[huge_it_slider id="1"]

Sủng phi khó làm – Chương 55.1

Editor: Lina Lê

40b49bb6e1e52f585d1cc24c19fc822f

Chương 55.1

 

Thuở Trân tần nương nương còn không biết đang ở trong góc xó nào đó, Bách thị ở trong cung quả thực là đứng đầu một phân, tuy không được Hoàng đế nhung nhớ như Trân tần hiện nay, nhưng so với những nữ nhân hậu cũng không hề được thấy mặt Hoàng đế mà nói, một tháng Hoàng đế vẫn đi gặp mấy lần, ngẫm lại cũng là thiên đại quang vinh rồi.

Khi đó Vạn Phúc rất niềm nở với vị Bách thị này, nhưng từ trong nội tâm Vạn Phúc không thích vị này, song thử nghĩ mà xem, ai có thể thích nổi vị này chứ? Mắt cao hơn đầu, tự cho thân phận cao quý, mang theo ánh mắt bới móc với tất cả mọi người, biết rõ hắn là nhất đẳng thái giám bên người Hoàng đế mà khi nhìn hắn thì như thể nhìn vật bẩn, ha ha, không cần biết thái giám bọn họ có phải là người hay không, nhưng chuyện ăn uống của ngươi, có cái gì không phải qua tay thái giám bọn hắn? Lúc đó Vạn Phúc chỉ biết vị này không lâu dài được, hành sự kiêu ngạo, đắc tội khắp nơi, một khi mất thánh sủng, ai sẽ bỏ qua cho nàng ta?

Quả nhiên sau đó ngã rồi?

Con người bao giờ cũng vậy, khi được tâng bốc thì không rõ tình cảnh của mình, nhưng một khi rơi xuống đất rồi thì bắt đầu thông minh lên. Dung mạo Bách thị tốt, lại thông tuệ, nhưng chỉ một câu nói, phá hủy cả một dòng họ, vấp ngã là đáng đời. Nhưng lúc Bách thị bị cách chức còn biết tiến lui, nếu không đã chẳng cúi đầu với hắn, nhìn thấy còn gọi một tiếng Vạn công công, khi đó Vạn Phúc đã nghĩ, cuối cùng cũng hiểu chuyện rồi? Ha ha.

Nhưng có một số người là chó không thay đổi được bản tính ăn c*t, một khi đứng dậy lại bắt đầu quên mất bản thân mình, chẳng qua là bệ hạ muốn cho một nhà Tín Dương hầu chút vinh sủng thôi, muốn nói ân sủng có thể sánh nổi với một cái móng tay của Trân tần nương nương chắc? Nhưng chính nàng ta lại tự đề cao mình, một thời ”khôn ngoan” lại biến thành hồ đồ rồi.

Tóm lại một câu, trước đây Vạn Phúc còn có thể qua loa lấy lệ với Bách thị, bây giờ thật sự không còn tâm tình gì, hắn thấy Bách thị còn đứng ngây ở ngoài cửa, dáng vẻ không thể tin nổi, trong lòng sung sướng nghĩ, có gì mà không thể tin chứ? Trân tần nương nương đã trở lại, sau này những điều ngươi không thể tin còn nhiều nữa!

Vạn Phúc tiến lên, ngoài cười nhưng trong không cười nói: ”Nương nương, lúc này trời sắp sáng, để nô tài tiễn ngài trở về?”

Quý phi Bách thị cảm thấy vẻ tươi cười của Vạn Phúc cực kỳ xấu xí, nàng ta nhìn ra còn mang theo chút chế giễu, nàng ta tức giận trong lòng, thầm nghĩ, ngươi cho rằng ta cứ vậy mà thất sủng ư? Đến để chê cười ta? Dù ta có thất sủng ngươi cũng chỉ là một thái giám thấp hèn, thuận tay muốn cho Vạn Phúc một cái tát, nàng ta vốn tát người khác thành thói quen, cho tới bây giờ không ngờ sẽ có người phản kháng lại.

Cho nên khi Vạn Phúc bắt lấy tay nàng ta, hơn nữa còn dùng sức, để lộ ra vết hồng, Bách thị đờ ra như thế một hồi, nhưng rất nhanh hét chói tai: ”Cút ngay, đồ hoạn quan thối!”

Lona Hỉ vẫn luôn ở bên xem cuộc vui, dù Vạn Phúc đứng về phía Trân tần nhưng hắn thì không, không quan tâm ai được sủng ái, không quan tâm ai làm bộ làm tịch, tất cả chẳng liên quan gì tới hắn, hắn chỉ cần hầu hạ Hoàng đế cho tốt là được đúng không?

Kết quả động tĩnh lúc này của quý phi quá lớn, nàng ta khàn hơi đứt tiếng ném khăn tay ra ngoài, phút chốc rơi xuống mặt của Loan Hỉ, Loan Hỉ ngửi thấy hương hoa trên đó hồi lâu mới phản ứng được, đây là khăn tay của quý phi!! Sao lại có cả nước bọt trên đó!!

Vạn Phúc vốn trầm ổn, mặc cho quý phi khóc lóc om sòm cũng chỉ làm như không thấy, giọng nói không thay đổi, thậm chí biểu tình cũng không có chút động đậy, nói: ””Nương nương, nơi này là Long Khê điện của bệ hạ.” Không cần nói nhiều lời, chỉ một câu nhắc nhở là đủ rồi.

Quý phi Bách thị vừa nghe thấy lời này, nhất thời trên mặt hiện lên thần sắc sợ hãi, cắn chặt hàm răng không cam lòng chịu thua.

Suy cho cùng vì sao không dám, có lẽ do quy củ hoàng cung, tẩm điện của Hoàng đế không được gây tiếng động ồn ào, dù là quý phi cũng vậy. Nếu ai tới cũng ầm ĩ một hồi, Hoàng đế có còn được nghỉ ngơi hay không? Còn có thể thống hoàng gia nữa không?

Nói một câu như vậy với quý phi, Vạn Phúc có thể sai người đánh gậy quý phi, tất nhiên nhiều người sẽ không làm ác như thế, dù sao mười năm Hà Đông mười năm Hà Tây, ngươi ở Long Khê điện diễu võ dương oai, đến khi ra khỏi đây, không chừng sẽ bị kẻ khác cắn lại trả thù thì sao? Dầu gì đây cũng là sủng phi của Hoàng đế.

Nhưng bây giờ Vạn Phúc đã một lòng hướng tới Trân tần nương nương, hầu hạ lâu thế, thì dù hắn không nói người ta cũng sẽ nói hắn là người của Trân tần nương nương, cho nên hắn vốn không sợ quý phi gây khó dễ, bởi vì căn bản hắn không tin quý phi có thể vực dậy được, sớm muộn gì cũng sẽ…Vạn Phúc nghĩ đến là hả dạ.

”Thế nào, nương nương còn muốn nô tài mang ngài ra ngoài?” Vạn Phúc ôn hòa nói.

Quý phi Bách thị tức đến nỗi mặt đỏ bừng, chỉ hận không thể thiên đao vạn quả Vạn Phúc trước mắt, cắn răng nói: ”Được lắm, tên hoạn quan ngươi, chúng ta chờ xem.”

Vạn Phúc rũ mí mắt, che đi sự tàn ác, giọng nói bình bình đạm đạm không hề phập phồng: ”Nương nương thật biết nói đùa, nô tài chẳng qua là hoạn quan hầu hạ người khác, ngài nổi giận với ta làm gì? Không sợ ô uế tay ngài sao?” Nói xong hung hãn kéo quý phi, lần này làm cho quý phi lảo đảo  thiếu chút nữa ngã ngồi trên mặt đất lần nữa.

Chờ quý phi cuối cùng cũng khuất mắt, Vạn Phúc khộng nhịn được nhổ một bãi nước bọt về phía chỗ nàng ta vừa đi qua, nghĩ, chờ xem, sớm muộn gì chúng ta cũng sẽ cho ngươi biết cái gì gọi là hoạn quan.

Loan Hỉ đang xem náo nhiệt, thấy Vạn Phúc quay lại nhìn mình, lập tức vừa cười vừa nói: ”Vạn ca ca, vừa rồi chắc là ngài mệt mỏi rồi? Quý phi nương nương này cũng quá…, xin hãy bớt giận, đến uống chén trà.” Trên tay Loan Hỉ bưng trà tiến đến trước mặt Vạn Phúc.

Vạn Phúc ngoài cười nhưng trong không cười nhìn Loan Hỉ: ”Quanh năm hầu hạ nên quên hết tự tôn rồi hả?”

Lona Hỉ nghĩ bụng, cái gì cơ, kết quả lại thấy Vạn Phúc nói: ”Bị chửi là hoạn quan, có phải cực kỳ sung sướng hay không?” Ngay sau đó vỗ mạnh vào háng Loan Hỉ, nói: ”Quả nhiên là mệnh nô tài trời sinh, không hề lên tiếng chút gì.” Nói xong lắc đầu, dáng vẻ thương tiếc đi vào phòng trà bên cạnh.

”Gì chứ!” Loan Hỉ đứng tại chỗ kêu oan, hắn cũng bò lên từ cấp thấp, có lời khó nghe gì chưa từng nghe qua, chỉ cười híp mắt đón nhận, hơn nữa người quý phi chửi là ngươi, có liên quan gì tới ta? Có điều tuy nghĩ như vậy, song bị Vạn Phúc khinh bỉ như thế, không hiểu sao, trong lòng lại dâng lên oán khí, thầm nghĩ, ai nói lão tử không có tự tôn! Tuy lão tử bị cắt tử tôn căn (cái quý nhất của con trai ấy hị hị), lão tử vẫn là nam nhân đặc biệt!

Loan Hỉ càng nghĩ càng tức giận bừng bừng, uống ừng ực cạn sạch nước trà vốn chuẩn bị cho Vạn Phúc, uống xong còn chưa hết giận, hậm hực rời đi.

Vạn Phúc ngó ra phía ngoài từ trong phòng trà chỉ mở một nửa, thấy dáng vẻ tức giận của Loan Hỉ, nhón một viên trong đĩa đậu phộng tiểu thái giám bưng lên, nhóp nhép nói: ”Tuổi vẫn còn trẻ a, tránh không được kích động.” Ha ha, chỉ mới nói có thế đã ngồi không yên, ngươi muốn không đếm xỉa tới ư? Nằm mơ đi!

Nghĩ đến quý phi Bách thị, trong lòng Vạn Phúc thấy, đã bao năm không gặp ai gọi mình là hoạn quan, sớm muộn gì ngươi cũng sẽ phải hối hận! Vạn Phúc cắn nát đậu phộng nghĩ.

Thật ra tính tình của quý phi Bách thị đã nội liễm hơn nhiều rồi. Nếu như nàng ta không có lần cách chức trước đó, coi như cho dù biết là có quy củ thì vẫn sẽ gây ầm ĩ, ởi vì nàng ta tự tin Hoàng đế chắc chắn không bỏ nàng ta được. Nhưng từ hồi bị cách chức quý phi thì có hơi thiếu tự tin, tuy máu chảy dầm dề, nhưng hiện thực rất tàn khốc, đó chính là Hoàng đế mới là trời, chọc giận ngài ấy, bản thân chỉ thảm hại hơn.

Quý phi khó có thể bình phục tích tụ trong lòng, nhưng không dám phát tác ở Long Khê điện, sau khi trở về đánh chết hai cung nữ thì nói sau.

Bên này Hoàng đế ôm Thiên Tịch Dao thì thầm trò chuyện.

Thiên Tịch Dao giống như mang đôi mắt nước, trong ánh mắt luôn hàm chứa giọt lệ, hơi nước ngập tràn, vừa nhìn đã khiến người ta yêu thương. Huống chi, lúc này Thiên Tịch Dao bởi vì mang thai mà thân thể càng mềm mại, như một cái bánh bao trắng mập vậy, thật khiến người ta muốn cắn một cái.

Hoàng đế nhìn chút thì không nhịn được hôn một cái, lại nhìn một chút rồi hôn cái nữa, cuối cùng bất đắc dĩ nói: ”Đừng khóc, chẳng phải trẫm ở đây rồi sao? Cẩn thận cục cưng khó chịu.” Hoàng đế lần đầu tiên làm cha, tất nhiên là rất để bụng, đặc biệt hỏi thái y chuyện nuôi trẻ con, tỷ như phải chú ý cái gì, trong đó dưỡng thai đứng đầu, biết trong lúc mang thai phải giữ tâm tình tốt, nếu không sẽ ảnh hưởng đến sinh trưởng của đứa trẻ.

Kết quả tay của Hoàng đế vừa mới đặt lên bụng Thiên Tịch Dao, đứa bé bên trong giống như biết là cha mình đến, rất có lực đá nhẹ một cái.

Hoàng đế như bị sét đánh.

Thiên Tịch Dao thấy Hoàng đế hồi lâu không có phản ứng, ngẩng đầu nhìn lên, nhịn không được vui vẻ, khuôn mặt kia cứng ngắc như khúc gỗ, con ngươi không di chuyển, nhìn chằm chằm về phía cái bụng, như bị gắn chặt vào, rõ ràng là cực kỳ kinh ngạc.

Một lúc sau Hoàng đế mới bớt ngạc nhiên, hồi hộp nói: ”Thằng bé động!”

Thiên Tịch Dao thấy dáng vẻ Hoàng đế vốn nghiêm cẩn đột nhiên ngây ngốc sững sờ thật đáng yêu, không nhịn được cười, bởi vì vừa mới khóc nên đôi mắt sáng như bảo thạch được nước mưa rửa qua, lấp lánh rực rỡ, đẹp vô cùng, nói: ”Chẳng phải thần thiếp đã viết thư nói với bệ hạ rồi sao, đứa bé này rất hoạt bát, rất thích động.” Kết quả Thiên Tịch Dao vừa dứt lời, đứa bé giống như đáp lại lời mẫu thân, lại khẽ nhúc nhích.

Hoàng đế nhìn Thiên Tịch Dao lúc thì biến thành hình gợn sóng, lúc thì lại biến thành bướu lạc đà, quả thực không iết làm sao mới tốt, quay đầu lại hô: ”Gọi thái y đến!”

Tú Châu đang nghĩ xem có nên tắt đèn nghỉ ngơi hay không, bất chợt nghe thấy lời của Hoàng đế, tưởng Trân tần nương nương xảy ra chuyện gì vội vã chạy ra ngoài.

Thiên Tịch Dao vội níu lấy Hoàng đế, bảo: ”Bệ hạ, đây là bình thường.”

Hoàng đế hiển nhiên không tin, cau mày nói: ”Thằng bé động mạnh như thế.”

Thiên Tịch Dao thầm nghĩ, ai muốn thằng bé động mạnh như vậy chứ, như đem bụng nàng thành bóng cao su, tùy ý lăn qua lăn lại. Đứa nhỏ này sau khi snh ra nhất định là một kiện tướng thể thao, nhưng điều này đâu đủ để nói đứa bé có chuyện gì chứ? Thiên Tịch Dao không thể làm gì khác hơn là mời thái y đi về, nói: ”Thái y bảo đứa bé này vô cùng bướng bỉnh.”

Hoàng đế lộ vẻ không tin, mang theo cảm giác, biết nói sao nhỉ, biểu tình cực kỳ sợ hãi nhìn bụng của Thiên Tịch Dao, giống như đây là một nan đề (vấn đề nan giải) rất lớn, làm cho hắn không biết làm sao cho tốt.

Thiên Tịch Dao cười cười, cảm thấy Hoàng đế càng lúc càng đáng yêu, phải chăng người nào lần đầu tiên làm cha cũng đều ngốc như vậy? Vừa nghĩ thế liền thấy lòng ấm áp, chút ghen tị vừa rồi cũng tan thành mây khói, nói: ”Bệ hạ, thật sự không có chuyện gì đâu.”

Hoàng đế vẫn thấy không ổn, cứ khăng khăng bắt Từ thái y đến chẩn mạch. Từ thái y đáng thương này, vừa mới ăn điểm tâm, nằm ở trong chăn chuẩn bị đánh một giấc thật ngon, mấy ngày nay theo Trân tần nương nương thật sự rất mệt, kết quả đang ngủ ngon thì bị thái giám bên người Hoàng đế Loan Hỉ lôi đến Long Khê điện.

Từ thái y còn tưởng là đại sự gì, nghĩ ra đủ loại ngoài ý muốn, dọc đường đi sắp dọa sợ chính bản thân mình, ai cũng biết đây là đứa bé đầu tiên của Hoàng đế, vì chuyện con nối dòng mà đám triều thần ồn ào ầm ĩ ai cũng biết, nếu có ”ngộ nhỡ” đừng nói là Hoàng đế, bản thân ông cũng thấy có lỗi với Thiên Thu Bạch.

—Hết chương 55.1—

7 Comments

Gửi phản hồi

%d bloggers like this: