[huge_it_slider id="1"]

Sủng phi – chương 132

Editor: Su Lemon 

1 (55)

Đáp án mọi người mong chờ đã có nhé. :))

Chương 132: Sơn chi*          

   

“Tỷ tỷ, bây giờ bắt đầu nhé?” Mộ Tịch Dao mặt đầy ý cười, quay đầu nhìn về phía Hách Liên Mẫn Mẫn khuôn mặt căng cứng, một chút cũng không ngại nàng lãnh đạm với mình.

“Nếu ngươi thật sự có thể bắt được gian tế thì đương nhiên càng nhanh càng tốt”. Hách Liên Mẫn Mẫn gật đầu đáp ứng. Tuy nhiên nhìn dáng vẻ kia của Mộ Tịch Dao lại tức giận, nhưng cái phản đảng làm nàng tức nghẹn ở cổ họng kia lại càng làm nàng thống hận hơn.

“Phương cô cô là lão nhân trong nội cung, đối với chuyện điều hương dùng dược cực kỳ tinh thông. Hôm nay tất cả các ngươi đều nghe nàng phân phó, lần lượt từng người tiến lên kiểm tra”.

“Cô cô, làm phiền”.

Phương cô cô vóc người gầy gò cao cao, tóc được vấn không một sợi rối, vẻ mặt nghiêm túc ánh mắt sắc bén.

“Trên giấy viết thư có lưu lại một mùi hương, cực kỳ nhạt. Đây là do thời gian dài dùng một loại phấn, nên theo thời gian dần dần ngấm vào da, thông qua mồ hôi nên lưu lại dấu vết. Bây giờ các ngươi từng người đem tay bỏ vào chậu, ngâm trong nước một lát. Kết quả như thế nào, sau đó nô tỳ sẽ giải thích”.

Mộ Tịch Dao nhìn chằm chằm vào nữ nhân trong phòng, trong lòng cảm khái, lý do này thật khó thoái thác ah, không ngờ lại đúng là chỗ sơ hở. May là nữ quyến Đại Ngụy có thói quen dùng hương, lúc này mới giảm bớt việc cho nàng.

“Nha đầu trong viện Ngũ thị Khổng thị tới trước, sau đó là đến người hầu hạ Tề thị”. Mộ Tịch Dao tiện tay chỉ, quy định luôn trình tự của mọi người.

Ngũ thị nghe lệnh đứng dậy, cung kính hành lễ. Sau đó cho từng nha hoàn trong sân lên để cô cô xem xét.

Sau một lát, tất cả mọi người tay đều thấm nước, duỗi về trước, để các vị chủ tử xem cho rõ ràng.

Hách Liên Mẫn Mẫn nhìn các đôi tay ướt đẫm, ngoại trừ dính bọt nước, cũng không thấy bất kỳ biến hóa gì, nghi hoặc nhướng mày.

“Người trong viện Ngũ cô nương, trên tay không dính bất kỳ huân hương gì”. Phương cô cô xụ mặt, đáp lời Hách Liên Chính phi cùng Mộ Trắc phi.

Mộ Tịch Dao gật đầu, ra hiệu tiếp tục.

Đến lượt người trong phòng Khổng thị, có hai người trên tay hơi biến vàng.

“Đây là phản ứng do lâu ngày tiếp xúc với hương hoa bách hợp. Không giống với mùi hương trên giấy viết thư”.

Khổng thị lập tức buông trái tim xuống. Phương cô cô này thật sự có bản lĩnh, huân hương nàng thường dùng cũng có thể nghiệm ra.

Tề thị phía sau giống như Ngũ thị, không có bất kỳ phản ứng gì.

Mọi người nhìn ba nhóm người hơn mười hai bàn tay, trong giây lát đều an tĩnh lại. Theo ý Phương cô cô, rõ ràng là không tìm được người!

Trận huyên náo đã qua, kiểm tra xong thực hư, đã thấy kết quả đúng là khó đoán, căn bản chính là toi công bận rộn một hồi. Mọi người trong phòng bắt đầu rục rịch tâm tư, ánh mắt nhìn chằm chằm vào Mộ Tịch Dao bắt đầu trở nên quỷ dị, thực tế mấy nữ nhân có địa vị cao trong hậu viện đều âm thầm vui mừng, có thể nói là vô cùng hả hê.

Mộ thị hưng sư động chúng như thế, còn ở trước mặt Chính phi vỗ ngực cam đoan hôm nay có thể làm cho phản tặc sa lưới. Hôm nay kết quả như thế này, nàng phải xử lý như thế nào đây? Nữ nhân này bây giờ mất hết mặt mũi.

“Muội muội, kết quả này, tỷ tỷ không hiểu chút nào? Có phải là căn bản là ngươi tìm nhầm người?” Tô Lận Nhu cầm khăn lụa, che lại khóe môi Xuy ~~ cười ra tiếng.

“Mộ thị, đây là cam đoan của ngươi với bản phi?” Hách Liên Mẫn Mẫn sắc mặt cực kỳ khó chịu. Còn tưởng rằng nàng nói là đã nắm chắc chứng cứ, không ngờ cũng là mạnh miệng. Sớm biết không thể trọng dụng được, không bằng nàng bắt tất cả kẻ có hiềm nghi lại nghiêm hình bức cung.

Mộ Tịch Dao thu tất cả vẻ mặt của từng người vào trong mắt, trong lòng lại cực kỳ “Khổ sở”.

Ai nha, hậu viện này ngoại trừ Trương thị, thật sự là không người nào chào đón nàng. Nhân phẩm nàng kém như vậy sao? Mộ yêu nữ đối với nhân duyên của mình cực kỳ không hài lòng. Lục điện hạ vừa đi, không có chỗ dựa, những người này ngoài mặt cũng lười làm, thật sự là đưa đẩy không đủ khéo.

“Tỷ tỷ đợi chút, không phải là đã có kết quả sao?” Mộ Tịch Dao cười khẽ, tay trái nâng quạt lung lay chỉ vào một người, lông mày hơi nhếch lên.

“Sao, ngươi còn muốn diễn bao lâu?”

Mọi người theo vòng cung nàng quạt, thẳng tắp nhìn về Ngũ thị, đợi thấy rõ người trước nay an phận, thành thật sợ phiền phức, thần sắc biến chuyển, không cách nào nói lên lời.

Ngũ thị bị Mộ Tịch Dao chỉ ra, nháy mắt đầu óc choáng váng, thân thể mềm nhũn, di chuyển vài bước run rẩy quỳ xuống, trong mắt toàn bộ là kinh hoàng, ngay cả một câu giải thích cũng không nói nên lời. Cực kỳ giống ngày thường nhát như chuột, không chịu nổi một chút kích thích.

Tô Lận Nhu ghét bỏ liếc nhìn Ngũ Thị bị dọa sợ run, quay đầu hừ lạnh một tiếng, nhìn Mộ Tịch Dao cực kỳ khinh thường, “Muội muội đây là bắt không được người, tùy tiện chỉ ra một cái lừa gạt mọi người? Trắc phi cho rằng mọi người ngồi đây đều là người không có đầu óc sao?” (like, chuẩn luôn)

Người trong phòng đều có nghi vấn như Tô Lận Nhu. Ngũ thị này uất ức thành như vậy, nếu là mật thám, các nàng còn không phải là người hồ đồ không có mắt nhìn sao? (like lần 2)

Mộ Tịch Dao nghe Tô Lận Nhu bới móc, nhìn chằm chằm nàng một lát, mãi đến khi nữ nhân đối diện da đầu run lên mới vểnh môi, nói ra một câu làm đối phương muốn hộc máu.

“Tô Trắc phi nếu hôm nay không mang đầu óc đến Thiền Như uyển, thiếp có thể đợi ngươi về chuẩn bị tốt rồi lại đến”. (like lần 3, haha)

Đây rõ ràng là nói Tô Lận Nhu vụng về, ở đâu mọi người không nghĩ hai Trắc phi lại xung đột ngoài mặt, tâm tình vô cùng kích động. Từ khi vào phủ hoàng tử, chưa bao giờ có tranh chấp hậu trạch, hôm nay thế này là tín hiệu muốn tranh phong?

“Ngươi!” Tô Lận Nhu tức đến vứt khăn, hai mắt nhìn Mộ Tịch Dao đỏ ngầu như máu. “Đừng tưởng rằng có điện hạ sủng ái ngươi có thể tùy ý làm bậy. Trong phủ còn có hoàng tử phi, Mộ Tịch Dao ngươi chẳng qua là thiếp mà thôi! Đều là Trắc phi hoàng tử, ngươi có tư cách gì ác ngôn nhục nhã ta?”

Hách Liên Mẫn Mẫn ngồi ngay ngắn nhìn hai người mâu thuẫn trở nên gay gắt, không có chút ý tứ muốn khuyên can, ngược lại vui vẻ ngồi xem kịch.

Tô Lận Nhu vốn thiếu não đấy, Mộ Tịch Dao hôm nay bị nàng quấn lên, thật sự là chuyện tốt ah. Có thể làm cho Mộ Tịch Dao ngột ngạt, trước giờ nàng đều hoan nghênh.

Hai Thứ phi thấy Chính phi không mở miệng cũng yên tĩnh ngồi, không dám vượt qua.

Mộ Tịch Dao thấy nàng giống như bị động kinh, hiển nhiên là bị tức không nhẹ. Thật sự là sầu muộn, hôm nay Tông Chính Lâm không ở nhà, Hách Liên Mẫn Mẫn cũng không vui vẻ giúp nàng cấm túc nữ nhân kia lần nữa. Đây là muốn nàng tự mình động thủ?

“Tô Trắc phi đừng vội, ngươi chỉ cần ngồi xuống nghe xong lần thẩm vấn này. Đến lúc đó chuyện có đầu óc hay không, cũng không phải thiếp nói là được. Còn chuyện có làm nhục hay không, thì càng không phải nhắc đến”. Đến lúc đó ngươi mang theo óc heo của ngươi xéo nhanh mẹ nó đi, càng nhìn càng khó chịu. =))

“Ngươi còn dám nói hươu nói vượn!” Tô Lận Nhu nhất thời trong cơn nóng giận, giơ tay phải muốn tát lên mặt Mộ Tịch Dao.

“Lớn mật, muốn lật trời sao!” Hách Liên Mẫn Mẫn kinh hãi, nhanh chóng cho người kéo Tô Lận Nhu trở lại, áp nàng ngồi lên ghế không dám buông tay.

Triệu ma ma mang theo nữ vệ Lục điện hạ cho đã sớm che chở trước người Mộ Tịch Dao, cho dù Chính phi không ra mặt, Tô Trắc phi không không thể đến trước mặt chủ tử được.

Hách Liên Mẫn Mẫn sắc mặt khó coi, Tô Lận Nhu nữ nhân ngu xuẩn này, mới muốn xem trò hay của nàng cùng Mộ Tịch Dao, nàng lại chọc ra chuyện lớn như vậy?

“Tô thị, nếu ngươi dám làm càn, bản phi chỉ có thể cấm túc ngươi, tiện thể để ngươi hiểu chuyện hơn một chút”. Âm trầm trừng nàng, nếu không phải trước mặt người khác, Hách Liên Mẫn Mẫn cũng muốn vung tay cho nàng hai cái tát. Mộ Tịch Dao lúc này có thể chạm tới sao? Nàng ta (Tô Lận Nhu) thật là muốn chết mà… nàng ta một ngày còn chưa sinh là một ngày không ai được phép chạm đến, đặc biệt là trước mặt nàng!

“Mộ thị, ngươi hỏi tiếp đi. Nếu hôm nay không bắt được người, cam đoan kia của ngươi bản phi nhớ rất rõ đấy”. Ngụ ý, nếu dám nói khoác không biết ngượng, trừng phạt hôm nay là cùng nhau chịu.

“Vâng. Bây giờ thiếp liền trở lại chuyện chính ~~” Mộ Tịch Dao dài giọng, liếc mắt nhìn Tô Lận Nhu một cái, tiếp tục nhìn thẳng Ngũ thị gây khó dễ.

“Nha hoàn Tề thị tay ngâm nước không đổi sắc đó là bởi vì nàng (Tề thị) có chút… bài xích với huân hương, cho nên lâu rồi chưa từng dùng huân hương”. Mộ Tịch Dao dùng từ rất chú ý, người thông minh nghe liền hiểu ngay.

Tề thị tự cho là đúng dùng huân hương câu dẫn Tông Chính Lâm, từ khi bị Lục điện hạ thu thập đến nay vẫn còn sợ hãi. Nào dám lại dùng đến huân hương kia, chỉ sợ điện hạ một khi phát hiện, lại đem chuyện xưa kia tính toán với nàng.

“Về phần ngươi nha,” Mộ Tịch Dao nhìn Ngũ thị cực kỳ tiếc nuối lắc đầu, “Là vì quá thông  minh”.

“Đưa hai trang giấy kia cho nàng xem”. Mộ Tịch Dao bảo Mặc Lan đằng sau đưa mật báo cho Ngũ thị quỳ trước mặt xem qua.

“Hôm qua sau khi ngươi trở về đóng cửa sân suy tính hồi lâu. Không chỉ suy ngẫm lại câu hỏi của nha hoàn tâm phúc, còn tự mình đi đến các sân khác mấy lần. Cuối cùng lại càng lo lắng, cầm vài thứ đến chum nước, không để ai trong nội viện biết, thuận tiện uống chút nước để nấu trà thô kia”.

“Nhưng mà nhưng không thể ngờ được, do tin tức này, mà thiếp cực kỳ cao hứng, trên xiêm y trang sức trên người của đại nha hoàn của ngươi thiếp cho thêm rất nhiều nhiên liệu. Thế nhưng đâu rồi, vì sao hôm nay tra cái gì cũng không có? Ngũ thị, ngươi nói có ngạc nhiên không?”

Mộ Tịch Dao đong đưa quạt tròn, thấy nữ nhân sắc mặt kịch biến, tâm tình cực kỳ thoải mái. Nói cho ngươi là để ngươi thông suốt, báo ứng hôm nay quả là sảng khoái.

“Sao, còn muốn bao biện? Có muốn thiếp thỉnh Phương cô cô dùng phương pháp khác kiểm tra quần áo trên người đại nha hoàn của ngươi không? Ah, đúng rồi, còn có vại nước kia nữa, có lẽ ngươi còn chưa kịp hủy bỏ. Trong đó có thêm cái gì, chẳng lẽ là bí dược thần kỳ của Thục Trung? Ngay cả hương vị cũng có thể che giấy, cũng coi như có tác dụng…”

Mỗi một câu nói của Mộ Tịch Dao, sắc mặt Ngũ thị lại trắng thêm một phần.

Trúng kế! Nữ nhân lại giảo hoạt như thế, để nàng tự loạn trận tuyến, bị hủy bởi chính sự thông minh của mình. Thật sự là bất đắc dĩ ah. Nhiều năm như vậy đều tránh thoát, sau ngày hôm nay, mạng này lại không phải là của mình rồi.

Ah, cũng buồn cười. Mạng này khi nào lại là của mình? Cả đời này đều bị người điều khiển, bây giờ chẳng là chỉ là trả nợ mà thôi.

Nữ nhân hậu viện thấy người quỳ ở giữa vốn đang lạnh run, sắc mặt trắng bệch – Ngũ thị, đột nhiên không run sợ nữa, nhẹ nhàng sửa sang lại đầu tóc, chậm rãi đứng dậy.

“Tâm kế này của Trắc phi, nô tỳ thua không oan”. Ngũ thị vẻ mặt bình tĩnh, giữa lông mày đều là vẻ nhàn nhạt. Làm gì còn vẻ ngu ngốc thành thật ban đầu. Thoạt nhìn còn ngạo khí không ít.

“Như vậy mới đúng, mới xứng với đôi mắt đẹp kia của ngươi”. Mộ Tịch Dao hoàn thành nhiệm vụ, vui lòng nói nhảm vài câu.

Lúc này mọi người mới chú ý đến đôi mắt sáng ngời của Ngũ thị. Nhìn đi, rõ ràng có cảm giác kinh diễm.

Hách Liên Mẫn Mẫn nhìn thẳng Ngũ thị xem xét hồi lâu, mới quay đầu ánh mắt phức tạp nhìn về phía Mộ Tịch Dao. Thật sự không thể không bội phục thủ đoạn của nàng.

Về phần Tô Lận Nhu, đã sớm nghẹn đến đỏ mặt tía tai, hận không thể lập tức về Phương Như uyển, tránh không gặp người.

“Người tới, trói nữ nhân này lại, đưa đến quan phủ xử lý”. Hách Liên Mẫn Mẫn nghiêm nghị phân phó. Đã tóm được phản đảng, nàng không có quyền xử lý phạm nhân.

“Khoan đã!” Mộ Tịch Dao lên tiếng ngăn cản động tác hạ thủ của Điền Phúc Sơn.

“Mộ thị, ngươi có ý gì?” Hách Liên Mẫn Mẫn tức giận. Nghi phạm cũng đã tra ra rồi, nàng còn muốn ở Thiền Như uyển khoa chân múa tay đến khi nào? Đây là muốn mượn cơ hội khoe khoang nàng lập được công cho phủ hoàng tử?

Mộ Tịch Dao không để ý đến Hách Liên Mẫn Mẫn tức chất vấn, mà nheo hai mắt hai, cực kỳ lạnh túc (lạnh lùng+nghiêm túc) nhìn qua người đang đứng trong phòng, vui vẻ đối mặt với nữ nhân không sợ nàng.

“Ngũ thị hoặc nên gọi ngươi là “Sơn chi”?”

– Hết chương 132

*Hoa dành dành

hoa-chi-te1bbad

Categories: Sủng phi

17 Comments

Gửi phản hồi

%d bloggers like this: