phát sinh chuyện lớn như thế. Chỉ tiếc… sao Mộ thị lại mạng lớn thế chứ?

Hôm nay nàng gióng trống khua chiêng tìm kiếm nha đầu kia như vậy, khó tránh chút tư tâm trả thù riêng. Chuyện này nửa điểm cũng không qua loa được, không chỉ không thể bị kéo vào mà cón không thể chọc nàng chán ghét. Nếu không nàng cuối cùng cũng không tìm ra hung phạm, tùy tiện chọn một cái vu oan đây không phải là bị oan to sao?

“Khởi bẩm Trắc phi, đêm đó nô tỳ xác thực là có phái nha hoàn đi ra ngoài, nhưng không phải là cấu kết phản phỉ, mà là đi gặp quản sự trong phủ, thay thiếp muốn… muốn vải băng nguyệt sự. Thỉnh Trắc phi minh giám, quản sự kia có thể làm chứng cho trong sạch của nha hoàn thiếp”.

Tề thị mặt đỏ lên, vội vàng thanh minh. Tội danh này quá dọa người, tuyệt đối không thể dính dáng đến được. Tuy rằng là nha hoàn phạm tội, nhưng ai có thể cam đoan chủ tử nàng không bị hoài nghi?

“Bẩm Trắc phi, nha hoàn của thiếp là đem quần áo của thiếp đến phòng giặt quần áo giặt giũ, đi ra chỉ chốc lát, nên sẽ không có bất kỳ liên quan gì đến kẻ trộm kia”.

An thị bị dọa nhanh chóng khai báo hành tung của nha hoàn, còn sợ vẫn không đủ tỉ mỉ rõ ràng, ngay cả nha hoàn đi mất bao lâu cũng không giấu diếm nửa điều.

Còn lại nha hoàn hai người trả lời là chưa từng đi ra ngoài, luôn luôn ở trong sân, cũng có thể tìm người làm chứng.

“Bốn người các ngươi đừng vội giải thích. Đi ra ngoài nhưng đến cùng có đi vòng đường khác hay không, ai cũng không thể khẳng định được. Còn ở trong sân ư, chẳng lẽ thành thực ngốc ở một chỗ, một khắc cũng không vụng trộm rời đi? Lời này ai cũng không thể nói chính xác hoàn toàn được, đúng không? Lại nói, ở cùng trong một viện, bao che cho nhau, nói đỡ cho nhau, cũng không phải là ít”. Mộ Tịch Dao nhàn nhã phe phẩy quạt tròn, vẻ mặt tin tưởng chưa đủ.

“Điều này… Lời này như vậy là… sự trong sạch này thật đúng là không có cách nào chứng minh rõ ràng được? Trắc phi có phải là quá mức nghiêm khắc rồi không?” Khổng thị vẻ mặt khó xử, khai báo như vậy rồi, cón không hài lòng? Chẳng nhẽ Mộ thị là chủ tâm tìm việc?

“Như thế dễ xử lý.” Mộ Tịch Dao một câu giải thích nghi hoặc Khổng thị.

“Nha hoàn này của thiếp, từ nhỏ đến lớn bản lĩnh lớn nhất chính là nghe tiếng bước chân, từ khi theo thiếp chưa từng sai bao giờ. Cho nên nha hoàn của các ngươi đi ra chỗ khác, đi lên vài bước, để nàng xem thân hình, nghe bước chân một chút là được”.

Mộ Tịch Dao nhíu mày nhìn sắc mặt bốn nữ nhân phía dưới, kêu Mặc Lan đi lên, tư thế đợi bắt người.

Bốn người hai mặt nhìn nhau, đối với bản lĩnh của nha hoàn Trắc phi bán tín bán nghi. Nếu nói đúng cũng còn may, trong sạch lập tức được chứng minh. Nếu nói không đúng, thì không phải là trơ mắt nhìn người bị oan sao?

“Chỉ cần không vụng trộm làm chuyện không thể để người khác biết, các ngươi không cần đi theo tham gia náo nhiệt quan tâm mù quáng. Nha hoàn này của thiếp nhìn người, tối đa là bắt người khả nghi ra, sau đó còn cẩn thận kiểm tra. Quan phủ cũng không chấp nhận “Nghe âm thanh nhận người” vừa mới nói. Còn cần chứng cứ thật sự đúng không?”

Mộ Tịch Dao vừa nói như vậy, cũng làm cho đa số người nhẹ nhàng thở ra. Chỉ cần không phải lời nói của một phía, còn coi trọng chứng cứ rõ ràng, biện pháp này cũng có thể dùng được.

Chỉ có một người trong lòng kinh hoảng, trên mặt cũng không dám biểu lộ một chút. Trắc phi cũng nói, mặc dù bị người nhìn ra, không có chứng cứ, cũng không thể vu oan giá họa. Nàng chỉ cần cẩn thận từng li từng tí theo những điều chủ tử phân phó, nhất định có thể thoát khỏi lần này.

“Mặc Lan, bắt đầu đi”. Mộ Tịch Dao nhận trà bạc hà Huệ Lan đưa đến, nhẹ nhàng nhấp một ngụm. Kêu mấy người phía dưới, theo thứ tự từ chính đường đi vào bên trong vòng sang hai bên đi lại.

Việc đi đứng này, bình người không có người chú ý, ai cũng không thấy có gì kỳ quái. Bây giờ bị chủ tử lớn nhỏ mấy ánh mắt nhìn chằm chằm, tám nha hoàn đi lại nhưng trong lòng cũng lo lắng đề phòng, sợ có gì đó không tốt, bị coi là nghi phạm bắt lại.

Mọi người thấy mấy nha hoàn kia đi lên đều là trán đổ mồ hôi, thân hình cứng ngắc chuyển hai vòng, không ai bước đi ổn dịnh, so với ngày thường, quả thực giống như hai người. Có người nhát gan rõ ràng còn run rẩy thiếu chút nữa trượt chân.

Mộ Tịch Dao nhìn mấy người dáng vẻ kỳ quái, khóe mắt co rút mãi. Nha hoàn trong hoảng tử phủ đều là tiêu chuẩn này, còn không bị người ta cưới thối mũi?

Đừng nói là phủ hoàng tử phủ, cho dù là nhà giàu, có nhà ai nha hoàn không được đặc biệt dạy dỗ qua, chọn lựa tốt mới dùng. Việc đi đứng là số một, kiến thức cơ bản nhất, tại sao đến Đan Như uyển chỗ nàng liền biến thành rối gỗ bị giật dây lộn xộn?

Nàng là nữ ma đầu sao? Lại có lực uy hiếp lớn như vậy? Mộ Tịch Dao lần đầu tiên ý thức được, chỉ sợ ở trong phủ thanh danh của nàng không quá hiền lành a…

Lần này để Mặc Lan nhìn người, chẳng qua chỉ là mánh khóe, để nàng tìm lý do làm việc tiếp theo. Những nha hoàn này lá gan nhỏ như vậy, lại không phạm tội, giống như một đám gà run rẩy. Chẳng lẽ trong lòng đều có quỷ, mỗi người đều không được chọn lựa kỹ càng?

Mộ Tịch Dao nhớ tới mạch ngầm hậu trạch, càng nghĩ càng mê mang, người mặc dù ngồi chỗ này, trong đầu lại đầy các ý nghĩ lung tung lộn xộn. Về sau cung đấu gì gì đó làm sao thiếu được? Thôi thì thỉnh thoảng luyện tập một chút, đề phòng bị người khác đào hầm tính kế a.

– Hết chương 128-

Categories: Sủng phi

12 Comments

Gửi phản hồi

%d bloggers like this: