[huge_it_slider id="1"]

Sủng phi khó làm – Chương 67.2

Editor: Lei Hino

FB_IMG_1438019076424

Chương 67.2

Sau khi Thiên Tịch Dao trở lại Linh Khê cung thì bày biện lại một phen, màn cửa được đổi lại thành tơ lụa màu cánh sen, vừa nhẹ nhàng vừa sáng sủa, ở cửa bày thêm mấy cây hoa hồng, mỗi lần tiểu hoàng tử thấy đều nhìn rất lâu, có vẻ là rất thích.

 

Vẫn chưa đặt được tên cho con trai, Hoàng đế có đề cử mấy cái, nhưng không thích, cho nên vẫn kéo dài, Thiên Tịch Dao khó khăn lắm mới sinh được, cho nên nghĩ được một cái nhũ danh, gọi là Tiểu Bảo, mặc kệ thế nào, bé đều là tiểu bảo bối của nàng.

 

Về chỗ của mình, thì cảm thấy có sức sống bừng bừng, đã ra tháng, muốn ăn gì, mặc gì cũng không có ai ngăn cản, Thiên Tịch Dao nghĩ mà thấy nhẹ nhàng khoan khoái.

 

Tề chiêu nghi cũng đến rất thường xuyên, lúc trước ở điện Long Khê dù sao cũng có Hoàng đế, phải diễn tả Tề chiêu nghi như thế nào đây, theo Thiên Tịch Dao thì tựa như là hai ta là hảo tỷ muội, về phần Hoàng đế, đó là người nhà, cho nên ta phải tránh né, khiến cho Thiên Tịch Dao rất 囧.

 

Nhưng mà nghĩ lại, Thiên Tịch Dao lại cảm thấy mình rất thích người như Tề chiêu nghi, nếu người khác muốn có được sủng ái của Hoàng đế, sẽ sống chết mà tìm cách tồn tại trong cung, nhưng bọn ta lại nghĩ khác, dù sao Hoàng đế cũng không phải của một mình nàng, nhưng Tề chiêu nghi lại không như vậy, nàng thật sự xem người này như tỷ muội, dĩ nhiên là mỗi khi nghĩ đến loại chuyện này cũng có thể xảy ra với người cùng chung một chồng lại không chịu nổi.

 

Tề chiêu nghi rất thích tiểu hoàng tử, luôn nói với Thiên Tịch Dao, “Chờ bé lớn lên, ta sẽ dạy hắn cưỡi ngựa, kỹ thuật cưỡi ngựa của ta là do cha của ta đích thân dạy đó, ngươi biết cha của ta không?” rất kiêu ngạo nói. Tất nhiên là Thiên Tịch Dao biết phụ thân của Tề chiêu nghi là danh tướng, gật đầu nói, “Biết biết.”

 

Vài ngày sau, Tề chiêu nghi lại tự mình làm một cây cung, đưa cho Thiên Tịch Dao nói là lễ vật cho tiểu hoàng từ, làm cho Thiên Tịch Dao rất 囧囧.

Nói tóm lại, hiện tại Thiên Tịch Dao rất vui vẻ, đã hết tháng, sữa cũng đủ, Hoàng đế không đến, cứ ôm con ngủ cùng giường thôi, ban ngày thì trò chuyện với Tề chiêu nghi, ôm tiểu hoàng tử đi tản bộ, ngày tháng trôi qua rất dễ chịu.

 

Lúc Vạn Phúc tới thì nhìn thấy cảnh tượng đó, cộng thêm vẻ mặt bình tĩnh của Hoàng đế, so với tình hình bên đó, Linh Khê cung quả thật rất khác biệt.

 

Linh Khê cung thì nhẹ nhàng vui vẻ, tiếng cười thanh thúy, hương hoa lan tỏa, sắc xanh dạt dào, tất cả thật an tĩnh mà tốt đẹp, trong lòng Vạn Phúc nhất thời khó chịu, bênh vực cho kẻ yếu là Hoàng đế, bên kia thì sao chứ, bên này Trân phi nương nương lại tự tại như vậy.

 

Thiên Tịch Dao đã lâu không gặp Vạn Phúc, cười hỏi, “Dạo này bận lắm sao? Sao lâu rồi không đến đây?” Vạn Phúc giống như là người vạn năng, ở đâu cần hắn thì hắn ở đó. Trước đây Thiên Tịch Dao cần hắn chăm sóc, thì hắn ở đây, sau đó cần người xử lý chuyện của quý phi Bách thị, hắn liền chạy đi làm.

 

Vạn Phúc cười khanh khách thỉnh an Thiên Tịch Dao, nói, “Đã lâu không gặp Trân phi nương nương rồi, còn sợ người sẽ quên nô tài, nhưng mà người vẫn nhớ, nô tài thật sự rất vui nha.”

 

Thiên Tịch Dao không nhịn được cười nói, “Đừng có nói ngon ngọt lừa ta, vừa bổ một quả dưa hấu đó, để Hương Nhi dẫn ngươi đi ăn đi, đã ướp đá rồi, vừa mới bổ ra thôi.”

 

Vạn Phúc vội vàng cảm tạ Thiên Tịch Dao rồi theo Hương Nhi đi ăn dưa hấu, trên đường đi hắn vô cùng lo lắng, Thiên Tịch Dao còn chưa nói xong, vừa nhắc đến dưa hấu ướp lạnh thì hắn đã thấy khát nước rồi.

 

Tàn sát một hơi hết nửa quả dưa, sau đó lau miệng, hỏi Hương Nhi, “Sao nương nương lại rời khỏi điện Long Khê vậy?”

 

Hương Nhi nhớ tới ngày đó, trở về từ Tự Tại uyển, Thiên Tịch Dao quyết định chuyện chở, ủy khuất nói, “Xem ra ta đã cản đường người khác rồi.”

 

“Lộn xộn cái gì đó, nói tiếng người đi.”

 

Hương Nhi luôn rất sợ Vạn Phúc, thấy hắn nghiêm mặt vội vàng nói, “Nương nương nghĩ bệ hạ muốn sủng ái người khác… nương nương ở đó sẽ không tiện, cuối cùng mọi người đều khó xử.”

 

Quỷ tha ma bắt! Vạn Phúc nghĩ thầm, trước khi sinh tiểu hoàng tử thì đã được sủng ái, che chắn cho nàng, cách chức quý phi, còn không chừa mặt mũi cho Hoàng hậu, sau đó lại theo kẻ trộm cướp người, không để ý đến phòng sinh không sạch sẽ mà xông vào, còn chưa nói đến là không chút suy nghĩ tìm người bảo vệ, đây là bao nhiêu tình ý a? Lúc sinh con xong, cực kì vui mừng, tại sao lại còn đi sủng ái người khác vào lúc này chứ, không thể nào a.

 

“Ngươi nói rõ một chút cho ta nghe xem, gần đây bệ hạ có mâu thuẫn gì với nương nương không?” Hương Nhi lắc đâu, “Không có.” “Suy nghĩ kĩ một chút! Nhất định là có.” Hương Nhi chống má, suy nghĩ một hồi, “Có một việc, nhưng ta nghĩ không đến mức đó.” “Chuyện gì, nói mau.”

—Hết chương 67.2—

 

7 Comments

Gửi phản hồi

%d bloggers like this: