[huge_it_slider id="1"]

Sủng Phi Khó Làm – Chương 70.2

Editor: Heocon0808

e5f0deb976016ed3d8335a21

Nàng kéo cánh tay Hoàng Đế qua, mặt dày gác đầu lên , lại dán mặt vào ngực Hoàng Đế, thế này mới thỏa mãn thở phào nhẹ nhõm nói, “Bệ Hạ, ngủ ngon.”

Hoàng Đế nhìn tiểu nữ tử trong vòng tay mình, giống như tiểu bạch thỏ cực đáng yêu, một hồi lâu mới ôn thanh nói, “Ngủ đi.” Trong giọng nói không che giấu dung túng cùng ôn nhu.

Một đêm này ngủ phá lệ ngon giấc, một mạch đến hừng đông.

Sau khi hai người khôi phục lại thân mật lúc trước, Hoàng Đế phát hiện mình đột nhiên có thêm một cái đuôi, vô luận đi chỗ nào, làm cái gì đều sẽ từng bước đi theo, giống như tiểu hài tử mất đi cảm giác an toàn nên luôn bất an, mỗi lần Hoàng Đế muốn răn dạy một trận thì phát hiện nàng dùng ánh mắt đáng thương nhìn mình, Hoàng Đế lại mềm lòng.

Hai người càng thêm tình nồng mật ngọt, Thiên Tịch Dao một hơi làm cho Hoàng Đế bốn bộ thường phục, năm sáu đôi giày, mỗi lần Hoàng Đế đến đều sẽ mặc quần áo nàng làm, Thiên Tịch Dao thật cao hứng.

Buổi tối hai người cùng nhau ăn cơm xong, Hoàng Đế sẽ đến Ngự Thư phòng tiếp tục làm việc, kỳ thật hắn đối công việc của một đế vương phi thường hài lòng, là điển hình loại người cuồng làm việc.

Trước đây Thiên Tịch Dao sẽ ngây ngốc trong Linh Khê cung chờ Hoàng Đế trở về, hiện tại không giống, nàng sẽ ôm tiểu hoàng tử đến Ngự Thư phòng, phía đông Ngự Thư phòng có tiểu viện, Hoàng Đế cho người làm một cái cửa hông nhỏ, thông đến Ngự Thư phòng, Thiên Tịch Dao sẽ ngây ngốc ở bên kia cùng bánh bao nhỏ, tiểu hoàng tử còn nhỏ nên thay đổi chỗ cũng không quá khó khăn, chờ dỗ đứa nhỏ ngủ xong, nàng liền thiêu thùa may vá, có đôi khi mỏi mắt sẽ xem chút tạp ký giết thời gian.

Chờ Hoàng Đế xong việc, hai người sẽ ôm đứa nhỏ trở lại Linh Khê cung, có đôi khi Hoàng Đế không muốn đến Ngự Thư phòng sẽ cho người mang tấu chương đến.

Một người ngồi trong thư phòng xem tấu chương, một người ngồi ở cạnh giường dỗ đứa nhỏ chơi, mỗi lần Hoàng Đế quay đầu nhìn một cái, vừa vặn đụng trúng ánh mắt Thiên Tịch Dao, nàng sẽ cười vui vẻ, môi mắt cong cong, ánh mắt xinh đẹp giống như sao trên trời, thần sắc Hoàng Đế ôn nhu, quay đầu tiếp tục phê duyệt tấu chương, chỉ là vẻ mặt lại trở nên ấm áp như trời xuân sau khi băng tuyết tan rã.

Ngày đều đâu vào đấy, Hoàng Đế dần dần khôi phục thần thái ngày xưa, mọi người đều nói… , rốt cuộc mưa gió đã qua.

Có đôi khi, nhiều ngôn ngữ cũng không sánh bằng hành động, Hoàng Đế nửa đêm từ chỗ Thục phi chạy đi tìm nàng, Thiên Tịch Dao thương tâm im lặng rơi lệ, đều là bằng chứng mạnh mẽ nhất, vô luận là Thiên Tịch Dao hay là Hoàng Đế, đều là càng thêm quý trọng khoảng thời gian được ở cùng một chỗ, Linh Tê cung tiếng cười không dứt, không khí tràn ngập nhu tình.

Về phần hậu cung nhà nào sung sướng nhà nào sầu, đây không phải là việc Thiên Tịch Dao quan tâm đến, nàng chỉ biết, nàng căn bản không thể độ lượng như nàng từng nghĩ, có lẽ vài năm sau Hoàng Đế sẽ thay lòng, nhưng ít nhất, giờ khắc này, hai người đang rất hạnh phúc, về phần sau này… , nàng không thử sao biết được?

***

Trong tay Thái Hậu quấn phật châu, yên lặng tụng kinh, Tôn thái phi lặng lẽ đi vào, nhìn gương mặt Thái Hậu nghiêm túc, một bộ muốn nói lại thôi, đứng một lát cũng không thấy Thái Hậu có phản ứng mới thở dài một tiếng đi ra ngoài.

Tôn thái phi vừa đi ra ngoài thì nhìn thấy Thục phi đứng chờ ở cửa, ánh mắt hi vọng dần dần dập tắt, “Thái Hậu không chịu gặp thiếp?”

Sắc mặt Tôn thái phi ửng đỏ, không dám nhìn thẳng ánh mắt Thục phi, cúi đầu, “Thái Hậu còn muốn tụng kinh, lúc này đúng là không gặp được.”

Thục phi thất thố chốc lát , rất nhanh trấn định lại, cầm y phục từ trong tay cung nữ bên cạnh đưa cho Tôn thái phi nói, “Đây là thiếp làm cho Thái Hậu hai bộ quần áo, một đôi giày, còn có một cái khăn, làm phiền thái phi đưa cho Thái Hậu.”

“Sao lại làm xiêm y ? Không phải đã nói với ngươi quần áo Thái Hậu đủ dùng rồi.” Tôn thái phi lộ ra vài phần đau lòng.

“Chỉ là một phần tâm ý của ta.” Thục phi cúi đầu hành lễ liền rời đi, nơi ở của Thái Hậu rất an tĩnh, các cung nữ đi đường đều rón rén, trong cung vốn đã yên tĩnh, đến nơi này lại càng thêm thâm uyên, làm người ta hít thở không thông, Thục phi hung hăng vỗ vỗ ngực.

Tôn thái phi cầm y phục đi vào, nhìn thấy Thái Hậu rốt cuộc đã mở mắt nhìn nàng, hỏi, “Đi rồi?”

Tôn thái phi gật đầu, “Thoạt nhìn rất là khổ sở.”

Thái Hậu trầm mặc, “Trong cung chính là như vậy, ai cũng muốn được Hoàng Đế sủng ái, nhưng là có duyên vô phận thì biết sao được?”

“Thái Hậu…” Tôn thái phi sờ sờ xiêm y mới làm, nói, “Người xem đường may này, tinh mịn vững chắc, kiểu dáng thanh nhã rất khác biệt, đều là dùng nhiều tâm tư , cũng là Thục phi dụng tâm.”

Thái Hậu thở dài một hơi nói, “Ta tự nhiên biết đứa nhỏ này thương ta, ta cũng thương nó, nhưng có thể giúp ta đã giúp, thậm chí trưng nét mặt già nua này ra giúp nó tranh giành, nhưng ngươi xem phản ứng của Bệ Hạ? Lại nhìn khả năng của nó? Thịt đến miệng còn để cho bay.”

Tôn thái phi nhớ tới những lời đồn gần đây, nhịn không được nói, “Có lẽ lần sau sẽ khác…”

“Không có lần sau.” Thái Hậu lắc đầu, nói, “Tính tình Bệ Hạ ta hiểu rõ, đừng nhìn luôn là một bộ trung quy trung củ, thật ra là cực kỳ không thích người khác quản hắn, trong lòng luôn có chủ ý riêng, lúc trước chuẩn bị thành thân, ta có chút xem không vừa mắt Hoàng hậu, tuy rằng Tần gia là đại tộc thế gia, nhưng mấy năm gần đây đã sớm không như xưa, ta liền muốn giúp hắn tìm một mối hôn sự khác, Hoàng Đế lại nói Tần gia không để ý hắn là con nuôi mà gã con gái cho hắn, đây chính là ân tình, chẳng lẽ bây giờ hắn làm Thái Tử liền có thể tùy ý quên phần tình nghĩa này? Hắn không muốn làm đối phương đau lòng.”

“Có việc này?” Tôn thái phi ngạc nhiên hỏi, nàng vẫn cảm thấy vị Hoàng Hậu này dung mạo không xuất sắc, làm việc cũng quá mức có nề nếp, trừ bỏ nghe lời thì không có gì đáng nói nữa.

Thái Hậu gật đầu, nói, “Có thể thấy được đứa nhỏ này là người có tình có nghĩa, cũng là có chính kiến riêng, ta vì Thục phi đã can thiệp hắn một lần , nếu là người khác Bệ Hạ đã sớm…, cũng là nể tình ta mới cho Thục phi chút mặt mũi, nhưng mà nếu không thích, chẳng lẽ ta còn có thể trói Hoàng Đế lại đưa đến trên giường nó sao?”

Tôn thái phi không dám nói lời nào, lặng lẽ thở dài, rất nhanh Thái Hậu lại bắt đầu tụng kinh, từng tiếng than nhẹ tựa hồ có thể rót vào lòng người.

Thục phi ngồi kiệu trở về, có chút tâm phiền ý loạn, dứt khoát xuống kiệu sải bước giải sầu, nay nàng đã thành trò cười trong cung, nàng biết rất nhiều người đều cực kỳ hâm mộ nàng, nhưng càng nhiều kẻ hận nàng đến cắn răng nghiến lợi, ai bảo nàng dung mạo không nổi bật lại có bối cảnh tốt như vậy, nhưng ai có thể nhìn đến cố gắng của nàng… (heocon: tự làm tự chịu, Thục phi về sau càng xứng 2 chữ ” bỉ ổi “, gây ra 3 cơn giông bão trong cung, mà cơn bão tố cuối cùng gián tiếp chia cách anh chị nhà ta )

Thục phi đi tới đi lui, đột nhiên nhìn thấy một thân ảnh từ cầu hình vòm đối diện đi qua, nàng không nhịn được nghĩ, tẩm điện bên kia không phải đã sớm bỏ hoang sao? Sao còn có người tới?

3 Comments

Gửi phản hồi

%d bloggers like this: