[huge_it_slider id="1"]

Sủng Phi Khó Làm – Chương 72.1

Editor: Heocon0808

2b4363931537f34090e38cd35bdc03f5ec9b69ed2b525-Yw2oL9_fw658

Câu hỏi này của Tề chiêu nghi quả thật quá sắc bén, gần như là khiêu khích, mọi người đều cho rằng Hoàng Hậu sẽ nổi giận, sau đó xử phạt Tề chiêu nghi, kết quả nàng lại sửa sang lại quần áo, càng thêm nghiêm cẩn nói, “Tất nhiên rồi.” Còn dùng ánh mắt, đây là tất nhiên, nhìn mọi người.

Thiên Tịch Dao thật muốn hộc máu, nghĩ, có phải hôm nay Hoàng Hậu bị bệnh? (heocon: Hoàng hậu vĩnh viễn không con nên tất nhiên nói ra nhẹ nhàng rồi.)

Tề chiêu nghi lén nhéo nhéo tay Thiên Tịch Dao, bảo nàng an tâm một chút chớ nóng, nói, “Vậy thì thật tốt, ta đã sớm nghe nói phu nhân nhà mẹ đẻ Hoàng Hậu năm nay đã bốn mươi tuổi nhưng lại vừa có được nhi tử, lại từng nghe thuở thiếu thời lão gia gia Tần gia phải chịu tang con trai, nay rất cô đơn, không bằng để đứa bé kia đi theo lão gia gia có được không?”

Ai cũng biết đại phòng Tần gia, chính là hệ mạch của Hoàng Hậu, đích tự gian nan, mẫu thân Hoàng Hậu Từ thị sinh Hoàng Hậu sau đó sinh thêm được hai nhi tử, nhưng đều bất hạnh chết non, sau nhờ thiếp thất sinh được thứ tử, ôm đến bên người nuôi dưỡng. Chỉ là không ngờ đến Từ thị đã bốn mươi tuổi, thế nhưng có thể hoài thai sinh ra một cậu con trai, cả nhà đều mừng khôn tả xiết, đặc biệt Từ thị, cả ngày tươi cười, Hoàng Hậu sau khi biết còn tặng đại lễ, đây là chuyện mọi người đều biết.

Về phần vị lão gia gia, kỳ thật cũng không phải là mẹ chồng của Từ thị, mà là tục huyền (vợ kế), gả vào Tần gia sinh một đôi long phượng thai nhưng vì khó sinh mà chết, lão gia gia không dễ dàng gì mới bảo vệ được tính mạng, nhưng lại không thể có con được nữa, đại gia Tần gia (cha Hoàng hậu) cùng vị phu nhân tục huyền này có chút ân oán, nghe nói vị này từ trước lúc mẫu thân đại gia qua đời đã có quan hệ với Tần lão gia…, nên khi Tần lão gia vừa đi, lão gia gia liền sống một mình một viện, nhưng chuyện này cũng không có mấy người biết. Cho nên Tề chiêu nghi đề nghị Từ thị giao con trai cho lão gia gia nuôi, không khiến người khác cảm thấy là làm khó Hoàng Hậu, mà là đương nhiên, chung quy cho dù là tục huyền, thì cũng là tổ mẫu không phải sao? Chẳng lẽ còn có thể hại chết đứa nhỏ?

Hoàng Hậu đột nhiên ngẩng đầu, cẩn thận quan sát Tề chiêu nghi.

Tề chiêu nghi không sợ hãi, ánh mắt hờ hững nhìn lại, nói, “Như thế nào, chẳng lẽ hiếu đạo nương nương nói chỉ đúng với nhà người ta? Hay chỉ có đứa nhỏ nhà nương nương mới có quyền ở bên mẫu thân ruột?”

Trên mặt Hoàng Hậu lộ ra vài phần bi phẫn, nói, “Tề chiêu nghi, ngươi làm càn!”

Tề chiêu nghi cười lạnh, mang theo vài phần châm chọc, nói, “Ta làm sai tất nhiên sẽ lĩnh tội, chỉ là nương nương nên thu lại lời nói vừa rồi của mình đi, nhưng mà sợ là không dễ dàng đâu, tai mọi người đâu có bệnh a.”

Hoàng Hậu nhìn Hoàng Đế, lại chỉ thấy ánh mắt lạnh lùng của hắn, không thấy một tia ấm áp, âm thầm rùng mình, nói, “Vậy là Tề chiêu nghi không biết tình trạng của nhà ta.”

Tề chiêu nghi lại ngắt lời nói, “Ai không có băn khoăn, nhưng nếu cứ băn khoăn cái này, băn khoăn cái kia, còn có thể làm chuyện gì? Tóm lại xét nặng nhẹ, dựa theo cách nói của Hoàng Hậu nương nương, hiếu đạo hàng đầu không phải sao? Ta cũng không tin, chẳng lẽ giao đứa nhỏ cho lão gia gia thì sẽ gặp nguy hiểm? Thường nói lão nhân mềm lòng nhất, nhìn thấy đứa nhỏ đều sẽ thích, có phải hay không, Thái Hậu nương nương?”

Thái Hậu mắt thấy lửa đốt tới chỗ mình, nhịn không được trong lòng chán ghét, cảm thấy Tề chiêu nghi này thật đúng là cùng một dạng với cha nàng, căn bản là không biết nhìn sắc mặt người khác mà làm việc, trách không được dù chiến công hiển hách cũng chỉ là tướng quân Ngọc Môn quan mà thôi. ( heocon: lão thái thái à, ngu thì giấu nói ra chi vậy, tướng quân trấn giữ biên quan mà không quan trọng à?)

Thái Hậu ba phải, ha hả cười nói, “Người khác ta không biết, nhưng mà ta lớn tuổi, tự nhiên sẽ thích trẻ con.” Ý tứ Thái Hậu chính là, chuyện người khác ta không biết.

Hoàng Hậu hít sâu vài hơi, lần đầu tiên phát hiện Tề chiêu nghi quá nhanh mồm nhanh miệng, câu câu trí mạng, làm cho không người nào có thể chống đỡ, vô luận hiện tại nàng giải thích thế nào, chỉ cần không đồng ý để mẫu thân Từ thị đem con đến chỗ tổ mẫu thì đồng nghĩa với vừa rồi nàng dụng tâm kín đáo đối phó Trân phi, đến lúc đó Hoàng Đế nhìn nàng như thế nào? Thái Hậu nhìn nàng như thế nào? Nàng còn có thể sống yên ổn ở hậu cung? Hoàng Hậu càng nghĩ càng tức giận, lại chỉ có thể cắn răng nói, “Ngươi nói đúng.”

Lần đầu tiên, ánh mắt của Hoàng Hậu lộ ra vài phần mê mang, tựa hồ như không thể lý giải tình cảnh hiện tại, nhưng mà trước giờ tâm trí nàng kiên định, lập tức liền khôi phục trấn định.

Tề chiêu nghi nói, “Vậy Hoàng Hậu nương nương có muốn ngày mai triệu Từ phu nhân tiến cung hay không?” Tề chiêu nghi vẫn không buông tha, từng bước ép sát.

Cả người Hoàng Hậu run rẩy, một hồi lâu mới ám ách nói, “Chủ ý này tốt.” Lập tức phân phó cung nhân bên cạnh.

Tề chiêu nghi mới cười to, nói, “Hoàng Hậu nương nương trước giờ làm gương tốt, thật khiến ta bội phục không thôi.”

Hoàng Hậu lại đột nhiên quay mặt sang hướng Tề chiêu nghi nói, “Tề chiêu nghi, ngươi cả gan làm loạn, bất kính bề trên, còn bừa bãi dĩ hạ phạm thượng, vả miệng hai mươi cái.”

Tề chiêu nghi biết mục đích đã đạt tới, cũng thản nhiên cười, nói, “Lĩnh chỉ.”

Thiên Tịch Dao sao có thể trơ mắt nhìn Tề chiêu nghi vì ra mặt giúp mình mà bị phạt, hai mươi tát tai, chỉ sợ một tháng mặt cũng chưa hồi phục, càng đừng nói chấp hành đều là tâm phúc của Hoàng Hậu, thẳng tay thì ngay cả răng cũng có thể rớt, chính là hủy dung.

“Hoàng Hậu nương nương, hôm nay là yến tiệc của Huyền Nghị, người nể mặt Huyền Nghị không cần phạt có được không?” giọng Thiên Tịch Dao mềm mại, nói những lời này, càng chất chứa vài phần đáng thương.

Hoàng Hậu nghiêm mặt, nói, ” Trong hậu cung này còn quy củ hay không?”

Thiên Tịch Dao nghĩ, ta đã cho ngươi mặt mũi, ngươi lại không buông tha bọn ta, tốt, vậy ta cũng chỉ có thể ra tuyệt chiêu, lập tức trong mắt ngập nước, khóc nói, “Đều là ta sai, ta không nên sống sót, không sống sót cũng sẽ không có những chuyện này.” Hoàn hảo lúc Thiên Tịch Dao mang bầu đã luyện kỹ năng khóc rất thành thục, nay ngẫm lại tuyệt vọng lúc sinh con, nước mắt càng tuôn ra nhiều hơn.

Hiện tại rất nhiều người đều muốn đầu quân theo Thiên Tịch Dao, tất nhiên có một đống người tới dỗ, nào là, ngươi hồng phúc tề thiên nên mẫu tử Bình An, lúc này phải kiên cường mới đúng, cái kia lại nói Tề chiêu nghi chỉ là ngữ khí không đúng, sao lại bị cho là bất kính với tôn trưởng? Cuối cùng bắt đầu chất vấn Hoàng Hậu vì sao lại trách phạt Tề chiêu nghi?

Hoàng Hậu tức thiếu chút nữa ngất đi, quay đầu liếc Hoàng Đế, chỉ thấy sắc mặt hắn càng thêm âm trầm, một bộ tức giận sắp phát tác, trong lòng không tự chủ cảm thấy sợ hãi.

“Nếu thân thể Trân phi không tốt, tất cả giải tán đi.” Rốt cuộc Hoàng Đế không kiên nhẫn nhìn Hoàng Hậu, lớn tiếng nói, lập tức quay đầu hướng Thái Hậu, “Mẫu hậu, nhi thần bồi người trở về.”

Thái Hậu cũng đang muốn đi, tính tình Hoàng Hậu này thật đúng là…, mới vừa rồi còn cảm thấy nàng ta cũng xem như biết lòng người, hiện tại mới biết mình nhận định quá sớm, bằng không cũng sẽ không đem một yến tiệc đang vui vẻ biến thành ô yên chướng khí, làm bà không còn chút tâm trạng nào, khó trách Hoàng Đế không thích nàng.

Hoàng Đế trấn an vỗ vỗ tay Thiên Tịch Dao, nói, “Trẫm đi một lát liền trở về.” Lại để cho Vạn Phúc hộ tống mẫu tử Thiên Tịch Dao hồi Linh Khê cung, lúc này mới bồi Thái Hậu đi ra ngoài.

Chúng phi tần ai đi đường nấy, chỉ còn lại một mình Hoàng Hậu có vẻ xấu hổ đứng ở trung tâm.

Cái gọi là tường đổ mọi người đẩy, mọi người nhìn Trân phi ngày càng được sủng ái, Hoàng Hậu lại càng bị Hoàng Đế vắng vẻ, tự nhiên là trong lòng có phán đoán, hơn nữa Trân phi nuôi hoàng trưởng tử, cho nên liền tính dù không nói thay cho Trân phi, cũng không nguyện ý thân cận Hoàng Hậu, đều ai nấy tự tán đi.

Thiên Tịch Dao cùng Tề chiêu nghi cùng nhau trở về, trên đường Thiên Tịch Dao nhịn không được nói, “Ngươi không cần ra mặt giúp ta như vậy, ta đều có biện pháp, lại nói, Bệ Hạ đã sớm nói để ta nuôi nấng đứa nhỏ, chắc chắn sẽ không đưa đến chỗ Thái Hậu.” Không ai rõ Hoàng Đế thích đứa nhỏ này nhiều thế nào bằng Thiên Tịch Dao, chính là đau đến trong tâm khảm cũng không đủ, làm sao có thể vì lấy lòng Thái Hậu liền đưa đến bên kia? Đừng nói là nàng không đồng ý, dù cho nàng đồng ý, Hoàng Đế tuyệt đối không gật đầu.

Mọi người đều biết, một đứa nhỏ vẫn nên dưỡng bên cạnh mẫu thân, Hoàng Đế bảy tuổi đã phải rời khỏi Yến vương phi tới kinh đô, nên càng hiểu rõ hơn.

Cho nên hắn tuyệt đối, cũng khẳng định sẽ không để chuyện đó diễn ra trên người con trai bảo bối của hắn.

Tề chiêu nghi lại nói, “Ta nói thật với ngươi.” Nàng nhìn tiểu hoàng tử đã ngủ say trong lòng Thiên Tịch Dao, lạnh lùng trên mặt hóa ôn nhu, ngữ khí hòa hoãn rất nhiều, “Tề gia cùng Tần gia có chút không tốt, trước đó ta đã từng nói với ngươi, cho nên kỳ thật ta đã sớm nhìn nàng ta không vừa mắt, đừng nhìn miệng đầy nữ đức, kỳ thật là kẻ lòng dạ hẹp hòi toan tính tiểu nhân mà thôi.”

 

7 Comments

Gửi phản hồi

%d bloggers like this: