[huge_it_slider id="1"]

Hiền hậu thực nhàn – Chương 29

Hôm trước có nàng nào hỏi quà nô en ấy nhỉ? Vào nhận quà nha. Nô ên vui vẻ nhé cả nhà.

Chương 29 Thần nói, tất cả đừng hoảng hốt

chinese_classical__b_by_valleyhu-d47rne0

Editor: Mai Vũ – Beta: Lei Hino

Hoàng đế nhìn tiểu thể tử còn đang xấu hổ, cười cười đưa ngón tay luồn vào mái tóc đen nhánh, mềm mại, sợi tóc giống như thác nước lướt qua ngón tay, khuôn mặt nam nhân tuấn tú nhẹ nhàng hôn lên tóc nàng, thanh âm có chút khàn khàn nói: “Ừ, không vội, chúng ta còn rất nhiều thời gian.”

Lời này mang ý tứ hàm súc sâu xa giống như là hứa hẹn về tình cảm cùng thời gian, từ trong miệng Hoàng đế nói ra, làm người Hoàng hậu hơi run động.

Chân mày Triệu Yên Dung khẽ buông lỏng, nàng biết, cái người nam nhân vừa trẻ tuổi tuấn mỹ vừa giảo hoạt đối với mình đã có hứng thú, còn có vẻ như không nhỏ.

Có hứng thú, mới có thể xâm nhập hiểu rõ, mới có nhận đồng đội, mới có tín nhiệm.

Lên làm Hoàng hậu có lẽ cũng không khó khăn như người ta suy nghĩ, chỉ cần có xuất thân danh giá, có dung mạo, lại có Hoàng thượng đồng ý chống lưng ủng hộ liền có thể.

Nhưng mà để trở thành một thê tử được Hoàng đế nhận thức cùng tin tưởng hoàn toàn, lại là nhiệm vụ tương đối khó khăn. Hoàng đế lên ngôi không quá nửa năm, uy thế trên triều cũng không vững chắc an bình như ngoài mặt, nếu không phải như thế, hắn cũng sẽ không gấp gáp, thậm chí cố chấp mà muốn kết hôn với cháu ngoại của Bùi Nghi làm hậu, sự thật chứng minh, quyết định này của hắn là vội vàng hấp tấp, rất thất bại. Bất quá đối với Triệu Yên Dung mà nói, lại là không thể nào tốt hơn nữa.

Tự dưng bên cạnh mình heo đồng đội đột nhiên hoa lệ biến thân thành thần đồng đội, cái dạng so sánh có sự đối lập một trời một vực như vậy, nếu Hoàng đế vẫn không động tâm thì mới là bất khả tư nghị (không thể tưởng tượng nổi đấy)!

Triệu Yên Dung cúi đầu tựa vào người Lý Duệ, giấu đầu ở trong lòng ngực của hắn, con ngươi vừa rối rắm vừa thông suốt.

Nàng xem xét mấy lần coi như là đã nhìn thấu, Chương Thái hậu và Hoàng đế không phải chỉ đơn giản là chán ghét nhau như vậy, cũng không phải việc tôn Ngụy Thái phi lên làm Thái hậu là có thể thỏa mãn. Đầm nước này rất sâu a!

Nàng suy nghĩ một chút, liền ngồi dậy, lấy cái hộp mà Đức Bảo đưa tới từ dưới gối ra, mở nắp hộp làm trò trước mặt Hoàng đế.

“Bệ hạ, vật này là tiên đế ban tặng, quá quý trọng rồi, thiếp thân nghĩ, đặt ở bên người thiếp sợ là không thỏa đáng đâu.” Đặt Phượng Bội vào trong tay Lý Duệ, Triệu Yên Dung dò xét săc mặt của hắn, “Nếu không, hay là trả lại cho mẫu hậu?”

Quả nhiên, sắc mặt Lý Duệ có chút biến đen, hai mắt nhìn đến Phượng Bội cũng khẽ nheo lại một chút.

“Nàng là Hoàng hậu, tất nhiên nàng bảo quản là thỏa đáng nhất.” Lý Duệ giơ tay lên đóng nắp hộp lại “Sau này đừng nhắc lại chuyện này nữa.”

“Nhưng mà, đây là vật của Thái hậu a. . . . . .” Triệu Yên Dung nhỏ giọng nói.

Lý Duệ cười lạnh một tiếng: “Chưa chắc. . . . . .”

A? Cái gì gọi là chưa chắc? Chẳng lẽ cái này đúng là không phải của lão Thái hậu sao?

“Bảo nàng giữ thì giữ đi, không phải bà ấy nói là cho Đoan phi sao? Vậy thì chờ đến khi Đoan phi thăng làm quý phi, nàng đưa cho nàng ta là được.”

Hoàng đế ngài không cần phải nói đâu, chỉ cần xem bộ dáng ngài nghiến răng nghiến lợi như vậy là biết, nhóc Đoan phi đáng thương này, đời này cũng đừng mong làm quý phi.

Triệu Yên Dung yên lặng, ở trong lòng mặc niệm cho Đoan phi một chút.

“Nếu qua ít ngày nữa, Thái hậu muốn thiếp thân trả lại cho bà bảo quản, vậy thiếp thân có phải trả lại không?”

Lý Duệ khẽ mỉm cười, hắn cảm thấy tiểu thê tử này đủ cơ trí, đang nghĩ tới trọng điểm vấn đề để cầu lá bùa an tâm sao?

“Bà ấy không biết vật này ở chỗ nàng.” trên mặt Lý Duệ lóe lên mấy phần khoái ý, “Hôm nay người lấy Phượng Bội chính là trẫm, bà ấy muốn lấy cũng phải đến tìm trẫm để đòi.”

Nhưng mà Hoàng hậu thấy chưa đủ a.

“Món đồ đẹp mắt như vậy, chỉ có thể cất giấu đi, thật đáng tiếc a. . . . . . muốn đeo lên để làm mỹ nhân xinh đẹp nhất cũng không dám.”

Lý Duệ nhíu mày, gõ nhẹ một cái trên mũi nàng: “Chờ sau này . . . . . .”

Sau này cái gì? Hoàng đế không nói, Hoàng hậu cũng hiểu.

Ý của hắn là, chờ đến lúc Thái hậu không còn cơ hội để lên tiếng lấn át ở trong cung nữa sao.

Đế hậu hai người cùng một loại tâm hữu linh tê, nhìn nhau cười một tiếng, ánh mắt giao nhau cũng nhìn thấy trong mắt đối phương có mình, trong tâm bỗng nhiên reo nhỏ một tiếng.

Hai người thân mật dựa vào nhau, dây dưa tâm sự một hồi lâu, không ai quan tâm tới mấy người hầu đi ra ngoài lấy điểm tâm với nước trà đã lâu mà không thấy bóng dáng tăm hơi trở lại. Khắp nơi tĩnh lặng không có người quấy rầy, lúc này lại có mỹ nhân trong ngực, Hoàng đế cùng Hoàng hậu đều hết sức hưởng thụ cảm giác thư thái thanh thản nhất thời này, thẳng đến lúc nha hoàn bên ngoài thắp đèn, lúc này Hoàng đế mới lưu luyến đứng dậy rời đi.

“Hoàng thượng muốn đi sao?” Triệu Yên Dung đưa tay buộc lại tóc, tiện tay cầm cây trâm dài vấn qua loa búi tóc, đã muốn xuống giường mang giày.

“Sao nàng không nằm tiếp đi, mấy ngày tới nàng cũng không cần đi đâu cả.  Chỗ mẫu hậu nàng cũng không cần đi thăm hay hầu hạ nữa, nàng cứ ở chỗ của mình nghỉ ngơi đi, chờ mẫu hậu khoẻ lại, nàng cũng thoải mái rồi, mới đến Trường Nhạc Cung thỉnh an.” Lý Duệ cúi người xuống, nhìn nàng, cuối cùng nhịn không được, khom lưng đặt lên mặt nàng một nụ hôn, “Mấy ngày nay trẫm để cho Trang phi trông coi chuyện vặt trong cung, nàng chỉ để ý nuôi thân thể, mau điều trị cho tốt.” Hoàng hậu vừa nhếch mày, vừa ý vị thâm trường mà nhìn hắn: “Vậy thiếp thân bảo người đưa Phượng Ấn đến chỗ của Trang tỷ trước.”

Lý Duệ không khỏi cảm thấy có chút bất an, do dự chốc lát, hắn nói với  Hoàng hậu: “Trang phi, đã quen biết với trẫm từ nhỏ, trẫm cũng đối đãi với nàng ấy như tỷ tỷ ruột thịt của mình. . . . . . Hoàng hậu nàng. . . . . . Ách, nàng. . . . . .”

Tỷ tỷ ruột sao? Hoàng thượng ngài thật biết châm chọc quá đi, nào có đạo lý đón tỷ tỷ làm cô dâu trở thành tiểu lão bà đâu! Vừa mới đối với Hoàng đế nổi lên một tia hảo cảm, bởi vì Hoàng đế vẽ rắn thêm chân biểu lộ thêm một câu này, trong nháy mắt hảo cảm của Triệu Yên Dung trở lại con số không tròn trĩnh. Bất quá vừa mới nghĩ tới Lý Duệ là một cổ nhân, lại là Hoàng đế, nói thật, kể cả làm Vương gia dù muốn kết hôn người nào, có thể lấy người nào, cưới mấy người thật sự đến chính hắn cũng khó có thể quyết định. Triệu Yên Dung mơ hồ cảm thấy hắn có chút đáng thương.

Đứa nhỏ này, sợ là tư vị tình yêu chắc cũng chưa được hưởng qua, thì đã trực tiếp từ nam hài biến thành nam nhân. Đây là điều vạn ác của xã hội phong kiến a! Nhạy cảm cùng quyết đoán như Hoàng đế làm sao không nhìn ra được vẻ mặt không tin tưởng cùng tức giận của Hoàng hậu chợt lóe lên, trong tâm liền có điểm trống rỗng .

“Ngày sau nàng sẽ hiểu.” Hoàng đế chẳng qua là hàm hàm hồ hồ nói một tiếng như vậy, sau đó xoay người rời đi.

Trước khi bàn tay chạm vào cửa điện, hắn cũng không biết mình nghĩ như thế nào, đột nhiên quay đầu hướng Triệu Yên Dung nói: “Hoàng hậu, hôm nay trẫm sẽ ngủ lại Đức Mậu điện.”

Ngươi muốn ngủ ở nơi đâu, làm cái gì thì có liên quan tới ta sao! Cảm thấy đầu gối rất đau Hoàng hậu nương nương trợn tròn con mắt vốn đã rất lớn của mình,  ánh mắt kinh ngạc khi phát hiện trên mặt Hoàng đế đột nhiên hiện lên một mảnh màu hồng quỷ dị.

Nhưng mà Hoàng đế không chần chừ một giây nào cả, càng đừng nói sẽ cho nàng nửa xu giải thích, cứ như vậy mà mở cửa ra, nhấc chân rời đi.

Dáng đi rất nhanh như vừa gặp cái gì rất đáng sợ, giống như có chó dữ đuổi theo hắn.

Lý Duệ ra khỏi cửa điện, nhìn thấy trên thềm đá trước cửa điện, hai nữ quan kia tựa vào nhau mà ngủ gật, bên cạnh đặt trà cùng điểm tâm đã sớm lạnh ngắt .

Hắn dừng bước, không khỏi cảm thấy trong lòng một trận bi thương.

Lão tử ta muốn ngủ ở đâu, ngủ với ai, lão bà làm sao có thể can thiệp, quản hắn được, vậy tại sao hắn tự dưng lại lắm mồm nói câu đó với Triệu Yên Dung chứ?

Cho dù buổi tối hôm nay hắn không cần cho đòi người thị tẩm, cũng không cần phải nóng lòng báo cáo với nàng như vậy đâu. . . . . .

Thật giống như, thật giống như nếu là hắn ngủ với mỹ nhân nào, thì phải xin lỗi nàng vậy!

Này đến tột cùng là có chuyện gì a!

Cảm thấy mình vì đầu óc nóng lên đã nói bậy Hoàng đế cúi đầu ỉu xìu mà đi qua hai nữ quan bên cạnh, đầu óc lại nghĩ tới lời nói của mình lúc trước.

Đức Bảo canh giữ ở cách đó không xa, thấy Hoàng thượng ra ngoài, vội vàng chạy chậm qua, đưa áo choàng mỏng trong tay cho Hoàng đế khoác lên. Nhìn Hoàng đế nhíu chặt hai hàng lông mày, vẻ mặt trầm trọng, trong lòng Đức Bảo run rẩy, chẳng lẽ Hoàng hậu nương nương lại nói nói cái gì đắc tội Hoàng thượng sao?

Nếu không làm sao lúc Hoàng thượng tới tâm tình rất tốt a, ở chỗ Hoàng hậu nương nương ngồi một canh giờ, khi đi ra ngoài thì lại trở thành bộ dáng kia rồi?

Đức Bảo cẩn thận dò xét sắc mặt Hoàng đế, thủy chung chỉ thấy bộ dạng hai đầu lông mày nhíu lại như có điều suy nghĩ, cũng không dám đi quấy rầy, hắn chỉ có thể bình ổn hô hấp theo sát phía sau, cứ như vậy vội vã rời Chiêu Dương điện. Trông chừng ngoài cửa điện là tai mắt, cơ sở ngầm của cung này hoặc cung khác, đều thấy tận mắt Hoàng đế hứng trí bừng bừng đi tới Chiêu Dương điện lại mang bộ dáng giận hầm hầm rời đi.

Các loại suy đoán cùng lời đồn đãi lợi lại một lần nữa bay khắp mọi ngóc ngách của hoàng cung với tốc độ chóng mặt.

Trầm Mặc yên lặng nắm chặt khăn tay che mặt, kìm nén khó chịu đẩy cửa đại môn vào bên trong điện, sau đó lại đem cửa điện gắt gao đóng chặt lại, lúc này mới để khăn xuống, hít một hơi thật sâu.

Dung phi đang cầm một cành hoa đào trong tay, nét mặt ảm đạm, tựa vào trên giường ngắt từng cánh hoa.

Cánh hoa đào rơi xuống đầy đất, cành hoa vốn rất xinh đẹp lại bị Dung phi tàn phá không còn nhìn ra hình dáng nữa. Thấy Trầm Mặc đi vào, ánh mắt nàng sáng ngời, vung tay ném cành hoa bị nàng nhéo chỉ còn trơ trọi cành sang một bên.

“Trầm Mặc, như thế nào, Hoàng thượng tối nay là muốn nghỉ ở Chiêu Dương điện sao?”

“Không phải, Hoàng thượng quay về Đức Mậu điện rồi.” Trầm Mặc lắc đầu, đi tới trước mặt nàng, khom lưng nhặt cành hoa đổ nát lên, ném tới góc ngoài cửa, “Nghe nói lúc đi ra sắc mặt không được tốt, giống như là tức giận.”

Hai hàng chân mày của Dung phi giãn ra, nở nụ cười: “Cái tên Triệu yên Dung kia, đầu gỗ não mục, chưa bao giờ hỏi tới tâm tình Hoàng thượng, có cái gì thì nói cái đó. Hoàng thượng bị nàng chọc giận cũng không phải là một hai lần đâu.” Vừa nói, nàng cảm thấy tinh thần tốt lên không ít, “Hoàng thượng mấy ngày qua cũng không có tìm phi tử khác thị tẩm, ngươi xem, có phải hắn vẫn còn nhớ tới Bổn cung?”

Trầm Mặc mắt lạnh liếc nàng, mấy ngày nay Dung phi không có kia tâm tình bảo dưỡng da, lộ ra vẻ sắc mặt có chút ảm đạm, ban đêm ngủ không ngon mà đáy mắt phát xanh, mí mắt phù thũng. Nhan sắc của Dung phi có bảy phần dựa là tự nhiên, ba phần dựa vào ăn diện, hôm nay phần tự nhiên bị tổn hại, lại mất mất ba phần ăn diện, thoạt nhìn cũng là chẳng phải là nhan sắc xuất sắc gì.

Huống chi trong Hoa Thanh Cung khắp nơi tràn ngập cái mùi vị kia, Hoàng thượng mà muốn đến nghỉ chân ở chỗ Dung phi ngươi mới gọi là quái lạ đấy.

“Nương nương ngài đừng nóng vội, nhất định phải chịu đựng qua ba tháng này.” Trầm Mặc an ủi nàng, “Qua ba tháng, Hoàng thượng cũng sẽ tới.”

“Cũng là do tiện tỳ Triệu Yên Dung kia!” Dung phi oán hận mà vò khăn, “Ba tháng, ba tháng a!” Mỗi ngày chông chừng cái phòng chăn đơn gối chiếc lạnh lẽo một mình, bức ta sắp điên rồi.

Nếu không phải Hoàng hậu, nàng làm sao nên nông nỗi này chứ?

Sớm biết, thì ngay từ đầu nên quyết đoán hơn, hoàn toàn chấm dứt nàng ta, cũng sẽ không để cho nàng ta đột nhiên tỉnh lại, áp đặt mình như vậy.

Ba tháng, Hoàng thượng đến lúc đó còn có thể nhớ tới nàng không?

Trong lòng Dung phi một mảnh hoang mang, nước mắt lại không ngừng rơi xuống.

Ban đầu nàng được phong làm Dung phi trong lòng đắc ý vui mừng khó có thể dùng ngôn ngữ biểu đạt.

Hoàng hậu tên là Yên Dung, nàng lấy Dung vì phong hào. Nàng cho rằng đây chính là ám hiệu của Hoàng đế, ở trong lòng hắn, nàng cùng Hoàng hậu quan trọng như nhau.

Nếu không thì theo quy củ, chữ “Dung” là phạm vào kiêng kị của Hoàng hậu.

Nàng còn mơ tưởng về tương lai tốt đẹp chính là chờ Triệu Yên Dung bệnh chết, nữ nhân trong cung chỉ còn có nàng là thích hợp làm hậu nhất.

Trang quý phi vị phân mặc dù cao quý, nhưng nàng là người thế cô, khắc phụ phương mẫu, Hoàng thượng không thể nào phong nàng ta làm hậu. Đoan phi mặc dù có Thái hậu làm núi dựa, nhưng Hoàng thượng cùng Thái hậu không hoà hợp, âm thầm phân tranh, hậu vị này làm sao cũng không  thể rơi vào trên đầu nữ nhi Chương thị được. Nhu phi sợ là biết hôm nay không biết đến mặt trời ngày mai, nói vậy Hoàng đế không muốn lại một lần nữa trở thành người không vợ. Còn dư lại Trinh phi, Huệ phi, ngay cả xách giày cho nàng cũng không xứng.

Nghĩ đến thật tốt lành, vậy mà làm sao chỉ chớp mắt lại không còn đây?

Trong lòng Dung phi cực kỳ phẫn hận, chẳng qua là tình hình này, nàng thật sự không thể ra sức.

Hoàng hậu thưởng cho nàng một tháng thuốc dán, Hoàng thượng lại tăng thêm hai tháng. Thứ đồ thúi kinh khủng như vậy đừng nói ba tháng, cho nàng dán ba ngày nàng cũng chịu không được.

Vì tránh tai mắt của người khác, nàng cũng chỉ có thể để cho người đặt thuốc dán ở ngay cửa, làm cho người ta ngửi được chút ít, mình thì co rúc ở bên trong trong điện, nơi nào cũng không dám đi.

Nàng thật hận không thể xé nát Hoàng hậu, lại giậm chân.

“Bổn cung truyền tin cho mẫu thân sao mãi không có? Khi nào thì bà có thể vào cung?” Dung phi nghĩ, vào thời điểm này, phải dựa vào thế lực ở nhà mình mới được. Nàng muốn mẫu thân có thể giúp nàng nghĩ thử xem có biện pháp nào không , muốn nàng chờ ba tháng, nàng thật sự là đợi không được.

“Vẫn không có tin tức. . . . . .” Trầm Mặc do dự một chút mới nói, “Phu nhân đã đưa lệnh bài, bất quá Trang quý phi nàng. . . . . . Nói eo, lưng ngài bị đả thương, không nên mệt nhọc. Hãy chờ người khỏe lên một chút nữa mới cho người tiến cung.”

Dung phi giận dữ: “Trang thị, nàng ta cũng không phải là Hoàng hậu, tại sao lại ngăn mẫu thân của ta tiến cung?”

“Hôm nay thân thể Hoàng hậu yếu, Phượng Ấn do Trang quý phi tạm quản. Phu nhân muốn vào cung, nhất định phải có Trang quý phi đóng dấu a.” Trầm Mặc thở dài một hơi. Cũng không biết làm sao mà vị chủ tử này có thể lên làm sủng phi, trừ lớn lên coi như được xem là đẹp, người lại biết làm nũng, nhưng tính tình khoa trương không biết kiềm chế cùng che dấu, có thù tất báo, tiến cung ngắn ngủn ba tháng đã ở đắc tội với mọi người, gây thù biết bao nhiêu mà không biết.

Trang quý phi tính tình nhu hòa dịu dàng, gặp ai cũng mang ba phần ý cười. Nàng ấy lớn tuổi, là người đi theo Hoàng thượng lâu nhất, ở trong lòng Hoàng thượng địa vị nàng ấy cùng phi tần khác cũng không giống nhau. Người như vậy Dung phi không tranh thủ nịnh bợ, ngược lại khắp nơi thì không nhìn trúng, nơi thì chỉ trích loạn khoe khoang.

Lúc này này ngươi ngã ở trong bùn, coi như tính tình tốt như Trang quý phi, giờ này cũng không đá ngươi mấy cái coi như là thật xin lỗi ngươi ngày trước ngang ngược rồi.

“Lão tiện phụ kia.”

Dung phi ở chỗ này tức giận mắng, đáy lòng Trầm Mặc thở dài một tiếng, thi lễ một cái yên lặng lui ra ngoài.

Hoa Thanh Cung thật không thể nữa ở lại, chẳng qua là sau này nên đi phương nào? Nữ quan lâm vào trầm tư thật lâu.

-Hết chương 29-

Tác giả nói ra suy nghĩ của mình: canh ba đêm khuya! Ta rốt cục hoàn thành nhiệm vụ, lau mồ hôi ~~~

Edit nói, ta mệt, rốt cuộc đã xong

 

6 Comments

Gửi phản hồi

%d bloggers like this: